Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 118: Tưởng tôi đang chơi đồ hàng tùy tiện chơi đùa sao?

"Là ai nói với bà, tài chính phòng làm việc của chúng tôi bị thâm hụt?" Quý Noãn vừa nói, ánh mắt vừa nhìn thẳng về phía chủ quản bộ phận tài chính đang đứng trong văn phòng của cô.

Hứa chủ quản của bộ phận tài chính là một người phụ nữ gần ba mươi tuổi, đeo kính, tướng mạo rất trắng trẻo nho nhã, rất có phong thái của tinh anh văn phòng, nhưng khi ánh mắt Quý Noãn nhìn về phía cô ta, ánh mắt cô ta lóe lên, sợ hãi quay đầu đi tránh ánh mắt của cô.

Kim tổng chỉ vào Hứa chủ quản: "Hứa chủ quản người ta đã lôi hết tất cả các bảng biểu tình hình tài chính và sao kê ngân hàng thâm hụt gần hai tháng nay của các người ra rồi, tuy nói Quý tiểu thư cô không thiếu ba mươi triệu này, nhưng mở công ty không phải là chơi đồ hàng, nợ tiền thì phải trả, cô nếu thực sự không trả nổi, cứ việc đưa tay xin bố cô, tôi không quan tâm tiền của cô ở đâu ra, nhưng phải nguyên vẹn trả lại cho tôi!"

Quý Noãn giọng điệu đạm bạc, khóe miệng có nụ cười không chạm đáy mắt: "Quý công ty đã ký với chúng tôi hợp đồng đầu tư ba năm, đây mới vừa qua nửa năm đã muốn thu hồi, là định đơn phương hủy hợp đồng?"

Kim tổng vẻ mặt như biết ngay cô sẽ nói vậy, liếc nhìn người đàn ông xách cặp táp sau lưng bà ta, cười lạnh: "Biết ngay cô nhất định sẽ nói như vậy, muốn mượn chuyện hợp đồng để bàn tiền vi phạm hợp đồng với tôi chứ gì? Hừ, tôi để lời nói ở đây cho cô, hôm nay tôi không chỉ muốn thuận lợi hủy bỏ hợp đồng, tiền cũng phải lập tức đến tài khoản! Nếu không, đừng trách luật sư của tôi trực tiếp kiện các người ra tòa, xem cái phòng làm việc gì đó của cô còn mở tiếp được không!"

Quý Noãn từ đầu đến cuối dường như không bị ảnh hưởng bởi Kim tổng, đi tới, cầm lấy hai bản báo cáo tài chính và sao kê ngân hàng trên bàn, xem vài lần, rồi đột ngột chuyển mắt nhìn Hứa chủ quản bộ phận tài chính vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh.

"Hứa chủ quản." Quý Noãn gọi cô ta.

Hứa chủ quản không ngờ sẽ bỗng nhiên bị điểm danh, ngẩn ra, nhìn về phía Quý Noãn: "Quý tiểu thư..."

"Những thứ này, đều là hôm nay cô tổng kết ra?" Quý Noãn hỏi.

Hứa chủ quản cúi đầu có vẻ câu nệ lại cung kính đáp: "Đúng, những thứ này đều là nợ nần để lại từ lúc Hàn tổng còn ở đây, một phần cần trả chúng tôi đã trích từ vốn lưu động ra trả hết rồi, nhưng còn một phần lớn hiện tại đều đang nợ, Kim tổng trước đó đã gọi điện thoại, nói muốn qua xem một chút, hôm qua tôi tăng ca đến rất muộn để điều hết những dữ liệu tài chính này ra..."

"Tăng ca đến rất muộn?" Quý Noãn cười như không cười, lại chuyển mắt, giọng điệu nhẹ nhàng, cảm xúc khó phân biệt: "Kim tổng, có thể cho tôi hai mươi phút, để tôi và chủ quản bộ phận tài chính của tôi nói chuyện riêng vài câu không?"

Kim tổng miệt thị liếc cô, vẻ mặt chế giễu châm chọc: "Nói vài câu là có thể nói ra ba mươi triệu?"

Trong văn phòng có mấy người Kim tổng đưa tới đứng đó, mấy người lập tức đều không nhịn được cười ra tiếng, ai nấy đều đầy mắt châm chọc chế giễu, giống như đang xem một cô nhóc mới hai mươi tuổi diễn trò khỉ trong thương trường giết người không thấy máu này.

Quý Noãn vẫn luôn bình tĩnh, bọn họ cười, cô cũng cười theo, lại cong môi, đầy ẩn ý nói: "Biết đâu thật sự có thể nói ra được thì sao?"

Khi nói lời này, cô chậm rãi nhìn Hứa chủ quản bộ phận tài chính một cái.

Hứa chủ quản dường như nghe ra được điều gì từ lời nói của Quý Noãn, ngón tay run lên một cái, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh không đổi.

"Quả nhiên là trẻ tuổi, cô e là còn chưa cai sữa nhỉ, đúng là đủ viển vông." Kim tổng cười nhạo, đi đến ngồi xuống ghế sofa da thật bên kia văn phòng, nhướng đôi lông mày tinh tế nhìn đồng hồ kim cương trên cổ tay, không cho là đúng lạnh giọng châm chọc nói: "Tôi cho cô hai mươi phút, hai mươi phút sau nếu không đưa ra được ba mươi triệu tôi muốn, chúng ta gặp nhau ở tòa."

Quý Noãn cười trầm tĩnh, cầm những hóa đơn trong tay, xoay người: "Hứa chủ quản, cô ra đây với tôi."

Đến một văn phòng khác bên cạnh, Quý Noãn ném những hóa đơn trong tay lên bàn, quay đầu dùng ánh mắt lạnh như sương mỏng nhìn Hứa chủ quản vào sau.

Vừa chạm phải ánh mắt của Quý Noãn, bước chân Hứa chủ quản trực tiếp cứng đờ, trong mắt có chút đề phòng: "Quý tiểu thư, cô muốn... nói chuyện gì với tôi?"

"Nói chuyện gì? Cô nói xem?" Quý Noãn cười như không cười nhìn chằm chằm cô ta: "Kỹ thuật làm giả của cô cũng quá kém cỏi rồi."

Hứa chủ quản lập tức ánh mắt kinh ngạc nhìn cô: "Lời này là có ý gì? Tôi làm giả cái gì?"

Quý Noãn cầm hóa đơn trên bàn lên, ném trước mặt cô ta.

"Cô có phải tưởng rằng, tôi tiếp quản công ty bao nhiêu ngày nay, thực sự chỉ là đang chơi đồ hàng tùy tiện chơi đùa thôi sao?"

Hứa chủ quản nhìn cô vài lần, thấp giọng giải thích: "Tôi đương nhiên không dám nghĩ như vậy, nhưng hiện tại nợ nần thâm hụt là sự thật! Công ty từ lúc còn trong tay Hàn tổng đã thua lỗ không ra hình thù gì rồi! Cô không thể vì bây giờ nhà đầu tư tìm tới cửa, liền tìm tôi tính sổ, tôi chỉ là quản lý tài chính, cũng không phải người đẻ ra tiền, tiền mất là mất rồi, tôi cũng không thể biến ra..."

Quý Noãn hơi nhướng mày, giọng điệu lạnh lùng: "Hơn một tháng trước trong kho vốn của công ty còn có hơn ba mươi triệu vốn lưu động dự phòng, là khoản tiền dùng để hỗ trợ xây dựng khu nhà mới phía Nam, khoản tiền này, mới thời gian một tháng, đã biến mất không thấy tăm hơi? Ba mươi triệu này bị cô ăn rồi?"

Ánh mắt Hứa chủ quản lấp liếm, ấp a ấp úng nói: "Cái này tôi cũng không rõ, một tháng trước Quý tiểu thư cô còn chưa tiếp quản công ty, số tiền đó có thể là bị Hàn tổng..."

"Hàn Thiên Viễn hiện tại đã bị nhốt vào trong rồi, nhưng ông ta vẫn còn sống, chưa đến mức chết không đối chứng." Giọng Quý Noãn lạnh lùng, không hề nhượng bộ: "Cô muốn mượn lúc công ty thay đổi người phụ trách đầy biến động, nhân cơ hội biển thủ vốn công ty, chiếm khoản tiền này làm của riêng, cũng phải xem chủ nhân mới của cô là ai, muốn qua mặt tôi, cô e là còn phải tu luyện thêm vài năm nữa."

Hứa chủ quản bỗng nhiên hoảng loạn, cao giọng biện giải: "Cô đây là nói miệng không bằng chứng, chẳng lẽ vì bây giờ Kim tổng muốn kiện phòng làm việc, cô liền muốn bán đứng tôi sao? Muốn để tôi làm con dê thế tội cho cô?"

"Ý là tôi oan uổng cô rồi?" Trên mặt Quý Noãn không có biểu cảm: "Đã cô tự tin như vậy, vậy thì còn không đơn giản? Đằng nào cũng bị kiện, chi bằng tôi cũng kiện cô lên cùng lúc, giữ lại cho cảnh sát điều tra xong rồi nói?"

"Cô muốn báo cảnh sát?" Hứa chủ quản không ngờ sự việc sẽ đến mức này, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Quý Noãn chậm rãi nói: "Còn cần tôi đi báo sao? Kim tổng đang ngồi ở phòng bên cạnh, bà ta đã đưa luật sư tới, biết đâu cũng giữ lại hậu chiêu lợi hại hơn, cảnh sát chắc sẽ nhanh chóng lên đây thôi."

Hứa chủ quản cắn mạnh môi, đột ngột đỏ mắt trừng cô, giận dữ nói: "Quý Noãn! Công ty này là của cô! Người bị kiện cũng là cô! Không liên quan đến tôi! Cô nếu dám để tôi đi làm con dê thế tội, thì đừng trách tôi tiết lộ toàn bộ hệ thống thương mại và bí mật của công ty ra ngoài!"

Quý Noãn chợt cười lạnh: "Được, tôi ngược lại muốn xem xem, khi bằng chứng bày ra trước mặt cô, cô còn có gan nói với tôi câu này không!"

Sắc mặt Hứa chủ quản trắng bệch.

Bằng chứng? Bằng chứng gì?

Quý Noãn sao có thể có bằng chứng?!

Đề xuất Bí Ẩn: Tiểu Nương Tử Chẳng Biết Trồng Trọt Ra Sao
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện