Chương 927: Nói về con người của y
Kính Vương hơi tiếc nuối nói: “Lục cô nương chẳng phải vẫn không chịu cùng ta hòa đàn một khúc sao?”
Lục Diệu đáp: “Đạo không đồng, Kính Vương cầu trên đàn là cao sơn lưu thủy, còn âm thanh của ta cầu là giữ mình độc lập mà thôi.”
Kính Vương bất đắc dĩ cười nói: “Cao sơn lưu thủy gì chứ, ta chỉ mong tìm được một tri âm mà thôi. Nhưng giờ đây xem ra, ngay cả việc đó cũng khó mà đạt được.”
Lục Diệu nói: “Bây giờ có lẽ ta chính là con tin của ngài, thế mà ngài vẫn miệng còn nói xem ta như tri âm, có phải ta nghe nhầm không?”
Kính Vương nghe vậy chẳng hề ngượng ngùng, chỉ cười: “Chỉ là thời cơ khác, cảnh ngộ khác thôi. Nếu Lục cô nương bằng lòng xem ta là tri kỷ, ta thật sự sẽ cầu không được.”
Qua một đoạn trò chuyện Lục Diệu nhận thấy con người của y, trên mặt thì dáng vẻ như quân tử khiêm nhường, nhưng trong lòng hẳn cũng giống mấy gã đàn ông hèn hạ, kém liêm sỉ.
Kế đó Kính Vương lại nói: “Ta tưởng có Tô Tương đứng trấn thủ, muốn xâm nhập qua ải Nam Hoài của ta thật khó vô cùng, nào ngờ Tô Tương lại liên tiếp rút lui. Nếu không nhờ sự hào phóng của Tô Tương, giờ ta cũng chẳng có nửa ngày rảnh ngồi đây cùng Lục cô nương thưởng trà nói đàn.”
Lục Diệu đáp: “Thưởng trà nói đàn với Kính Vương chỉ là vòng vo, giờ mới đến vấn đề chính đúng không?”
Kính Vương nói: “Rốt cuộc đối thủ của ta là Tô Tương, chẳng phải người tầm thường. Việc Tô Tương rút lui liên tục, chẳng phù hợp với phong cách xưa nay của y.”
Lục Diệu đáp: “Chuyện ấy là nhờ mưu trí xuất chúng của Kính Vương, mới ép y phải rút lui.”
Kính Vương hỏi: “Lục cô nương thật sự cho rằng y bị ép đến đường cùng mới phải rút lui sao?”
Lục Diệu nhìn y một cái, nói: “Không phải ngài nói, thắng thua là chuyện thường của binh gia, có tiến có lui là chuyện bình thường.
Y là gian thần bỉ ổi, vô cùng thủ đoạn và cũng chẳng màng hậu quả, đó mới là phong cách của y; không như Kính Vương, chuyện gì cũng phải có danh chính ngôn thuận, không để cho thiên hạ có chút nghi ngờ.”
Kính Vương thong thả nói: “Ta chỉ muốn rõ ràng ranh giới cuối cùng của Tô Tương là đâu? Theo Lục cô nương, y thật sự có thể rút lui liền rút lui, để mất gần như toàn bộ đất đai của Yêu triều cho ta, hay cuối cùng y sẽ không kiềm chế được mà vùng lên phản công? Việc này không bàn về quân sự hay chính trị, chỉ như trò chuyện giải trí về con người của Tô Tương mà thôi.”
Lục Diệu ngạc nhiên nói: “Kính Vương đã nhiều lần đụng độ với y, vậy mà còn chưa hiểu con người y sao? Ngài thấy y khi nào có ranh giới chứ?”
Kính Vương nhướng mày: “Ý cô là y thật sự sẵn sàng chịu thua sao?”
Lục Diệu đáp: “Cớ gì lại là của y? Y đâu có quyền sở hữu, nói chi đến chuyện sẵn sàng hay không sẵn sàng? Y nhận lệnh vua đình chiến rút quân là đã làm hài lòng tất cả mọi người, trong đó có cả Kính Vương.”
Lục Diệu đặt chén trà xuống rồi đứng dậy nói thêm: “Con người y không nói đến điều khác, chỉ có điên rồ và tàn nhẫn thôi. Kính Vương cũng không phải lần một lần hai mới hiểu y.
Đất nước không phải đất của y, vương quyền cũng không phải của y, với y tất cả chỉ là quân cờ. Nếu y chơi quá trớn, biết đâu có thể dâng cả ván cờ cho ngài. Miễn là y vui.”
Nói xong, Lục Diệu quay người rời đi.
Kính Vương nhìn bóng dáng nàng bước đi trong tuyết lạnh, cảm thấy đôi phần thanh lặng, nét mặt cũng có chút dừng lại.
Câu nói “Miễn là y vui” không biết vì sao khiến y nghe ra trong đó có chút bao dung, lòng bất giác sinh ra sự ngưỡng mộ.
Sự bao dung ấy có lẽ là dù điều tốt hay xấu, dù thiện hay ác, trong mắt nàng đối với tâm không bao giờ thay đổi.
Kính Vương chĩa mắt về phía Lục Diệu, đột nhiên lên tiếng: “Ta vẫn thích nghe Lục cô nương gọi tên ta hơn, chứ không phải suốt ngày gọi là ‘Kính Vương’.”
Lục Diệu khựng chân, quay lại nhìn y hơi ngạc nhiên: “Ta gọi tên ngài đều là lúc mắng, ngài chắc chứ?”
Kính Vương mỉm cười: “Vậy cô gọi Tô Tương tên khi nào có mắng không?”
Lục Diệu đáp: “Thiên hạ đều biết y là kẻ vô liêm sỉ, mắng càng mắng y càng phấn khích, chẳng lẽ Kính Vương trong lòng cũng có bản chất kém cỏi đó sao?”
Kính Vương: “...”
Kính Vương nói: “Về điểm này, ta thật thua Tô Tương.”
Chớp mắt, bóng dáng nàng đã khuất sau cuối con đường nhỏ.
Y không khỏi nghĩ, mỗi khi nhắc đến Tô Tương, nàng thật sự kín kẽ không để lại điểm sơ hở.
Nói chuyện một hồi, suy đi nghĩ lại, hình như nàng nói nhiều, lại cũng như chẳng nói gì cả.
Chẳng bao lâu sau, Kính Vương nhận được tin tức rằng trong Yêu triều, quan thần hoảng loạn, đã tăng tốc tập trung lương thực, nhanh chóng vận chuyển đến tiền tuyến Yêu quân, đồng thời triệu Thừa tướng Tô Hoài dẫn ba quân toàn lực đón đánh.
Kết quả này cũng nằm trong dự đoán của Kính Vương.
Lục Diệu nghe được, càng thấy chẳng có gì lạ.
Dù Kính Vương và Tô Hoài đều là những người không biết liêm sỉ, song lại rất khác nhau.
Kính Vương muốn thứ gì sẽ tìm mọi cách để lấy được; còn Tô Hoài muốn thứ gì, đúng như lời y nói, chỉ đợi đối phương tìm mọi cách mang đến cho y.
--------------------------------------------------
Trang web không có quảng cáo pop-up.
Đề xuất Ngược Tâm: Trọn Kiếp Này, Ta Mãi Vấn Vương Hình Bóng Chàng
[Trúc Cơ]
Chương 764 sai tên Tô Hoài thành Hành Uyên rồi
[Trúc Cơ]
Chương 548 và chương 550 không có nội dung
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.