Chương 569: Mất Kiểm Soát
Chỉ nhìn gương mặt sững sờ của tướng quân, Lục Diệu biết trong lòng hắn chắc chắn vừa choáng váng vừa tan nát.
Không rõ có phải do đối diện quá nhiều chuyện thế này hay không, Lục Diệu tỏ ra bình tĩnh hẳn, hơn nữa lại khoác lên khuôn mặt của một tên trai xấu, đằng nào cũng chẳng ai nhận ra được nàng.
Gã đàn ông cặn bã chẳng ra gì, nàng còn để ý giữ thể diện cho hắn làm gì chứ.
Thế nên trong lòng nàng lẩm bẩm chửi thề, còn hành động thì thuận thế vắt tay lên cổ Tô Hoài, giọng trầm khàn như đàn ông nói: “Tướng quân còn muốn xem tiếp không?”
Câu nói đó làm tướng quân vốn đang đá cứng bỗng vụt tỉnh lại, hắn vội rút lui, nói: “Tớ đã làm phiền, cáo biệt.”
Kiếm Chinh với Kiếm Sương lần này bị Kỳ Vô Hạ kéo đi, nàng vốn không muốn họ cản đường, nhưng lại lơ là, chỉ khi họ đi rồi thì người khác mới quấy rầy.
Hai người không chịu nổi nữ yêu quái ấy, đành bị kéo đi, mãi mới thoát về lại thấy, ôi thôi, lại có tên không biết điều nào đó xông vào quân doanh của chủ nhân.
Hai người đành phải u sầu đến quỳ tạ lỗi.
Chỉ khác lần này chủ nhân không phạt họ, chỉ dặn dò: “Giữ tốt.”
Áo giáp của Lục Diệu rơi xuống có tiếng, Tô Hoài tay nghề dày dạn, lật mặt nàng ra rất nhanh và thuận tay.
Hắn giam nàng trong lòng, Lục Diệu còn chưa kịp nói câu nào đã bị hắn chồm cúi lấy đầu, ghì xuống hôn liền một cái.
Lục Diệu dựa hẳn vào hắn, lưng có cánh tay ôm giữ, nhưng chẳng có cách nào dùng được sức.
Tên cặn bã này rõ là không muốn nàng phát sức, cắn lấy môi nàng với cái cảm giác hung tợn như muốn nuốt trọn nàng, nhưng lại không nỡ cắn thật mạnh, lại liếm liếm môi.
Lục Diệu thực sự khó chịu, thắt lưng chẳng nhúc nhích nổi, ngửa cổ cũng mỏi, thở cũng hơi gấp.
Sau đó khi nàng buộc lòng phải thở lấy hơi mới thì Tô Hoài lại nhân cơ hội nghẹn hẳn không cho nàng hít thở mới.
Lục Diệu cảm thấy gần như ngợp, đành phải đưa tay ôm lấy đầu hắn.
Cuối cùng nàng mượn đà nhích người lên, trong lúc hít thở thì hắn bỗng hôn dồn dập trỗi dậy cơn cuồng nộ.
Lục Diệu ngồi lên đùi hắn, bị hắn cột chặt hông.
Nàng thấy gã cặn bã này như muốn nuốt trọn cả đầu mình vào miệng, không cam chịu, bèn thụi hắn hai cái, rồi cắn mạnh một cái.
Đau quá, tên cặn bã mới hé răng rút khỏi môi nàng, đôi mắt đỏ rực như sóng dâng trào, nhìn đầy sát khí.
Lục Diệu thở không ngừng, mắt trừng hắn: “Ngươi muốn nghẹt thở ta sao?”
Tô Hoài nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, rồi chằm chằm đáp: “Ta muốn giết ngươi.”
Không lời nào thêm, nàng chỉ thở dốc hỗn loạn, hắn thì mắt vẫn quấn chặt lấy nàng, như chờ nàng đủ hơi thở.
Không rõ vì sao, không khí giữa hai người lại tràn ngập vẻ mị hoặc, có lẽ vì hắn nhìn mãi đôi môi đỏ của nàng, tiếng thở hổn hển không đều, cùng tiếng ròng ròng ở cổ họng của hắn.
Nương theo tiếng người bên ngoài, có ánh lửa dịu ấm bên cạnh, soi sáng gương mặt hắn vừa ma mị, vừa mê đắm. Lông mi trở thành bóng quạt nhẹ rơi xuống dưới mắt, tạo nên dáng vẻ quyến rũ đến quỷ quyệt.
Lục Diệu thừa nhận, có lẽ nàng đã bị hắn mê hoặc, hoặc vì không khí chung quanh làm mê muội trí óc, nàng hơi ngây ngất.
Khi nhận biết rõ điều đó, nàng đã hạ đầu hắn, ngẩng nhẹ cằm chủ động hôn lên.
Chạm vào môi ấm mềm của hắn, tên cặn bã lập tức phát điên, đảo ngược thế chủ khách, tay ôm lấy gáy nàng, hôn say đắm cháy bỏng.
Lục Diệu chẳng thể chống lại, càng lúc càng đắm chìm.
Hắn rút tay nắm lấy eo nàng, nhấc lên, biến nàng từ ngồi nghiêng thành ngồi đối diện trên đùi hắn. Hai chân nàng buông xuống hông hắn tự nhiên.
Ánh lửa trong lò bập bùng lay động, gỗ cháy phát tiếng tí tách nhẹ nhàng.
Hai thân thể ôm chặt, hôn nhau ngày càng mất kiểm soát.
Sau đó Tô Hoài bóp nhẹ eo nàng đè xuống, Lục Diệu cảm giác được, tỉnh táo dần.
Nàng ngẩng mắt nhìn thì thấy ánh mắt hắn ngập tràn dục vọng mãnh liệt.
Tô Hoài nhìn thẳng vào mắt nàng, cả hai đều thở dốc, hắn nhẹ hôn khóe mắt nàng, chờ đợi bấy lâu, cuối cùng thấy dấu vết sóng gió lay động trong đôi mắt ấy, như xuân ý vừa về tới cành, đào hoa sắp nở hoa mà chưa kịp bung.
Tô Hoài hỏi: “Ở đây hay lên giường?”
Đề xuất Trọng Sinh: Mẹ Chồng Ham Mê Họa Đồ Kết Duyên
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.