Chương 880: Trước đây hắn gọi là gì nhỉ?
Mu Nhị Gia cười nói: “Bọn ta vốn quen đi biển nhiều, bình thường không cần dùng đến thứ này. Lần này nếu không phải công tử nhắc nhở chuẩn bị mang ít đồ trên thuyền, e rằng cũng không thể nhớ kịp. Ai ngờ thật sự hữu dụng nữa chứ.”
Tần Vô Hạ thầm nghĩ, vẫn là Thầy Hành Tuyền tính toán chu đáo. Nếu nói biết ơn thì cô càng cảm kích ngài ấy nhiều hơn.
Nhưng miệng cô vẫn cười nói: “Tôi chưa quen đi thuyền trên biển, để Nhị Gia xem thường mất. Nhưng sau lần này rồi cũng sẽ quen thôi.”
Mu Nhị Gia bắt chuyện quàng qua quàng lại với Tần Vô Hạ.
Đây cũng là đặc điểm của cô, dù là người lớn tuổi hơn, lại càng nói chuyện càng thân thiết.
Mu Nhị Gia còn kể chuyện phong cảnh Bồng Lai, bảo có thể sớm chuẩn bị làm quen.
Thấy hắn không ra vẻ ta đây, Tần Vô Hạ cũng không khách sáo, khi câu chuyện hợp gu còn mời rượu.
Mu Nhị Gia hỏi: “Tiểu huynh đệ thử một chén được không?”
Tần Vô Hạ cười sảng khoái: “Có lẽ nhìn thấy thứ này, tôi đã khỏe lại rồi.”
Hành Tuyền cuối cùng lên tiếng: “Vừa nãy mới uống thuốc, đã định uống rượu rồi sao?”
Tần Vô Hạ vừa đưa tay chạm vào ly rượu đã vội thu lại.
Mu Nhị Gia đại cười: “Suýt quên mất, không sao đâu, ta sẽ sai người lấy nước hoa quả ngọt cho, thứ này ngươi uống được! Đợi tối ngủ một giấc, mai dậy sẽ hoàn toàn khỏe lại, rồi uống vài chén rượu Bồng Lai của ta cũng chưa muộn!”
Chẳng bao lâu, có người mang đến một bình nước hoa quả, trong trẻo ngọt ngào, ngon lành khó tả.
Mu Nhị Gia hỏi: “Sao lại thường nghe tiểu huynh đệ gọi công tử là ‘thầy Hành Tuyền’? Ngươi có phải đệ tử của y không?”
Tần Vô Hạ thốt ra ngay: “À, chỗ chúng tôi trong giang hồ, ngoài đệ tử chính thức, còn có cách gọi kính trọng như vậy dành cho những cao nhân.”
Mu Nhị Gia giật mình: “Hoá ra là vậy.”
Tần Vô Hạ cũng hỏi: “Nhị Gia không phải là chú của thầy Hành Tuyền sao? Sao lại gọi là ‘công tử’?”
Mu Nhị Gia đáp: “Dù là chú cháu, nhưng y là con trưởng, gọi là ‘công tử’ cũng không quá đáng.”
Tần Vô Hạ nói: “Chỉ nghe thôi đã biết gia thế lớn mạnh rồi.”
Mu Nhị Gia cười ha ha: “Cũng có thể coi là vậy.”
Chợt lóe lên trong đầu, Tần Vô Hạ nhìn Hành Tuyền: “Vậy thầy Hành Tuyền đúng ra cũng họ Mục phải không?”
Mu Nhị Gia ngập ngừng nói: “Ta là chú ruột thật sự của hắn, đương nhiên hắn họ Mục.”
Tần Vô Hạ thầm nghĩ, vậy khi mang họ Mục, y tên là gì nhỉ?
Dù tò mò, cô không hỏi thêm lúc ấy.
Tối hôm đó, sau khi ăn uống say sưa, Mu Nhị Gia đứng lên cáo từ, đi sang phía mũi thuyền.
Ban ngày Tần Vô Hạ ngủ lâu, lúc này không còn mệt, ngồi chồm hổm trên ghế thấp, ngả người ra sau, ngước lên trời nhìn sao chiếu lấp lánh.
Hành Tuyền nói: “Gió bắt đầu thổi, về phòng nghỉ ngơi đi.”
Tần Vô Hạ cơ thể vốn tốt, nghỉ ngơi một ngày, thêm thuốc trị say sóng, hôm sau đã phục hồi lại.
Cô rảnh rỗi thì đi nói chuyện với thủy thủ trên thuyền, tìm Mu Nhị Gia tám chuyện, thèm ăn gì còn lượn ra bếp một vòng.
Đi đi lại lại, dần quen mặt mọi người trên tàu.
Miệng không nói ra, nhưng đã có thể phán đoán phần nào.
Thủy thủ trên thuyền đa phần là người quen thuộc với con tàu, ngoài họ còn có nhiều thị vệ.
Những thị vệ ấy đều là người của Mu Nhị Gia. Tuy y không ra vẻ kẻ cả, trò chuyện thân thiện với Tần Vô Hạ, nhưng thị vệ thì cô đã thử khảo sát, họ rèn luyện rất nghiêm túc, không nói đùa với ai, cô nói chuyện cũng không đáp lại, suốt ngày chỉ chăm chú hoàn thành nhiệm vụ.
Tần Vô Hạ hiểu rõ tình hình này, trước kia khi cô mới gặp Kiếm Chinh Kiếm Sương cũng giống y vậy, không để ý đến người khác.
Nếu là vệ sĩ của nhà giàu bình thường thì không đến mức nghiêm cẩn như vậy.
Có thể đoán họ nhiều khả năng là người triều đình.
Cô không rõ gia thế của Hành Tuyền thế nào, nhưng chỉ nhìn Mu Nhị Gia thì thấy dù lúc nào cũng nói cười, không hề ra dáng bệ hạ, vậy mà dưới quyền y thì đội ngũ thị vệ vẫn nghiêm nghị không khoan nhượng, ngay cả vệ sĩ thân cận nhất cũng cẩn trọng và ít nói.
Điều đó chứng tỏ bình thường Mu Nhị Gia không thật sự dễ gần, thân thiện đến vậy.
Chỉ là vì Mu Nhị Gia đùa giỡn với Tần Vô Hạ nên cô cũng cười đùa lại một cách tự nhiên, suôn sẻ.
Thỉnh thoảng khi đi lại trên tàu, Tần Vô Hạ nhìn thấy Mu Nhị Gia đang ra lệnh cho thuộc hạ bên mạn thuyền.
Mu Nhị Gia quay lưng lại, nói chuyện nhỏ âm, cô đứng xa nghe không rõ, nhưng có thể thấy đối phương trả lời với nét mặt lạnh lùng.
Mu Nhị Gia vừa ra lệnh xong, người thuộc hạ ngẩng đầu nhìn thấy Tần Vô Hạ, hình như nhắc nhẹ Mu Nhị Gia rồi thẳng tiến rời đi.
Mu Nhị Gia quay lại thấy Tần Vô Hạ, liền nở nụ cười thân thiện: “Tiểu huynh đệ sao lại đến phía này rồi?”
Tần Vô Hạ cũng cười tươi: “Chẳng phải là nhớ nước hoa quả hôm trước Nhị Gia cho sao, đến hỏi xem còn không?”
Mu Nhị Gia đáp: “May vẫn còn chút ít, đủ để ngươi đổi vị rồi. Đợi chút ta bảo người chuyển đến. Đến Bồng Lai rồi, muốn uống bao nhiêu cũng được.”
Tần Vô Hạ vui mừng cảm ơn, rồi vừa hát vu vơ vừa quay đi.
Đề xuất Cổ Đại: Kẻ Ác Độc Vạn Người Chán Ghét Lại Bày Ra Cảnh Tu La
[Trúc Cơ]
Chương 764 sai tên Tô Hoài thành Hành Uyên rồi
[Trúc Cơ]
Chương 548 và chương 550 không có nội dung
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.