Tiệc tuyển phi của Tam hoàng tử Nguyên Cảnh, giai nhân như mây, đủ mọi dáng vẻ sắc sảo mặn mà.
Nhưng ai nấy đều rõ, vị Hoàng tử phi tương lai chỉ có thể là ta, đích nữ nhà họ Triệu — Triệu Thanh Lê.
Ta giữ vững tư thái đoan trang nhất, chuẩn bị cung kính đón lấy ngọc như ý trong tay Tam hoàng tử.
Nào ngờ, hắn lại đặt món bảo vật ấy vào tay Liễu Y Y, con gái của nhũ mẫu, rồi nắm tay nàng ta quỳ xuống trước điện: Phụ hoàng, Y Y mới là người định mệnh của con, đời này con phi nàng không cưới.
Triệu Thanh Lê bát tự xung khắc với con, không xứng làm Hoàng tử phi.
Vị trí chính phi của Nguyên Cảnh, chỉ trong chớp mắt đã thay đổi từ đích trưởng nữ nhà họ Triệu sang con gái của một nhũ mẫu. Chỉ sau một đêm, ta trở thành trò cười cho khắp kinh thành.
Thế nhưng Tam hoàng tử lại không hề hay biết, giờ sinh thật sự của ta, ngoại trừ Đế - Hậu ra, người ngoài không một ai tường tận.
Chỉ vì Quốc sư từng tiên đoán ta mang thiên mệnh Phượng hoàng, ngày sau chắc chắn sẽ mẫu nghi thiên hạ.
Nếu Nguyên Cảnh đã tự mình từ bỏ ngôi vị chí tôn này, thì chẳng ai có thể cứu được hắn nữa.
...
Ngọc như ý trong tay Tam hoàng tử lướt qua kẽ tay ta, trao vào tay Liễu Y Y đang đứng nép sau lưng các quý nữ.
Nàng ta trợn tròn mắt kinh hãi: Điện hạ, không thể được, Y Y chỉ là một nữ tử bình thường, không có tên trong danh sách tuyển tú.
Bản vương nói được là được.
Nguyên Cảnh nắm chặt tay Liễu Y Y, quỳ gối trước điện: Phụ hoàng, Hoàng hậu, nhi thần đã chọn được người làm chính phi, đó chính là Liễu Y Y.
Các quý nữ xung quanh nhìn ta bằng ánh mắt đầy thương hại.
Mọi người đều biết, buổi tuyển phi hôm nay chẳng qua chỉ là hình thức, ta vốn là người mà Hoàng thượng và Hoàng hậu đã định sẵn cho Tam hoàng tử từ lâu.
Vậy mà giờ đây, Nguyên Cảnh lại thẳng tay tát vào mặt ta trước mặt bao nhiêu người như thế.
Nguyên Cảnh ngẩng cao đầu: Nhi thần đã hỏi qua Khâm Thiên Giám, bát tự của Triệu Thanh Lê xung khắc với nhi thần, nếu kết thành phu thê, vạn sự sẽ không thuận.
Còn bát tự của Y Y và nhi thần lại là thiên tác chi hợp, nàng có vận vượng phu, sau này nhất định sẽ cùng nhi thần tương trợ lẫn nhau, con cháu đầy đàn.
Sắc mặt Hoàng hậu trầm xuống: Cảnh nhi, chính phi của Hoàng tử há có thể là chuyện đùa. Nếu con thích Y Y, sau này nạp vào Đông cung làm Lương đệ cũng không phải là không thể.
Thanh Lê là đích nữ Triệu gia, lại thanh mai trúc mã với con, đó mới là lương phối.
Nguyên Cảnh cười lớn: Phụ hoàng, mẫu hậu, tuyển phi là phải chọn người mình yêu, nhi thần ý đã quyết, vị trí Tam hoàng tử phi này chỉ có thể là Y Y.
Nguyên Cảnh ôm chặt lấy Y Y rồi nhìn ta: Thanh Lê, ta và nàng tuy là thanh mai trúc mã, ta cũng có tình cảm với nàng, nhưng ta càng không thể phụ lòng Y Y. Hơn nữa, Triệu gia coi nàng như viên ngọc quý trên tay, dù không làm Hoàng tử phi, nàng vẫn còn rất nhiều lựa chọn tốt hơn.
Nhưng Y Y thì khác, huynh trưởng nàng ấy vì cứu ta mà hy sinh, nàng ấy lại có bát tự hòa hợp với ta, ta đã định sẵn nàng ấy là chính phi của mình. Nếu nàng vẫn còn ái mộ ta, sau khi ta và Y Y đại hôn, ta có thể hứa cho nàng một vị trí trắc phi.
Ta lùi lại một bước, hành lễ cung kính: Điện hạ xin hãy cẩn trọng lời nói, Thanh Lê chỉ là phụng hoàng mệnh vào cung tuyển tú, cũng giống như các quý nữ trên điện này mà thôi. Thần nữ tuy lạc tuyển, nhưng tuyệt đối không dám có ý nghĩ khi quân như vậy.
Thanh Lê ở đây xin chúc Tam hoàng tử cùng Hoàng tử phi bách niên giai lão, con cháu đầy đàn.
Liễu Y Y kéo vạt áo Nguyên Cảnh, rụt rè nói: Điện hạ, Y Y biết thân phận mình không xứng với vị trí chính phi, Y Y không quan tâm đến danh phận, điện hạ hãy nhường vị trí này cho Triệu tiểu thư đi, Y Y không muốn điện hạ làm trái ý Hoàng thượng và Hoàng hậu.
Nguyên Cảnh nhẹ nhàng dỗ dành nàng ta: Sợ cái gì, phụ hoàng và mẫu hậu thương ta nhất, người từng nói chỉ cần ta thích là được.
Huống hồ, bát tự của chúng ta đã được Khâm Thiên Giám xem qua, là xứng đôi nhất, vượng ta nhất, không ai có thể vượt qua nàng được.
Mẫu hậu dù có thích Thanh Lê đến đâu, cũng sẽ không bắt ta cưới một người có bát tự xung khắc.
Bát tự xung khắc? Ta mỉm cười kín đáo. Giờ sinh thật sự của ta, ngoài song thân và ta ra, trên đời này chỉ còn ba người biết được: Đế - Hậu và đại sư ở chùa Hộ Quốc.
Liễu Y Y nép mình vào lòng Nguyên Cảnh đầy vẻ sợ hãi: Điện hạ, Y Y sợ mình không làm tốt vai trò Hoàng tử phi.
Nguyên Cảnh cười đáp: Nàng chỉ cần là chính mình là đủ rồi.
Cảnh tượng tình tứ ấy khiến người ta không khỏi ái ngại.
Hồ đồ! Ngươi chọn chính phi không phải là chuyện của riêng ngươi. Cảnh nhi, ngươi làm việc thật quá nông nổi rồi! Hoàng hậu sa sầm nét mặt nói.
Nguyên Cảnh che chở cho Liễu Y Y: Mẫu hậu, người quên rồi sao, nếu không có huynh trưởng của Y Y thì đã không có nhi thần ngày hôm nay. Năm đó, nhũ mẫu vì cứu nhi thần mà đã đem con trai mình ra đánh tráo giao cho quân địch. Nhi thần cưới Y Y cũng là để an ủi nỗi đau mất con của nhũ mẫu, báo đáp ơn cứu mạng của huynh trưởng nàng ấy.
Kẻ biết ơn mà không báo thì sao có thể làm người, huống hồ là làm một bậc nhân quân thánh chủ của thiên hạ!
Đề xuất Cổ Đại: Hận Chàng Chẳng Tựa Trăng Lầu Giang