Mỗi bức họa đều ghi lại một động tác khác nhau, sống động như thật, thảy đều là cảnh ta múa trong yến tiệc của Quận chúa để giúp cho Thôi Minh Nguyệt.
Đặc biệt nhất là một bức trên bàn, vẽ rõ cả khuôn mặt và đôi mắt.
“Năm ta mười lăm tuổi dẫn quân thì bị ám sát, trúng độc Tây Vực. Từ đó tuy nhìn như người bình thường nhưng thị lực không còn như trước, chỉ thấy mơ hồ, phần lớn thời gian phải dựa vào mùi hương để nhận người.”
“Hôm đó thấy nàng múa, ta đã rung động ngay. Sau đó sai người đi dò hỏi, hạ nhân nói nàng là Thôi gia Minh Nguyệt. Vì vậy ta bắt đầu để ý.”
“Ta từng gặp Thôi Minh Nguyệt, nhưng các nàng có dáng người kh...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 8 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Đứa Nghịch Tử Hung Bạo Này Ta Chẳng Màng Quản Nữa