Chương 344: Thuần ưng
Lục Diệu nói: “Thịt phải ăn từng miếng một, hắn đã tháo dây bịt miệng ngươi rồi, bước sau rồi hẵng tính. Ngươi hãy tranh thủ lúc đang còn xích nặng trên người, tập dượt cánh bay một chút.”
Hắc Hổ chớp chớp mắt, Lục Diệu nhướng mày, lại nói: “Ở với chủ nhân ngươi, ngày ngày chỉ biết trộm ăn, bao lâu rồi chưa tập luyện?”
Lục Diệu cầm lên cân hai sợi xích, vì trói vào cột hành lang, đủ dài nhưng cũng khá nặng.
Lục Diệu bắt Hắc Hổ dưới sức nặng kéo mạnh, vung cánh bay lên, cố gắng chịu đựng lâu nhất có thể, khi hết sức sẽ hạ xuống nghỉ.
Trước đây, khi tức giận, Hắc Hổ cũng bay lên, nhưng càng đột kích lại càng bị kéo ngược về, nó nóng nảy không biết cách điều chỉnh.
Giờ dưới sự thúc giục của Lục Diệu, nó không lười biếng, tập luyện nghiêm túc hẳn.
Lục Diệu ra lệnh nó giữ ở không trung thì nó giữ, bảo hạ thì nó hạ.
Khi Lục Diệu đang luyện tập Hắc Hổ, các tùy tùng ở viện đều nhìn thấy đều ngạc nhiên.
Bởi lúc trước, khi Kiếm Tráng trông coi Hắc Hổ, nó dữ tợn hung ác, hoàn toàn không hợp tác, thấy ai cũng mổ cắn bắt lấy.
Bây giờ nhìn nó chăm chỉ như con cưng ngoan ngoãn.
Vừa lúc Kiếm Sương trở về cũng nhìn thấy, đứng ở cửa sân quan sát một hồi. Dù Hải Đông Thanh là loài chim mãnh hiểm nhưng rất vâng lời, cậu không khỏi nhìn sang Lục Diệu đang ngồi dưới hành lang ra lệnh cho nó, nghĩ thầm, cô nàng Lục này quả thật có bản lĩnh.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cô ta có thể nắm được chủ nhân cậu, thì không phải hạng thường rồi, xem cô thuần ưng cũng không có gì lạ.
Tô Hoài đến tối mới trở về, vừa bước vào sân, Kiếm Sương liền nháy mắt ra hiệu cho cậu.
Cậu quay đầu hướng hành lang dưới nhìn thì thấy Lục Diệu tựa vào cột, thiếp đi.
Hắc Hổ hoàn toàn không giống lúc trước nóng giận với cậu, mà ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng cô, chắc là mệt, mắt cũng khép lại.
Người với chim trông rất hòa hợp.
Chỉ là Lục Diệu và Hắc Hổ đều cảnh giác cao, Lục Diệu vừa mở mắt thì Hắc Hổ giật mình mở mắt ngay.
Nó thấy kẻ thù trở về, coong lông, toàn thân đầy cảnh giác.
Lục Diệu dịu dàng vuốt ve nó: “Đêm nay muốn có thịt ăn thì đừng nóng vội.”
Hắc Hổ quả nhiên không động thủ.
Cô nói: “Tướng quân đã về.”
Tô Hoài hỏi: “Ngươi đang làm gì ở đây?”
Lục Diệu đáp: “Tất nhiên là đợi tướng quân về cùng ăn cơm rồi.”
Tô Hoài không nói gì thêm, đi vào trong rửa tay.
Kiếm Tráng gọi người đem cơm tối đến.
Mấy ngày qua Lục Diệu cũng không nhắc chuyện nhờ cậu dẫn đi gặp người đó hay đến Di sản viện nữa, cô biết dù có đi cũng phải đợi xong lễ sinh nhật hoàng đế đã.
Cho nên lúc này nhắc cũng vô ích, đỡ làm mình tức giận.
Đĩa gà trên bàn hầu như không đụng đũa, Lục Diệu không tranh ăn với Hắc Hổ, Tô Hoài cũng không thích ăn gà nên sau bữa ăn cô bê đi cho nó.
Hắc Hổ đói meo, ăn rất hung hãn.
Tô Hoài nhìn nó hỏi: “Xích sắt đâu rồi?”
Lục Diệu đáp: “Xích sắt nào?”
Rồi cô cúi đầu nhìn mới thấy một chân Hắc Hổ vẫn còn xích, chân kia thì không, biểu tình vừa ngạc nhiên vừa nhận ra: “A, cái xích này có thể là tuột rồi, ta không hề phát hiện.”
Tô Hoài hỏi: “Ngươi nhìn tôi nói lại một lần nữa, thật sự không phát hiện?”
Lục Diệu vẫn ngẩng lên nhìn anh, gã già ranh già cỗi mặt không đổi sắc: “Ta thật sự không biết, chắc là hôm nay nó bay đi bay lại, cái xích đó tuột ra.”
Tô Hoài nói: “Đã đeo thì đeo cho chắc, cái tuột sẽ đeo lên chân ngươi.”
Lục Diệu liếc mắt anh rồi nói: “Làm gì có chuyện như thế, không phải là ta mở khóa cho nó, nó tự rơi ra mà sao giờ lại đổ lỗi cho ta?”
Tô Hoài nói: “Tôi xem nó làm sao tự rơi ra.”
Lục Diệu nói: “Trước đây ngươi nói ta thả nó mới khóa ngươi, bây giờ ta thả nó rồi sao? Chẳng phải một chân nó còn bị xích hay sao? Chưa kể dù có tuột hết, nó cũng không chạy đâu.”
Hắc Hổ không quan tâm người lớn tranh luận gì, hôm nay tốn sức nhiều, chỉ chuyên tâm ăn thịt gà.
Tô Hoài nói: “Ngươi với nó mỗi người mang một xích, nó mang chân trái, ngươi mang chân phải, cũng coi như tình cảm cùng nhau trải qua, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu.”
Nói rồi, Lục Diệu thấy anh ta thật sự đi nhặt cái xích xích ở cột hành lang mang tới định trói cô.
Lục Diệu vươn tay chộp lấy tay Tô Hoài, tức giận: “Sao lại có người chơi trò lươn lẹo như ngươi!”
Cô quơ quơ giằng kéo, cuối cùng dùng cả hai tay nắm lấy tay anh, mà anh ngoặc tay nắm cổ tay cô lại.
Tô Hoài nói: “Tôi chơi lươn lẹo là vì ngươi lừa tôi trước.”
Lục Diệu dùng sức đạp chân lùi, anh không trói được cô nhưng giữ chặt cổ tay, cô tưởng đứa đàn ông kia phát điên bắt cô trói tay, ai ngờ sau khi nắm cổ tay cô lại nắm tay cô.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mãn Môn Phản Diện Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Tấu Hài
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.