Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 127: Chính là vì thực sự quá thích anh ấy

"Giờ này sao lại có xe tới?" Trong mắt ông cụ Mặc bỗng dấy lên chút hy vọng, quay đầu thúc giục bên ngoài: "Mau ra xem! Có phải Cảnh Thâm về rồi không!"

Ngay khoảnh khắc ông cụ lên tiếng, Quý Noãn đã nhanh hơn tất cả mọi người một bước, chạy vụt ra ngoài trước...

"Ấy, con bé Quý này, sao cháu không cầm ô! Nhanh! Mau đi che ô cho con bé! Đừng để bị ướt!" Ông cụ Mặc chống gậy đuổi theo, nhưng vẫn không kịp tốc độ của Quý Noãn, trơ mắt nhìn Quý Noãn bất chấp mưa to tầm tã bên ngoài biệt thự, trực tiếp lao ra khỏi cửa.

Người giúp việc và quản gia vội vàng cầm ô đuổi theo, Quý Noãn gần như không cảm nhận được trên người mình ướt lạnh bao nhiêu, chỉ nhìn chằm chằm vào hướng đèn xe, chạy tới.

Nhưng khi đến gần, cô phát hiện chiếc xe đó không phải xe của Mặc Cảnh Thâm, mà là một chiếc taxi.

Bước chân cô khựng lại, đứng trong mưa, ánh đèn đêm hai bên đường nhỏ trong khuôn viên nhà họ Mặc khẽ lay động dưới màn mưa.

Cửa xe mở ra, vừa nhìn thấy bóng dáng An Thư Ngôn xuất hiện bên xe, Quý Noãn trong nháy mắt nhíu mày.

An Thư Ngôn xuống xe rồi che ô đi tới, ngước mắt nhìn thấy Quý Noãn, bước chân lập tức dừng lại một chút, lại nhìn thấy có người giúp việc và quản gia chạy tới giương ô trên đỉnh đầu Quý Noãn, nhưng lúc này, Quý Noãn đã sớm ướt sũng toàn thân.

An Thư Ngôn đi về phía Quý Noãn, cách màn mưa, khẽ mở miệng: "Mặc phu nhân, tôi rất xin lỗi."

Quý Noãn đứng đó, nhìn An Thư Ngôn chỉ đến một mình, từ đầu đến cuối đều không thấy bóng dáng Mặc Cảnh Thâm.

Vẻ mặt cô bình tĩnh, lại như đang âm thầm đè nén sóng gió cuộn trào, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu trầm thấp lại chậm rãi: "Cô đã làm gì? Mà phải xin lỗi tôi?"

An Thư Ngôn rũ mắt, nắm cán ô: "Mưa lớn thế này, chúng ta vẫn nên vào trong rồi nói."

"Đúng vậy thưa mợ chủ, người mợ ướt hết rồi, mau về thay quần áo thôi!" Người giúp việc ở phía sau vừa che ô cho Quý Noãn, vừa vươn tay kéo cô.

Quý Noãn im lặng nhìn An Thư Ngôn, nhận ra trong mắt cô ta dường như có một loại cảm xúc nào đó thoáng qua rồi biến mất, lập tức như hiểu ra điều gì, bèn không nói nữa, mặc cho người giúp việc kéo cô về biệt thự.

Ông cụ vừa được người giúp việc che ô đi ra vài bước, thấy các cô đều sắp vào cửa, vội sai người giúp việc mở cả hai cánh cửa biệt thự ra, để Quý Noãn và An Thư Ngôn mau chóng vào trong.

Người giúp việc nhanh nhẹn cầm hai chiếc khăn lông dày tới khoác lên người Quý Noãn, An Thư Ngôn vẫn luôn che ô nên không bị ướt, vào cửa liền đặt ô xuống.

"Thư Ngôn? Sao lại là cháu? Chuyện này... hôm nay rốt cuộc là thế nào?" Ông cụ Mặc thấy An Thư Ngôn quần áo chỉnh tề, không giống như lời Mặc Thiệu Tắc nói là bị nhốt trong phòng.

"Ông nội Mặc, xin lỗi ông, lẽ ra cháu nên đến sớm hơn, nhưng vì bên cạnh có vài tai mắt, trước đó vẫn luôn không tránh được, cho nên muộn thế này mới chạy tới." An Thư Ngôn áy náy nói với ông cụ Mặc: "Tình hình tối nay cháu có thể giải thích với mọi người, nhưng hiện tại cháu có thể nói riêng vài câu với Mặc phu nhân được không?"

Ông cụ Mặc nhíu mày, quay sang nhìn Quý Noãn đang ướt sũng từ đầu đến chân.

Quý Noãn nhàn nhạt nhìn An Thư Ngôn, trong giọng nói lộ ra vẻ lạnh lẽo: "Cô muốn nói gì?"

An Thư Ngôn đi thẳng về phía cô, dùng ánh mắt ra hiệu cho Quý Noãn sang bên cạnh nói chuyện. Quý Noãn không lên tiếng, xoay người đi đến vị trí gần chiếc bình gốm sứ cao cổ ở tầng một biệt thự.

An Thư Ngôn đứng bên cạnh cô, khi mở miệng giọng nói thấp đến mức chỉ có một mình Quý Noãn nghe thấy: "Nói thật, tối nay đối với tôi mà nói, quả thực là một cơ hội hiếm có. Tôi thích Mặc tổng rất nhiều năm, bắt đầu từ khi mười mấy tuổi, cha tôi và chú Mặc đã hứa với tôi, tương lai nhất định sẽ để tôi gả cho anh ấy."

Vì mưa thu quá lạnh, Quý Noãn bị lạnh đến mức sắc mặt và môi đều tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn vừa lạnh vừa sáng: "Cho nên? An tiểu thư giờ này đến đây, chắc không phải chỉ để bày tỏ lập trường với tôi đơn giản như vậy."

An Thư Ngôn cười nhạt, nụ cười lại có chút chua chát: "Tôi thích Mặc tổng, chính là vì thực sự quá thích anh ấy, cũng quá ngưỡng mộ người đàn ông này, cho nên tôi không làm được việc dùng cách thức này để cưỡng ép giữ anh ấy lại."

Quý Noãn im lặng nhướng mày.

Thích là chiếm hữu, còn yêu là không dám tùy tiện vấy bẩn.

Dường như đến giờ khắc này, Quý Noãn mới thực sự cảm nhận được sự nghiêm túc của An Thư Ngôn đối với Mặc Cảnh Thâm.

Giọng An Thư Ngôn nhàn nhạt chậm rãi: "Kế hoạch hôm nay tôi vẫn luôn biết, tuy thủ đoạn của chú Mặc có hơi quá đáng, nhưng ban đầu tôi đã ngầm đồng ý và chấp nhận. Chỉ là vào thời khắc mấu chốt nhất, tôi đã từ bỏ."

"Để tránh tai mắt chú Mặc phái tới, tôi đã đưa ly cà phê bọn họ đưa cho tôi lúc đó cho một nữ thư ký khác đi cùng, trong cà phê là thứ giống như thuốc mê khiến người ta hôn mê mười mấy tiếng đồng hồ. Sau khi cô ấy hôn mê, tôi và cô ấy đổi quần áo cho nhau, người chú Mặc phái tới không quá quen thuộc với tôi, trực tiếp đưa nữ thư ký đang hôn mê đi, đưa vào căn phòng đã chỉ định."

Quý Noãn nhìn cô ta một cái: "Nếu ban đầu cô đã đồng ý kế hoạch này, tại sao còn muốn bỏ thuốc chính mình?"

An Thư Ngôn cười khẽ: "Cô hẳn là rất dễ đoán được nguyên nhân."

Quý Noãn cười lạnh.

Quả thực.

Loại phụ nữ tâm cơ thâm sâu như An Thư Ngôn, nếu cô ta muốn mượn cơ hội như vậy để ở bên Mặc Cảnh Thâm, chắc chắn sẽ chừa một đường lui cho bản thân. Nếu cô ta cũng bị bỏ thuốc, thì có thể thuận lý thành chương trở thành người vô tội.

"Thực ra, đổi lại là cạnh tranh công bằng tôi cũng chưa chắc đã thua cô, cho dù có thua, cũng là thua ở tình cảm Mặc tổng dành cho cô, chứ không phải thua Quý Noãn cô." An Thư Ngôn khẽ nhấn mạnh.

Quý Noãn lại nhàn nhạt nhếch môi: "An tiểu thư, ngay từ lúc cô đồng ý phối hợp với kế hoạch như vậy, cô đã thua rồi."

Vẻ mặt An Thư Ngôn cứng đờ, một tia chật vật trong mắt không thoát khỏi mắt Quý Noãn.

"Phàm là cô có một chút phần thắng, đều sẽ không đồng ý loại kế hoạch bẩn thỉu lại thấp hèn này!" Ý lạnh trong mắt Quý Noãn dâng lên: "Cuối cùng khiến cô tỉnh táo lại, không phải vì cô yêu Mặc Cảnh Thâm bao nhiêu, mà là vì cô quá hiểu anh ấy, biết kết quả như vậy không những không có được anh ấy, ngược lại sẽ rước lấy hậu quả mà cô không dám tưởng tượng."

An Thư Ngôn cười một cái: "Mặc phu nhân, cô quả thực không giống như lời đồn bên ngoài, có lẽ đúng là tôi đã đánh giá thấp cô."

"Tôi không cần cô đánh giá cao." Giọng Quý Noãn kéo dài: "Hiện tại, ngược lại là sự tỉnh táo của An tiểu thư mới thực sự cứu cô một mạng, cô rất rõ ràng, Mặc Cảnh Thâm căn bản không phải người dễ dàng để người ta bài bố hay chịu sự uy hiếp, nước cờ này của cô, là để bảo vệ chính mình."

An Thư Ngôn bỗng nhìn chằm chằm vào cô, thấp giọng nói: "Cô bây giờ nói chuyện không khách khí như vậy, không sợ tôi bây giờ bỏ đi, tiếp tục giấu kín hành tung của Mặc tổng sao?"

"Bây giờ tôi mới là bùa hộ mệnh của cô, cô dám đi sao?" Sự chế giễu trong mắt Quý Noãn nhàn nhạt, lại như mũi kim vô thanh vô sắc đâm vào thần kinh An Thư Ngôn khiến cô ta run rẩy.

Đề xuất Ngược Tâm: Thân Mang Chứng Bệnh Cốt Giòn Như Gốm Sứ, Phu Quân Là Dược Sư Lại Đem Linh Dược Dâng Cho Người Trong Mộng.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện