Chương 404: Lạ Lùng
Sau đó, Hạ Tĩnh gọi một tiếng: “Anh Năm.”
Trên bàn ăn, Hạ Dịch đang lơ đễnh cuối cùng cũng hoàn hồn, theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Hạ Tĩnh cười hỏi: “Anh Năm mấy hôm nay ở nhà ai vậy? Làm phiền người ta nhiều ngày như thế, chúng ta nên cảm ơn họ tử tế chứ.”
Vốn dĩ Hạ Dịch luôn được “thả rông”, ít khi trải nghiệm cảm giác bị người khác can thiệp vào chuyện riêng. Giờ Hạ Tĩnh hỏi, anh nhất thời không biết phải đối đáp thế nào, suy nghĩ một lát mới nói: “Anh sẽ làm.”
Trông có vẻ không muốn người khác xen vào quá nhiều.
Hạ Tĩnh không hỏi nữa, quay sang nói chuyện với Hạ Tiểu Quả. Hạ Tiểu Quả đương nhiên rất ngoan ngoãn, hỏi gì đáp nấy. Hạ Dịch nhìn chằm chằm vào tương tác của hai người, lại thất thần, rồi dời mắt đi.
Hạ Thần cất lời, giọng nói ấm áp như gió xuân: “Tiểu Quả dạo này thành tích xuất sắc lắm, không chỉ kiểm tra đột xuất điểm cao, mà còn giành được nhiều hoa điểm tốt nhất lớp. Hôm nay đón Tiểu Quả về, còn có bạn nữ kéo tay áo muốn đi cùng về nhà nữa cơ.”
Khuôn mặt bánh bao mềm mại của Hạ Tiểu Quả lập tức nhăn lại, cậu bé không vui nói: “Anh Sáu, đừng kể chuyện này cho chị nghe mà.”
Cậu bé không thích các bạn nữ trong lớp đâu, cậu chỉ thích Hạ Tĩnh thôi, không muốn Hạ Tĩnh nghe xong lại không vui.
Thế nhưng, mắt Hạ Tĩnh sáng rực lên, hào hứng nói: “Thật sao? Tiểu Quả giỏi quá đi!”
Hạ Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nói: “Các bạn nữ trong lớp hung dữ lắm, cứ véo má con hoài, lúc chơi game còn bắt con làm bố nữa chứ, Tiểu Quả không muốn học chung trường với các bạn ấy đâu.”
Hạ Tĩnh “phụt” một tiếng bật cười. Ai mà chẳng yêu cái đẹp, bất kể tuổi tác, Hạ Tiểu Quả đáng yêu như vậy, khó tránh khỏi bị “trêu chọc”.
Hạ Tùy hơi “ghen tị”: “Đúng là sướng mà không biết hưởng phước, sao chuyện tốt thế này chẳng ai tìm đến mình nhỉ.”
Cậu ấy đi cùng Hạ Ninh, các bạn nữ trong trường chẳng ai thích cậu ấy, đều thích Hạ Ninh hơn, nói Hạ Ninh lạnh lùng thật ngầu. Cậu ấy thật sự không thấy Hạ Ninh ngầu chỗ nào cả.
Rõ ràng là đang làm màu thì có!
Nếu mà mấy cô ấy thấy Hạ Ninh ngồi xổm trong nhà vệ sinh lúc bị táo bón, đảm bảo sẽ chẳng còn chút hứng thú nào với anh ta đâu.
May mà Hạ Tĩnh có mắt tinh đời, thích cậu ấy hơn, hi hi hi.
Hạ Dịch không biết đang nghĩ gì, chỉ ăn nửa bát cơm đã đặt đũa xuống, nói: “Con ăn xong rồi.”
Nói rồi, anh đứng dậy quay về phòng.
Hạ Tùy nghi hoặc nhìn theo bóng lưng Hạ Dịch: “Anh Năm dạo này bị làm sao thế nhỉ?”
Hình như từ sau chuyến đi đến nhà họ Trình về, cả người anh ấy cứ lạ lạ.
Hạ Tĩnh nói: “Ăn xong em sẽ qua xem sao.”
Hạ Thần khẽ cười: “Có lẽ chỉ là đang nghĩ đến kỳ thi giữa kỳ thôi, không cần căng thẳng quá đâu.”
Tuy nhiên, sau bữa ăn, Hạ Tĩnh vẫn gõ cửa rồi bước vào phòng Hạ Dịch.
Hạ Dịch rõ ràng nghe thấy có người vào, nhưng vẫn không đủ tinh thần để phân tâm. Anh đang phác thảo một khung cảnh rộng lớn trên giấy nháp, tô màu xám cho xung quanh.
Dù chưa hoàn thành, Hạ Tĩnh nhìn từ xa vẫn nhận ra ngay, đây là một đống đổ nát.
Một phế tích theo phong cách truyện tranh.
Hạ Tĩnh không làm phiền, kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh anh, lặng lẽ nhìn anh vẽ.
Cho đến khi nét phác thảo cuối cùng được hoàn thành, một cảnh phế tích mang hơi thở viễn cổ, đậm chất kỳ ảo phương Tây hiện lên sống động trên giấy. Hạ Dịch xoay xoay cánh tay và cổ tay, vô tình thấy có người ngồi bên cạnh, đôi chân dài trắng nõn đặt tùy ý, anh khựng lại.
Anh ngẩng đầu nhìn Hạ Tĩnh, lông mày khẽ nhíu lại một cách kín đáo, giọng điệu không hề có ý trách móc: “Em đến từ lúc nào vậy?”
“Mới nãy thôi.” Hạ Tĩnh nhìn chằm chằm vào bản phác thảo, cười hỏi: “Anh Năm bắt đầu hứng thú với truyện tranh rồi sao?”
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Tôi Phá Thai, Bạn Trai Tôi Mất Khả Năng Sinh Sản