Cùng lúc đó, Lâm Nhất và Tiểu Bàng cũng nhận được lời cầu cứu từ Hạ Tĩnh.
Lâm Nhất đang tránh nóng ở quê, nằm dài trên chiếu trúc, một tay gối đầu, tay kia cầm điện thoại. Anh nhe hàm răng khểnh, cười híp mắt: "Lạ thật, không ngờ cô em xinh đẹp cũng có ngày phải nhờ vả người khác đấy nhỉ."
Còn Tiểu Bàng thì quăng máy chơi game xuống, tặc lưỡi: "Không phải chứ, nếu đồng ý thì Thẩm Thu Vũ chẳng lẽ cũng ở đó sao?"
Cậu ta thật sự không muốn hít thở chung bầu không khí với Thẩm Thu Vũ. Trời đất quỷ thần ơi, ai mà biết tại sao Thẩm Thu Vũ lại nhắm vào cậu ta như vậy, ánh mắt đề phòng của cô nàng trong kỳ thi cuối kỳ đã để lại một bóng ma sâu sắc trong lòng cậu.
Sau khi cầu cứu một vòng, một nửa số người trong lớp 11/3 đã đồng ý giúp đỡ.
Một số bạn dù không giỏi vật lý nhưng vẫn chủ động đề nghị làm tình nguyện viên.
Những người còn lại không được cầu cứu bỗng dưng rưng rưng nước mắt, sách đến lúc dùng mới thấy ít, vật lý kém chẳng ai cần, đúng là đau lòng quá đi mất.
Chỉ chốc lát đã tập hợp được hơn 20 người, Hạ Viễn vô cùng kinh ngạc.
Khi biết Hạ Tĩnh chỉ tham gia một cuộc thi vật lý thôi mà đã lôi kéo được cả một đám học sinh giỏi về trường Ngân Cao, giúp nâng cao tỷ lệ đỗ đại học, Hạ Viễn mới nhận ra mình hiểu về Hạ Tĩnh quá ít...
Hóa ra chuyện làm việc ở căng tin gây chấn động như vậy chỉ là chuyện nhỏ. Anh nhìn gương mặt xinh đẹp của Hạ Tĩnh, từ tận đáy lòng cảm thán: "Anh thật may mắn."
Có một cô em gái như vậy.
Gần đây, ngay cả triệu chứng chóng mặt do hạ đường huyết của anh cũng không còn tái phát nữa.
Hạ Tĩnh không thấy điều đó có gì to tát, chân thành với người ắt sẽ được người chân thành đáp lại, tất cả là do các bạn học tốt bụng mà thôi.
Ngày hôm sau, hơn mười bạn học nói với Hạ Tĩnh rằng họ đã đến.
Ngày thứ ba, tất cả các bạn học nhận được lời cầu cứu đều đã có mặt đông đủ.
Lâu ngày không gặp, những gương mặt thân quen vẫn vậy, Hạ Tĩnh khẽ cong môi đỏ: "Lâu rồi không gặp."
Thẩm Thu Vũ "òa" một tiếng rồi lao tới ôm chầm lấy: "Chị Tĩnh, em nhớ chị chết đi được!"
Ngô Vũ "này này" hai tiếng, nhắc nhở Thẩm Thu Vũ chú ý một chút, dù sao các anh chị khóa trên của đại học cũng đang nhìn đấy, không thể vô tư như bình thường ở lớp được.
Phác Thạc kéo Thụy Lệ Tư đến trước mặt Hạ Tĩnh: "Giao cho cậu đấy."
Lâm Nhất quan sát phòng thí nghiệm, ánh mắt đầy hứng thú. Anh cứ nghĩ Đại học A, ngôi trường danh tiếng ở thành phố A, sẽ là một nơi lộng lẫy thế nào chứ, hóa ra còn xập xệ hơn cả trường cấp ba Cẩm Giang.
Tiểu Bàng lặng lẽ nép sau lưng Lâm Nhất, cố gắng không để Thẩm Thu Vũ chú ý đến mình.
Thẩm Thu Vũ tỏ vẻ rất bất mãn với trải nghiệm phải vào tòa nhà hóa học bỏ hoang để xuống tầng hầm: "Chị Tĩnh, sao chị lại ở cái nơi này? Để em mua cho chị một tòa nhà văn phòng!"
"Không!" Hạ Tĩnh giật mình, khóe môi khẽ giật, "Không cần đâu, đây là nơi em vừa mới sắp xếp xong mà."
Mua đồ dùng nhà bếp, mua sofa, mua ghế, mua bàn làm việc đã tốn rất nhiều tiền rồi.
Trần Nhạc nhìn phong thái tiểu thư nhà giàu của Thẩm Thu Thu Vũ, ghé sát vào Hạ Viễn: "Đây là bạn học của Hạ Tĩnh sao? Nói chuyện ngầu quá đi thôi!"
Nói mua nhà là mua nhà, gia sản này ít nhất cũng phải từ một trăm triệu trở lên chứ?
Hạ Viễn mím chặt môi, anh biết Hạ Tĩnh học ở trường quý tộc, nhưng không ngờ cô lại đối mặt với sự chênh lệch giàu nghèo rõ ràng đến vậy. Nếu là người bình thường, chắc đã tự ti lắm rồi.
Mà Hạ Tĩnh lại mời những người bạn như vậy đến giúp anh...
Trong lòng Hạ Viễn bỗng có chút chạnh lòng.
Anh vẫn luôn canh cánh trong lòng muốn Hạ Tĩnh trở lại làm công chúa nhỏ, nhưng lúc này anh không biết mình có thể làm được điều đó hay không.
Tiểu Bàng đứng sau lưng Lâm Nhất thật sự không chịu nổi cảnh tình chị em thắm thiết cảm động kia, không kìm được lên tiếng: "Đừng lải nhải nữa, bắt đầu sớm đi!"
Thẩm Thu Vũ liếc xéo một cái sắc lẹm.
Tiểu Bàng rụt cổ lại.
Mẹ ơi!
Mấy cô gái bây giờ thật sự quá ghê gớm!
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ngày Chọn Phu Quân, Ta Đản Sinh Trứng Khổng Tước Cực Phẩm