Tần Tư Đình nhìn bàn tay nhỏ bé đang hơi căng thẳng bấu vào cánh tay mình của cô, nói: "Chẳng phải em bảo nhớ anh sao?"
Hả?
Biểu cảm của Thời Niệm Ca chuyển từ đờ đẫn sang kinh ngạc, rồi sang một sự rạn nứt về cảm xúc với tốc độ cực kỳ chậm chạp.
Cô bảo nhớ anh? Khi nào cơ?
Trong cơn mơ hồ, hình như cô nhớ ra trong tin nhắn cuối cùng gửi cho anh, dường như thực sự có bốn chữ [Em nhớ anh rồi].
Cuối cùng, thần sắc cô chuyển thành nhìn chằm chằm vào mặt anh. Tần Tư Đình không nói gì thêm, ra hiệu cho cô tiếp tục khoác tay, cô liền ngoan ngoãn khoác cánh tay anh đi tiếp.
"Phòng nào?" Khi đến trước mấy phòng bao phía trước, anh liếc nhìn vào trong rồi hỏi.
"Phòng kia, 206 ạ." Cô dùng ánh mắt chỉ hướng.
Thế là anh trực tiếp đi tới.
Cho đến khi mở cửa bước vào, Thời Niệm Ca còn đang phân vân bên trong toàn là người, mình có nên buông tay ra không, thì Tần Tư Đình đã bước vào rồi. Đầu óc cô có chút mụ mẫm,...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Ngã Ký Nhân Gian Tuyết Mãn Đầu