Chương 438: Điều kiện
Ánh nến trong tẩm cung khẽ tí tách, lay động lung linh.
Trường công chúa mở lời trước: "Tô tướng sao lại có nhã hứng ghé thăm nơi này của ta?"
Tô Hoài đáp: "Tìm điện hạ để lấy một vật."
Trường công chúa hỏi: "Tìm ta để lấy vật ư? Tô tướng muốn thứ gì?"
Tô Hoài nhìn nàng, nói: "Linh Tê Giác, có phải đang ở trong tay điện hạ?"
Trường công chúa ngẩn người.
Nàng phản ứng cực nhanh, nói: "Chẳng trách ta nghe nói mấy ngày nay Tô tướng đang tra xét sổ sách Nội Vụ Phủ, hóa ra là để tìm Linh Tê Giác. Tô tướng cần vật ấy để làm gì?"
Tô Hoài nói: "Điện hạ chỉ cần nói có hay không."
Trường công chúa nhẹ nhàng nói: "Năm xưa mẫu thân ta mới mất, đêm đến ta kinh sợ bất an, thân thể cũng suy yếu, bèn nghe Thái y nói Linh Tê là lương dược thế gian, có thể an thần định tâm, rất thích hợp để điều trị tình trạng của ta. Ta nhớ trong Di Trân Viên có một chiếc Linh Tê Giác, liền lấy ra dùng."
Nàng nhìn Tô Hoài, nói: "Linh Tê quý giá, khi ấy ta nghe nói đó là chiếc cuối cùng, nên cũng không nỡ dùng hết, vẫn còn lại một nửa. Sao Tô tướng cũng cần dùng đến vật ấy ư?"
Tô Hoài hỏi: "Ở đâu?"
Trường công chúa nói: "Vật quý giá này ta tự nhiên sẽ không tùy tiện cất giữ, Tô tướng muốn sao?"
Tô Hoài nhìn nàng nói: "Điện hạ làm sao mới chịu giao ra?" Vừa nói, hắn vừa lấy hộp gấm trong tay áo ra, đặt lên bàn: "Đây là vật chứng điện hạ những năm qua lén lút can dự triều chính, lôi kéo bè phái, nay lại cấu kết với Thường Bưu. Dùng nó để đổi lấy nửa chiếc Linh Tê của điện hạ."
Trường công chúa nhìn hộp gấm, nàng biết Tô Hoài nói bên trong là tội chứng của nàng thì sẽ không sai, chỉ là nàng không ngờ, mình đã vô cùng cẩn trọng, vậy mà vẫn bị hắn nắm được nhiều nhược điểm đến thế.
Nếu hắn dâng những thứ này lên Hoàng huynh, vậy thì những ngày tháng tốt đẹp của Trường công chúa nàng cũng sẽ chấm dứt hoàn toàn.
Tuy nhiên, Trường công chúa lại bật cười, giữa đôi mày ánh lên vẻ khinh thường, nàng cúi đầu vuốt nhẹ vạt áo ngủ, thản nhiên nói: "Nếu ta không chịu đổi, Tô tướng định giao những thứ này cho Hoàng huynh của ta sao? Hoàng huynh biết chuyện rồi cố nhiên sẽ tức giận, nhưng dù sao ta cũng là người em gái ruột thịt cuối cùng của huynh ấy trong hoàng cung này, cùng lắm thì Hoàng huynh sẽ giam ta vài năm cấm túc, chứ đâu thể lấy mạng ta được."
Ngừng một lát, ánh mắt nàng dịu dàng nhìn Tô Hoài, nhưng lại sắc bén nói: "Mà Tô tướng muốn Linh Tê, ta đoán hẳn không phải vì chính mình. Trước đây Di Trân Viên mấy lần có kẻ trộm đột nhập, nay ta mới vỡ lẽ, e rằng phần lớn cũng là vì Linh Tê mà đến."
Nàng hỏi Tô Hoài: "Là vì Lục cô nương?"
Trường công chúa này tâm tư nhanh nhạy, lại nói: "Nói đến, từ khi Lục cô nương vào cung đến nay, trong cung thường xuyên xảy ra sự cố, chưa từng được yên ổn. Di Trân Viên hai lần có người đột nhập, cũng đều là sau khi Lục cô nương vào cung mới xảy ra."
Nàng chậm rãi nói như đang trò chuyện: "Có một lần ta phái một thái giám đi, có phải đã bị Tô tướng xử lý rồi không? Sau đó cũng là Tô tướng lo liệu mọi việc hậu sự."
Nàng thở dài một tiếng: "Dường như, lần nào cũng là Tô tướng đứng ra thu xếp cho nàng, nên nàng mới có thể vô tư lự đến vậy, lần nào cũng hóa nguy thành an."
Nàng không vui không giận khẽ cười một tiếng, nói: "Lục cô nương này, quả là có phúc khí. Nay Tô tướng vì nàng, mà chịu đến tìm ta vào đêm khuya.
"Ta vốn tưởng Tô tướng chưa từng chịu để mắt đến bất kỳ nữ tử nào trên đời, không ngờ lại có một Lục cô nương khiến Tô tướng động lòng. Chẳng hay có phải vì đã quen nhìn vô số danh môn khuê tú trong kinh thành, nên nhãn quan có phần kỳ lạ, lại ưu ái nàng ấy chăng."
Tô Hoài nói: "Điện hạ không muốn đổi sao?"
Trường công chúa nói: "Muốn chứ, sao lại không muốn? Tô tướng giao dịch với ta, lẽ nào ta lại không nể mặt? Chỉ là điều kiện của Tô tướng, cần phải có thêm chút thành ý."
Tô Hoài hỏi: "Điện hạ muốn điều kiện gì?"
Ánh mắt Trường công chúa rực sáng nhìn người đàn ông mà nàng đã mong mỏi bao năm, nàng cũng đã đợi rất lâu, chẳng hay có phải trời cao thương xót nàng, cuối cùng hắn cũng đến để đàm phán điều kiện với nàng.
Chốc lát, Trường công chúa nói: "Hai điều kiện, Tô tướng có thể chọn một trong hai."
Tô Hoài không nói, chờ nàng nói tiếp.
Trường công chúa nói: "Một, Tô tướng hãy giúp ta như năm xưa đã giúp Hoàng huynh ta bình định thiên hạ; hai, cưới ta. Tô tướng chọn thế nào?"
Tô Hoài hỏi: "Nếu ta chấp thuận, Linh Tê khi nào sẽ giao cho ta?"
Trường công chúa nói: "Điều kiện thứ nhất, tự nhiên là đợi đến ngày đại nghiệp của ta thành công sẽ giao cho Tô tướng; điều kiện thứ hai, vậy thì coi như là của hồi môn của ta, đêm tân hôn của chúng ta, tự khắc sẽ trao cho Tô tướng."
Điều kiện thứ nhất kia, đợi đến khi đại nghiệp của nàng thành công, còn chẳng biết phải đợi bao lâu.
Hầu như không cần suy nghĩ, Tô Hoài nói: "Vậy thì đợi đến ngày chúng ta đại hôn."
Nói đoạn, hắn thu hộp gấm vào tay áo, xoay người rời đi, chậm rãi nói: "Chỉ mong đây là điều kiện điện hạ đã suy nghĩ kỹ càng mà đưa ra, sẽ không hối hận."
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Thái Phu Nhân Dung Túng Khiến Chắt Đích Tôn Bị Sát Hại, Cả Gia Tộc Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.