Đêm đó, Quý Noãn không hề chợp mắt.
Cô cứ ngồi lặng lẽ bên giường, ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của anh, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Vừa đau lòng, vừa tự trách, lại vừa cảm thấy ấm áp.
Anh vì cô mà không màng đến tính mạng.
Tình yêu này, cô làm sao có thể báo đáp cho đủ… có lẽ chỉ có thể dùng cả cuộc đời này và cả kiếp sau nữa.
Trời gần sáng, Mặc Cảnh Thâm mới từ từ tỉnh lại.
“Noãn Noãn.” Anh vừa mở mắt, câu đầu tiên gọi chính là tên cô, giọng nói khàn khàn.
Quý Noãn đang gục bên giường ngủ thiếp đi, nghe thấy tiếng gọi liền giật mình tỉnh giấc, vui mừng nói: “Cảnh Thâm, anh tỉnh rồi!”
Cô vội vàng đứng dậy, rót cho anh một ly nước ấm.
Anh nhìn cô, thấy đôi mắt cô đỏ hoe, quầng thâm hiện rõ, biết cả đêm qua cô không ngủ, trong lòng không khỏi đau xót.
Anh đưa tay lên, muốn chạm vào mặt cô, nhưng vết thương ở vai lại nhói lên.
Quý Noãn vội vàng giữ tay anh lại: “Anh đừng cử động, vết thương còn chưa lành.”
Cô cẩn t...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sư Tỷ Ta, Kẻ Tưởng Chừng Vô Dụng, Lại Mê Mẩn Phế Liệu