Chương 27

Trời không biết từ lúc nào đã bị mây đen bao phủ, những tia chớp trắng lóa xé toạc bầu trời.“Ầm ầm——”“Ầm ầm——”Tiếng sấm rền vang chói tai, mây đen vần vũ, mưa bão bất ngờ ập đến.“Anh đưa tôi đến bệnh viện làm gì?” Tô Dĩ Vãn không biết từ lúc nào nước mắt đã làm ướt đẫm khuôn mặt, “Tôi không bệnh, tôi không muốn đến đây!”Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đầy nước mắt ấy, trái...
BÌNH LUẬN