Lại nói về Lệ Nam Hành và Phong Lăng.
Khi về già, hai người chọn sống ẩn dật tại một trang trại nhỏ ở ngoại ô.
Lệ Nam Hành nuôi gà, trồng rau.
Phong Lăng trồng hoa, nuôi chó.
Cuộc sống điền viên an nhàn tự tại.
Thỉnh thoảng, Lệ Tranh đưa vợ con về thăm ông bà.
Nhìn cháu nội chạy nhảy trong vườn, Lệ Nam Hành cười móm mém (dù răng vẫn còn nguyên).
“Bà nó ơi, xem thằng cháu mình kìa, giống tôi y đúc.”
Phong Lăng đang tưới hoa, quay lại cười: “Giống ông cái tính nghịch ngợm thì có.”
“Nghịch mới khôn.”
Hai ông bà già ngồi bên hiên nhà, uống trà, ngắm hoàng hôn.
“Ông này.”
“Gì thế bà?”
“Nếu có kiếp sau, ông có muốn gặp lại tôi không?”
“Hỏi thừa. Không gặp bà thì gặp ai?”
“Tôi tưởng ông chán tôi rồi chứ.”
“Chán thế nào được. Bà là nợ đời của tôi mà.”
Phong Lăng lườm yêu chồng một cái.
Lệ Nam Hành nắm lấy tay bà, bàn tay đã nhăn nheo theo năm tháng nhưng vẫn ấm áp như xưa.
“Ki...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Phụ Bạc Đại Lão Tiên Môn, Ta Bị Đeo Bám Không Buông