Chương 133: Họ có phải là tình nhân sao?
Lúc này còn cách ấm phòng một đoạn, Tiểu Lạc Tử vì quen thuộc cung nội nên liền dẫn hai người tìm một góc tường cung vắng vẻ dưới bóng cây nghỉ chân tạm thời.
Tiểu Lạc Tử vẫn kiên trì hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Lục Diệu nhìn hắn hai lần, ánh mắt sáng quắc, vẻ mặt háo hức với những thông tin chưa rõ, đáp: “Không có gì, chỉ tại điện của Thường công chúa quá nóng, ta bị nóng trong người thôi.”
Tiểu Lạc Tử nói: “Sao lại nóng được, cô Lục ngươi còn chẳng nóng mà.”
A Nhu thuận miệng trả lời: “Thật ra ta cũng có chút nóng, chỉ là thể chất ta không thích ra mồ hôi mà thôi.”
Tiểu Lạc Tử liếc nhìn hai người họ, nói: “Thật hay giả, các người đừng lừa ta.”
A Nhu đáp: “Tất nhiên là thật rồi.”
Tiểu Lạc Tử có phần nghi ngờ, nhưng không hỏi ra thêm được gì nữa nên đành ngưng lại.
Lục Diệu nghỉ ngơi một lúc, ba người mới quay lại ấm phòng.
Trên đường đi, A Nhu không nói nhiều, chỉ đến khi về phòng mới hỏi: “Trước đây tiểu cô nương chỉ sau khi ở bên cạnh Tương gia mới có triệu chứng ấy, hôm nay lại có tại điện của Thường công chúa, có phải là do bên điện có đốt hương không?”
Bởi vì nàng suy nghĩ cả quãng đường, Lục Diệu vào điện không tiếp xúc vật gì, duy nhất chỉ có mùi hương trong điện mà thôi.
Thân người Lục Diệu nóng rẫy khi xuống nước lạnh, cuối cùng cảm thấy dễ chịu hơn vài phần.
Chứng trạng của nàng không có thuốc giải, nếu không thì đã có cách đề phòng rồi.
Chỉ có mỗi cái túi hương mang theo bên mình có thể phần nào kìm chế, nhưng mùi hương đốt quá nồng, túi hương nhỏ bé đâu đủ sức khống chế.
Cuối cùng mỗi lần phát tác chỉ còn cách chịu đựng cứng cỏi, ngâm nước lạnh chỉ giúp nàng được thoải mái hơn chút ít mà thôi.
Chưa kịp nàng mở miệng, A Nhu lại nói: “Nói thật đi, hôm nay loại hương trong điện giống hương trên người Tương gia, tiểu cô nương chịu không nổi thứ mùi hương này sao?”
Lục Diệu đành phải thừa nhận, A Nhu quả thật thông minh.
Chỉ là bí mật này không tiện để nhiều người biết, đó cũng là điểm yếu của nàng.
Lục Diệu lắc đầu, đáp: “Chỉ là phát tác không định kỳ mà thôi.”
Thấy nàng nói vậy, A Nhu không hỏi tiếp, chuyển sang suy nghĩ hướng khác: “Hương Thường công chúa dùng lại giống như Tương gia, thật trùng hợp quá.”
Sau đó Lục Diệu nghe thấy A Nhu bên ngoài hỏi Tiểu Lạc Tử về Thường công chúa.
Tiểu Lạc Tử cũng không biết nhiều, dù sao hoạt động của Thường công chúa trong cung cũng rất ít.
A Nhu tiếp tục hỏi: “Vậy Thường công chúa với Tương gia... họ là quan hệ gì?”
Tiểu Lạc Tử nhìn nàng, hỏi: “Cô Lục muốn hỏi về chuyện nào?”
A Nhu có thể quen thuộc với Lục Diệu và Tiểu Lạc Tử lâu ngày, lời nói cũng thẳng thắn hơn: “Họ có phải là tình nhân không?”
Nghe vậy, sắc mặt Tiểu Lạc Tử biến đổi, nói: “Lời đó cô Lục không thể tùy tiện nói, nếu chủ nhân biết cô Lục vu khống, coi chừng bị trách phạt đấy.”
A Nhu cũng liếc hắn: “Một khi chủ nhân biết chuyện thì chắc chắn là do ngươi nói ra rồi.”
Tiểu Lạc Tử đáp: “Thường công chúa với Tương gia không có quan hệ đó, nếu không thì Tương gia đã là phò mã rồi.”
Nghỉ một chút, hắn tiếp: “Nhưng Tương gia cũng không thể làm phò mã được. Vì nếu làm phò mã thì không thể tiếp tục làm Tương gia, phò mã các triều đại đều không tham gia triều chính.”
A Nhu vẫn hơi nghi hoặc, có lẽ sự dò hỏi chuyện tình là bản tính của phụ nữ, dù người nàng dò hỏi không phải nam nhân có liên quan tới nàng mà là người có quan hệ với Lục Diệu, song khó tránh có chút đồng lòng chung chiến ý.
A Nhu tiếp: “Vậy rốt cuộc họ có mối quan hệ tình cảm ra sao? Thân thiết nhiều không? Tương gia có đối xử đặc biệt với bà ấy không?”
Tiểu Lạc Tử nói: “Không thật sự thân thiết, Thường công chúa thỉnh thoảng gặp Tương gia cũng chỉ vì có việc mà thôi. Tương gia tất nhiên rất kính trọng Thường công chúa.”
A Nhu nhỏ giọng hỏi: “Tương gia không thân thiết với Thường công chúa như với nô tỳ của ta sao?”
Tiểu Lạc Tử thở dài: “Không thể được. Không phải ta nói quá, tiểu cô nương, người hầu của cô thật sự là người đầu tiên từ trước đến nay có thể đến gần Tương gia như vậy.
Những mỹ nhân sắc nước hương trời hắn đã từng gặp qua không biết bao nhiêu, những hoa nương được các vùng dâng lên, Hoàng thượng cũng muốn thưởng ban cho hắn vài người, cũng như trong triều có người muốn lấy lòng hắn đều gửi nữ nhân đến, nhưng cuối cùng chẳng ai có thể ở bên cạnh được.
Bên cạnh hắn duy nhất chỉ có Thanh Nhạc quận chúa, mà đó chỉ là chị em nghĩa mẫu của hắn.
Nay trong triều ngoài triều đều biết, muốn hối lộ Tương gia, đưa nữ nhân quả thực là cách rẻ tiền nhất. Hắn không thích phụ nữ đâu.”
Lời Tiểu Lạc Tử nói cũng không khác nhiều so với tin đồn trong dân gian.
Đề xuất Xuyên Không: Kim Phấn Mỹ Nhân
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.