Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 690: Cô ấy ổn thì ta cũng ổn

Chương 690: Cô ấy tốt, ta cũng tốt

Ăn được vài miếng thì Lục Diệu liếc thấy trước cửa có mấy cái đầu nhỏ xếp chồng lên nhau, ai nấy đều tò mò nhìn vào trong nhà.

Thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng họ thì thầm:

- “Cửu ca đang cho cô nương ăn cháo đấy.”

- “Cô nương từ trước chưa từng để ai cho ăn.”

- “Là vì tay cô nương bị thương.”

- “Nhưng cô nương bị thương tay trái, ăn cơm vẫn dùng tay phải, chẳng ảnh hưởng gì đâu.”

- “Là cửu ca cố tình cho ăn.”

- “Tại sao vậy nhỉ?”

Rồi bọn trẻ nhìn nhau, không hiểu nguyên do.

Lục Diệu mặt không biểu cảm, cố gắng phớt lờ ánh mắt ngây thơ chất chứa tò mò ấy.

Tô Hoài lên tiếng giải thích: “Đó là vì ta thích nàng.”

Một đứa nhỏ hỏi: “Cửu ca, thích thì phải cho ăn à?”

Tô Hoài đáp: “Thế thì ta chẳng muốn ôm nàng vào lòng rồi cho ăn luôn.”

Có đứa nhỏ thắc mắc: “Giống như đang nuôi em bé vậy hả?”

Tô Hoài nói: “Không hoàn toàn giống đâu.”

Nói rồi, anh múc thêm một muỗng cháo cho Lục Diệu.

Chẳng bao lâu, anh lại nói: “Chỉ khi nàng ăn no, ta mới được no. Nàng tốt thì ta mới được tốt.”

Bất ngờ Lục Diệu ho sặc một tiếng, nghẹn cháo trong cổ họng.

Tô Hoài vỗ vỗ lưng nàng, lau vội vả khóe miệng rồi bảo: “Còn hai muỗng nữa, ăn xong là hết.”

Lục Diệu nghiêm mặt, nhìn anh nói: “Mày mà còn nói bậy, tau cho mày đi ra ngoài đó.”

Lũ nhỏ thì lầm bầm: “Cô nương với cửu ca thật dữ dằn.”

Một đứa khác thắc mắc: “Sao cứ cô nương ăn no thì cửu ca cũng no được? Lý do là gì ta chưa từng nghe.”

Mấy đứa nhỏ lắc đầu, biểu thị không ai biết.

Tô Hoài đáp: “Có câu nói, ‘Một người ăn no, cả nhà không đói’. Nàng no thì ta mới no, nàng tốt thì ta mới tốt.”

Một đứa nhỏ hiểu ra nói: “Ý cửu ca là để những thứ tốt nhất biết cho cô nương, bởi vì cửu ca thích cô nương chúng ta.”

Đứa khác hỏi: “Cửu ca thật sự không đói sao? Ai chả đói chứ.”

Tô Hoài bảo: “Còn câu nữa là ‘Có tình uống nước cũng thấy no’, khi ta đói chỉ uống vài ngụm nước thôi.”

Bọn trẻ nghe vậy không khỏi lộ vẻ thương cảm.

- “Cửu ca đều để cô nương ăn hết, thực sự rất yêu cô nương.”

- “Cửu ca thật tội nghiệp.”

Lục Diệu nhìn vẻ mặt trịnh trọng của anh, cứ như chính anh cũng sắp bị mình lừa vậy.

Lục Diệu nói với bọn trẻ: “Anh ấy là người lớn, cần các em thương hại à? Các em có thật sự tin là anh ấy để bản thân mình đói sao?”

Đói cả thiên hạ cũng không để anh ta đói đâu nhé!

Lúc sau, Kỷ Vô Hài đến truyền tin, Tiết Thánh gọi Tô Hoài đi rồi bọn nhỏ mới giải tán.

Tô Hoài đứng dậy, cầm bát cháo đã empty nói: “Ngủ thêm chút đi, đợi ta về sẽ cho ăn trưa.”

Lục Diệu: “......”

Đồ chó này dường như nghiện cho ăn rồi sao?

Làm cho nàng như thể người tàn phế phải nằm liệt giường, sống không tự chủ vậy.

Lục Diệu tỉnh dậy, trên giường nằm mãi cũng không quen, liền đứng dậy rửa mặt thay quần áo rồi ra ngoài.

Kỷ Vô Hài nói với nàng: “Hai người thật giỏi, anh ấy ngủ thì em canh, còn em ngủ, anh ấy lại thức canh em, hai người đây đang chơi gia đình à?”

Lục Diệu không để ý, thẳng tiến đến chỗ nhị sư phụ, vừa kịp thấy Tô Hoài cởi áo rộng ra, Tiết Thánh đang châm kim cứu trị cho anh ta.

Nàng nhìn thấy sau lưng anh chi chít vết bầm tím, vết thương còn đang chảy máu.

Lục Diệu vừa lau máu vừa cau mày hỏi: “Sư phụ, tình trạng anh ấy thế nào?”

Tiết Thánh đáp: “Sao có thể tốt ngay? Còn phải quan sát thêm. Hai loại độc phải mất thời gian hòa vào nhau, trong quá trình này sẽ rất đau đớn. Chỗ thịt máu nhiễm độc bị hoại tử làm sao có thể nhẹ nhàng.”

Nghĩa địa điểm, ông lại nói: “Nhưng ta xem quý tộc chưa đến nỗi không chịu nổi, nếu đau không chịu nổi, ta sẽ dùng thuốc vào kinh độc của ngươi để trấn áp cảm giác đau. Nhưng nếu thế, thời gian hồi phục sẽ lâu hơn.”

Tô Hoài nói: “Có thể chịu được.”

Nhưng Lục Diệu rõ ràng thấy anh ta lưng co thắt cơ lại, đó là phản ứng sinh lý tự nhiên khi chịu đau.

Trước đó trong phòng nàng, anh vẫn ngồi bình thản canh nàng tỉnh rồi cho ăn cháo.

Lục Diệu không hiểu sao, lúc lau vết máu cho anh, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng thớ cơ co cứng.

Như thể lời an ủi vô thanh.

Bóng lưng anh ta khựng lại, thật sự cũng dịu bớt phần nào.

Bấy nhiêu ngày qua phải theo dõi tình trạng lưng anh, không được lơ là.

Sáng chiều anh đều tới Tiết Thánh để dưỡng trị.

Thân thể yếu, vết thương đau trên lưng hút cạn tinh huyết của anh, Tiết Thánh còn bồi bổ thêm các phương diện khác.

—(Trang web không có quảng cáo pop-up)

Đề xuất Hiện Đại: Những Năm Tháng Ta Bị Nhiếp Hồn
BÌNH LUẬN
Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

5 ngày trước
Trả lời

Chương 548 và chương 550 không có nội dung

Tân Ngô Trần Minh
6 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
6 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện