“Ba nuôi…cứu con… con không muốn rời giới giải trí đâu!!!”
Hoắc An Ngôn co ro trong góc toilet gọi cho Vương Xuân Ba, gọi ba lần mới bắt máy, chưa kịp nghe tiếng đã khóc lóc van xin.
Vừa nãy không chỉ bị cả đoàn phim nhìn hắn như nhìn rác, hắn ta còn nhận được tin nhắn hủy hợp đồng từ mấy thương hiệu lớn.
Ngày thường nịnh nọt thế nào, giờ có chuyện lập tức trở mặt không nhân tính.
Hoắc An Ngôn nhìn từng tin nhắn hủy hợp đồng một chiều, không dám trả lời, điện thoại reo cũng không dám nghe, chỉ biết chạy trốn vào toilet cầu cứu Vương Xuân Ba.
“Mày còn mặt mũi bảo tao cứu mày? Cố Tinh Vẫn là thiếu gia nhà họ Cố, giờ không chỉ mày, tao cũng toi luôn rồi!”
Hoắc An Ngôn là “con nuôi” Vương Xuân Ba bao nuôi, bên ngoài xưng bố nuôi – con trai nuôi.
Ngày thường nghe tiếng khóc là Vương Xuân Ba sẽ dỗ dành ngay, nhưng hôm nay chỉ nghe thôi đã bốc hỏa, gầm lên trong điện thoại.
Vừa nãy ông đang ngủ trưa thì bị cảnh sát gọi dậy: “Công ty ông nghi ngờ rửa tiền, mời ông về cục phối hợp điều tra ngay lập tức.”
Ông nghe xong ngu người, mở điện thoại mới thấy tin tức giải trí đẩy liên tục, mới biết mình vô tình chọc phải nhà họ Cố!
“Ba nuôi, con thật sự không biết Cố Tinh Vẫn là thiếu gia nhà họ Cố mà! Trước đây anh ta ở chung phòng trọ với con, ngày nào cũng chen nhau chạy vai quần chúng, ngồi xổm ăn cơm hộp, đánh chết con cũng không nghĩ anh ta xuống trải nghiệm cuộc sống đâu!!”
Hoắc An Ngôn bị mắng càng khóc to hơn, vừa khóc vừa thanh minh.
Cậu ta quen Cố Tinh Vẫn hai năm trước ở trung tâm cấp thẻ diễn viên. Lúc ấy cậu ta mới từ Nam tỉnh lên Bắc muốn bám rễ ở phim trường, tình cờ Cố Tinh Vẫn cũng đang tìm nhà, hai người hợp ý ở ghép.
Cố Tinh Vẫn có thiên phú, lại chăm chỉ, nửa năm đã nổi bật trong đám quần chúng, được casting chọn đóng vài vai có tên.
Hoắc An Ngôn ghen tị phát điên. Có lần đi tìm Cố Tinh Vẫn tan ca ăn khuya, thấy đại gia đầu tư nổi tiếng Vương Xuân Ba kéo kéo áo anh ta!
Vương Xuân Ba bị ăn một cái tát, Hoắc An Ngôn che miệng trốn một bên im thin thít. Đợi ông đi rồi liền chạy ra xin lỗi thay, chủ động dâng hiến, thế chỗ Cố Tinh Vẫn trở thành “người tình nhỏ”.
Có Vương Xuân Ba chống lưng, Hoắc An Ngôn một bước lên mây, từ quần chúng nhảy thẳng làm nam chính webdrama.
Ai ngờ chưa kịp đắc ý bao lâu, Cố Tinh Vẫn lại dựa thực lực đóng nam chính phim khác, một đêm vượt mặt cậu ta!
Hoắc An Ngôn nghiến răng cầu Vương Xuân Ba ra tay.
Vương Xuân Ba vốn vẫn ấm ức cái tát năm xưa, nghe xong gật đầu cái rụp, mới có ngày hôm nay!
“Hoắc An Ngôn, mày đừng giả đáng thương với tao. Mày dám thề lúc ở chung với Cố Tinh Vẫn chưa từng nghe cậu ta gọi điện cho người nhà họ Cố à? Tao thấy mày biết từ lâu, cố ý leo lên tao để lợi dụng tao làm súng đấy!”
Vương Xuân Ba hối hận muốn chết.
Lẽ ra cái tát năm đó phải nghi ngờ thân phận đối phương rồi, vậy mà còn nghe lời thằng ôn này, chơi Cố Tinh Vẫn nửa năm trời!
Giờ có chuyện, Hoắc An Ngôn cùng lắm nghỉ hát về quê làm công nhân, còn ông thì bị nhà họ Cố nhắm tới, nhẹ thì mất tiền, nặng thì ngồi tù cả đời!
“Ba nuôi con không có mà! Con…”
“Sau này đừng gọi cho tao nữa, cút xa bao nhiêu thì cút!”
Vương Xuân Ba không muốn nghe thêm chữ nào, cắt lời rồi cúp máy, tiện thể kéo đen luôn.
“Ba nuôi….ba nuôi ơi!!!”
Hoắc An Ngôn không ngờ ông tuyệt tình thế, hoảng loạn hét lên, nhưng đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút, gọi lại đã bị chặn.
Cậu ta không gọi được, vội vàng mở cửa định chạy ra mượn điện thoại quản lý, ai ngờ vừa hé cửa đã nghe tiếng cười nói ngoài kia, sợ tới mức đóng sầm lại!
“Nói Hoắc An Ngôn chạy đâu mất tiêu, hóa ra trốn trong toilet.”
“Vừa nãy nghe cậu ta gọi “ba nuôi” chưa? Chậc chậc, cái giọng điệu ấy, không hổ là đồ rẻ tiền chuyên leo lên giường người khác!”
“Ha ha tao nghe rõ luôn, nổi da gà đầy người!”
“Không ngờ cậu ta lại là loại này, giờ cả đoàn phải dừng quay vì cậu ta, chắc đạo diễn Bạch quyết định thay người rồi!”
“Thay chắc luôn, loại rác rưởi phẩm hạnh bại hoại thế này không thể giữ lại, không thì phim cũng không chiếu được!”
…
Tiếng nước chảy xối xả, tiếng cười nói dần xa, Hoắc An Ngôn đứng sau cửa mặt đỏ tía tai, nắm chặt tay, mãi không dám bước ra.
Cậu ta được Vương Xuân Ba bao bọc quá tốt, ngoài nửa năm đầu chạy vai quần chúng khổ sở, một năm rưỡi sau chưa từng chịu thiệt, càng chưa từng nghe những lời khó nghe thế này.
Giờ Vương Xuân Ba không quản, công ty quản lý cũng mặc kệ, trên mạng dưới mạng toàn tiếng mắng, cậu ta cuối cùng cũng hiểu: mình thật sự tiêu đời rồi!
*
Bên này Hoắc An Ngôn thành chuột chạy qua đường ai cũng hét đánh, bên kia, nhân vật chính Cố Tinh Vẫn lại ngồi sofa ôm em gái, vuốt lông cực kỳ thoải mái.
Âm thanh tiêu cực trên mạng đã bị đội ngũ nhà họ Cố + công ty quản lý dọn sạch, chỉ còn lại lời xin lỗi và khen ngợi.
Một tiếng đồng hồ, anh tăng hơn mười mấy vạn follow, vô số thương hiệu gọi tới cầu hợp tác.
Tài khoản “Thiên thần hộ vệ nhỏ của nhị ca ca” cũng tăng mấy chục vạn fan, cư dân mạng nhìn avatar tự sướng của cục bột nhỏ đều bị dễ thương làm tan chảy, thi nhau khen cầu ảnh mới, bán manh lăn lộn.
Viên Viên lần đầu được nhiều người khen thế, sớm quên béng chuyện buồn vừa nãy, đắc ý giơ điện thoại lên trước mặt Cố Tinh Vẫn khoe:
“Nhị ca ca nhìn này! Mọi người khen Viên Viên xinh, bảo Viên Viên đăng thêm ảnh mới!”
“Ai mà có mắt thế, khen cháu gái ông xinh thế!”
Cố Tinh Vẫn đang định cười theo khen, ai ngờ một giọng nói hào sảng vang lên từ cửa.
Cụ Cố tóc bạc phơ nhưng tinh thần quắc thước, mặc bộ đồ bông kiểu Trung Hoa màu đỏ rực, tay ôm một cái hộp đen kích thước bằng quyển sách, cười híp mắt được Cố Quốc Hưng đỡ vào.
Ba anh em Cố Minh Thần thấy cụ đều giật mình đứng dậy nghênh đón!
“Cháu gái về rồi ông còn đi đấu cờ gì nữa? Đương nhiên mang quà gặp mặt tới chứ!”
Cụ Cố liếc xéo đám cháu + con trai từng giấu mình, hậm hực một cái, rồi sải bước tới trước mặt Viên Viên, mở hộp ra, đưa tới trước mặt cô bé!
Hộp vừa mở, ánh sáng chói lòa bắn ra bốn phía.
Bên trong là một vương miện vàng ròng đế bạch kim, đỉnh chính giữa khảm viên kim cương hồng hình trái tim hoàn hảo 58.96 carat, xung quanh là hàng trăm viên kim cương trắng lấp lánh.
“Trái tim thiên thần” từng được đấu giá 1 tỷ 200 triệu, giờ đang nằm ngay ngắn trong hộp nhung, chờ chủ nhân nhỏ bé của nó.
Cụ Cố cười toe toét, nâng vương miện lên, nhẹ nhàng đặt lên đầu tóc mềm mại của Viên Viên.
“Cháu gái bảo bối của ông, ông nội mang cả ngân hà đến cho con đây!”
Viên Viên ngẩng đầu, vương miện lấp lánh chiếu sáng cả khuôn mặt nhỏ nhắn.
Cô bé chớp chớp mắt, giơ tay sờ sờ viên kim cương hồng to gần bằng quả trứng gà, mềm mại gọi một tiếng:
“Ông nội… đẹp quá…”
Cụ Cố nghe xong, trực tiếp vui đến rơi nước mắt.
Đề xuất Cổ Đại: Cẩm Tú Tù Hoàng