Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 689: Đừng Dạy Dỗ Trẻ Con Bậy Bạ

Chương 689: Đừng dạy hư trẻ con

Lục Diệu đến mức không màng cả ăn cơm, một giấc ngủ sâu đến tận khi trời sáng rõ.

Cô dần tỉnh hẳn, hơi nhíu mày, rồi cuối cùng mở mắt ra. Ai ngờ mới mở mắt đã bất ngờ bắt gặp một vật đứng chơ vơ bên cạnh giường, ánh mắt soi thẳng vào cô.

Cô lập tức hít một hơi rồi nói: "Ngươi muốn hù chết ta sao?"

Ngoài Tô Hoài ra thì còn ai có thể đứng canh chừng bên giường chứ.

Tô Hoài đáp: "Hù chết ngươi có ích gì? Lẽ ra ngươi vừa mở mắt phải thấy ta rất vui mừng chứ?"

Hai người đều mặt mày tái mét, màu sắc còn kém sắc hơn Tô Hoài, y như lúc y vừa tỉnh sau cơn trọng thương, độc phát hoành hành.

Nhưng kỳ lạ là hai người đứng gần nhau luôn có thể bùng lên chút sinh khí.

Lục Diệu lườm một cái, không biết là do giận dỗi hay sao, nói: "Ngươi bộ dạng ma quái thế kia làm sao khiến ta vui nổi? Lẽ ra phải cuốn về nằm nghỉ cho kỹ mới đúng, đứng đây làm gì, định làm nam bồ tát à?"

Tô Hoài đáp: "Nghe nói ngươi đã canh cho ta suốt ba ngày, ta rất cảm động."

Lục Diệu nói: "Nhưng giờ ta không dám động đậy."

Tô Hoài nói: "Vậy thì đừng động. Ta lại buồn ngủ rồi, bọn ta ngủ tiếp một giấc nữa đi."

Lục Diệu nghe vậy, vội ngồi bật dậy: "Ta phải dậy rồi."

Ánh mắt Tô Hoài lập tức rơi vào bàn tay cô băng bó chặt, màu mắt y hơi tối lại: "Sao lại thành thế này?"

Tô Thánh và Cơ Vô Hư vốn không phải kiểu người hay nói nhiều, chuyện của họ cuối cùng vẫn để họ tự nói.

Lục Diệu cúi đầu nhìn bàn tay mình, không mấy để ý nói: "À, không cẩn thận chạm phải ấm nước đang sôi nên bị bỏng chút thôi."

Tô Hoài hỏi: "Sao lại không cẩn thận chạm phải?"

Lục Diệu đáp: "Không cẩn thận就是 không cẩn thận, hỏi làm gì nhiều vậy?"

Cô không muốn nói nhiều, biết y khó bị lừa. Nói càng nhiều y càng dễ tìm ra sơ hở.

Kết quả Tô Hoài nắm lấy bàn tay cô: "Ta xem xem rốt cuộc thế nào mà chỉ làm bỏng chút mà phải bọc kín thế này."

Quả thật nếu chỉ là bỏng nhẹ thì không cần băng bó kỹ vậy. Hoặc giả dù có lỡ bỏng thật thì người ta có phản xạ tự nhiên tránh ngay, làm sao thành ra mức này được.

Lục Diệu hơi nhíu mày: "Ngươi muốn xem sao?"

Tô Hoài đáp: "Mở ra xem."

Lục Diệu nói: "Đã bọc rồi thì làm sao mở ra xem được?"

Tô Hoài nói: "Mở ra xem rồi lại bọc lại."

Lục Diệu trong lòng nghĩ, cái tên này nào phải dễ bị lừa, y là bẩm sinh kẻ âm mưu, dù cô nói thật hay dối, y đều phải tự mắt thấy mới chịu.

Nhìn y thật sự định tháo băng cô liền buột miệng mắng: "Tên đồ chó, ngươi có muốn ta khỏe lên không hả?"

Tô Hoài ngẩng mắt vẫn nhìn chằm chằm cô, hỏi: "Tại sao lại không cẩn thận?"

Lục Diệu bực mình dựng chuyện: "Ta đã canh cho ngươi ba ngày, mệt lừ, đầu óc không tỉnh táo, định cầm ấm nước mà lại lộn xộn tay chạm vào cái đang sôi, hài lòng chưa?"

Tô Hoài không nói gì nữa.

Lục Diệu định rút tay, y lại nắm chặt cổ tay cô.

Ngay lập tức, Lục Diệu giật mình.

Y lấy bàn tay băng bó của cô, nhẹ nhàng áp lên mặt mình, khẽ vuốt ve.

Khoảnh khắc ấy, hai người không nói thêm lời nào.

Lúc này, một đầu nhỏ tò mò thò vào trong phòng, cậu bé hồn nhiên hỏi: "Cửu gia, sao ngươi lại cầm tay tiểu nương tử nhà ta dán lên mặt mình vậy?"

Lục Diệu tỉnh lại, ngay lập tức rút tay ra.

Tô Hoài bàn tay không còn giữ gì, xoay xoay ngón tay, vẫn còn lưu luyến cảm giác làn da trên cổ tay cô, đáp với đứa nhỏ: "Cũng bởi vì ta thích cô ấy."

Đứa nhỏ hỏi: "Thích thì phải thế sao?"

Tô Hoài nói: "Thích còn có thể hôn tay cô ấy, hôn mặt cô ấy, hôn môi cô ấy, hôn mọi nơi trên người cô ấy."

Đứa nhỏ dường như không hiểu rõ.

Lục Diệu mặt đen thui, rất muốn vả một phát vào cái mặt nghiêm túc mà lại hỗn láo của y: "Tô Hoài, ngươi đừng dạy hư trẻ con!"

Tô Hoài nói với đứa nhỏ: "Lớn lên không cần ta dạy cũng đủ hiểu thôi. Đi lấy cơm cho nàng đi."

Đứa nhỏ lập tức chạy biến đi, chẳng mấy chốc mang đến một bát cháo thịt nai.

Tô Hoài cầm lấy cháo, múc lên thìa đưa cho Lục Diệu ăn.

Lục Diệu không quen, cảm giác lạ lùng vô cớ, nói: "Để ta tự ăn đi."

Tô Hoài hỏi: "Ngươi tự ăn sao được?"

Lục Diệu đáp: "Tay ta tuy bị thương nhưng chưa vô dụng."

Tô Hoài nhìn cô: "Nếu ta không cho ngươi ăn thì sao?"

Lục Diệu: "……"

Lục Diệu biết hắn, một khi đã giữ thì chẳng buông tha. Nếu hôm nay không để y cho ăn cháo, có khi y sẽ không cho cô xuống giường.

Cuối cùng, Tô Hoài múc từng thìa đưa tới môi cô.

Lục Diệu dừng lại một lát, rồi vẫn mở miệng đón lấy.

Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
BÌNH LUẬN
Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

5 ngày trước
Trả lời

Chương 548 và chương 550 không có nội dung

Tân Ngô Trần Minh
6 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
6 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện