Tần Tư Đình nhìn cô, vài giây sau đột nhiên khẽ nhếch môi, mỉm cười với Thời Niệm Ca.
Khi anh cười, ánh mắt vô cùng dịu dàng, ánh đèn đường như đọng lại nơi đáy mắt anh, tựa như chứa đựng cả một bầu trời sao và biển cả mênh mông.
Giây phút đó, Thời Niệm Ca thầm nghĩ, mặc kệ lời ra tiếng vào của người khác, không sao cả, em chỉ thích đi theo sau anh thôi. Chỉ cần mỗi ngày có thể thấy anh cười một lần như thế này là em đã mãn nguyện lắm rồi.
Nhưng vì lúc nãy chạy quá nhanh, khi đến trước mặt anh, cô không nhịn được mà ho khẽ hai tiếng.
Tần Tư Đình đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cho cô.
Thời Niệm Ca nhìn ánh mắt dịu dàng của Tần Tư Đình, nén tiếng ho, đưa tay tự vỗ vỗ mặt mình như để bản thân bình tĩnh lại, sau đó cười nói: "Sao anh lại đột nhiên đến đây thế? Chẳng phải anh rất ít khi tham gia mấy hoạt động kiểu này sao?"
Tần Tư Đình nhếch môi: "Đúng là không tham gia."
"Vậy sao muộn thế này rồi anh còn đến đây?&qu...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Ngọt Sủng: Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Phát Điên Rồi