Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 784: Không phải là một kẻ ra gì

Thủy Đại Phu không quá để tâm, trong mắt ông, có lẽ chỉ là do mùi rượu quá nồng, tiểu nha đầu ngửi thấy nên tâm tình có chút xao động, mà đúng lúc này Chung Hàn lại thiếu phần săn sóc...

Nữ nhi gia mà, chịu chút uất ức rồi sinh lòng hờn dỗi cũng là chuyện thường tình.

Thủy Đại Phu cười hì hì, bảo Chung Hàn tự mình kê một đơn thuốc giải rượu.

Chung Hàn cũng có chút bất lực, đành phải đợi đến khi Vạn Châu Nhi tỉnh lại mới tính tiếp.

Vạn Châu Nhi giấc này ngủ một mạch tới sáu bảy canh giờ, mãi đến tận sáng sớm hôm sau mới tỉnh.

“Cảm thấy trong người thế nào rồi?” Chung Hàn vẫn luôn túc trực bên cạnh, lúc này đôi mắt thâm quầng, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi han.

“Ta rất tốt mà?” Vạn Châu Nhi nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội.

“Nàng hôm qua... chẳng lẽ là cố ý trêu chọc ta sao?” Chung Hàn ngẫm nghĩ, cảm thấy rất có khả năng, bèn nói tiếp: “Nàng nói muốn để nhạc phụ đại nhân nhận Võ Công Tử làm nghĩa tử...”

“Đúng vậy, ta phải đi nói với cha ta ngay.” Vạn Châu Nhi lập tức gật đầu.

Khóe miệng Chung Hàn khẽ giật: “Đại Đương Gia sẽ không đồng ý đâu.”

“Cha ta nhận nghĩa tử, liên quan gì đến nàng ta?” Vạn Châu Nhi mười phần khó hiểu, “Nàng ta nhát gan, không chịu giúp đỡ Võ gia, nhưng cha ta gan dạ. Những việc nàng ta không dám làm thì cha ta có thể làm. Chờ sau này cha ta làm Đại Tướng Quân rồi, nàng ta sẽ biết ai đúng ai sai. Ta và cha cũng sẽ không bạc đãi nàng ta, lúc đó nàng ta có thể đường đường chính chính làm một tiểu thư, không cần phải làm thổ phỉ nữa.”

“Đại Đương Gia nhát gan sao?” Chung Hàn nghe mà líu cả lưỡi.

“Nàng ta hở một chút là thích khóc nhè, huynh quên rồi sao!?” Vạn Châu Nhi lườm hắn một cái.

“Đại Đương Gia võ công cao cường...”

Vạn Châu Nhi nhíu mày, nghiêng đầu, có chút ngơ ngác.

Một lúc sau, nàng tự gõ vào đầu mình: “Đúng rồi, nàng ta đã thay đổi, hiện tại so với trước kia lợi hại hơn nhiều, còn treo ta ở bên ngoài cho muỗi đốt nữa.”

Đôi mắt Chung Hàn trợn trừng.

Hắn trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Chúng ta thành thân từ khi nào?”

“Hai mươi tám ngày trước mà?” Vạn Châu Nhi xòe tay tính toán ngày tháng.

“Vậy Đại Đương Gia làm chủ Diêm Ma Trại từ bao giờ?” Chung Hàn lại hỏi.

Vạn Châu Nhi suy nghĩ một chút: “Đã nhiều năm rồi.”

Chung Hàn thở hắt ra một hơi: “Diêm Ma Trại chúng ta hiện giờ có bao nhiêu người?”

“Huynh hỏi những thứ này làm gì?” Vạn Châu Nhi nhíu mày, “Diêm Ma Trại chúng ta hiện tại là lão đại của vùng núi Khôn Hành này, quanh đây chỉ có duy nhất nhà chúng ta là thổ phỉ thôi!”

“Vậy nàng còn nhớ tại sao chỉ còn lại mỗi nhà chúng ta không?” Chung Hàn lại hỏi thêm một câu.

Nha đầu này thế mà lại nói Đại Đương Gia nhát gan...

“Tại sao ư...” Vạn Châu Nhi vò đầu bứt tai, “Bởi vì... Đại Đương Gia? Không đúng không đúng, ta nhớ nàng ta còn đánh không lại ta... Cũng không đúng không đúng, nàng ta rất lợi hại, một cước tung ra có thể đá bay người ta...”

“Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, dù sao thì mọi người cùng nhau nỗ lực, trại mới lớn mạnh như thế này...” Vạn Châu Nhi toét miệng cười, “Chung Hàn, ta muốn đi tìm Võ Công Tử, ta muốn nghe huynh ấy kể về cảnh đẹp ở Bình Châu, nghe nói nơi đó bốn mùa như xuân, ta còn chưa từng được thấy bao giờ!”

Sắc mặt Chung Hàn đầy vẻ phức tạp: “Nàng đã lâu không gặp Đại Đương Gia rồi, ta đưa nàng đi tìm nàng ấy.”

“Không đi, nàng ta bây giờ làm Đại Đương Gia rồi, hay ức hiếp người lắm!”

“Không được, nhất định phải đi!” Chung Hàn cảm thấy bản thân sắp phát điên đến nơi rồi.

Hắn lôi kéo, cưỡng ép đưa Vạn Châu Nhi đi.

Khi Diêm Như Ngọc nhìn thấy Vạn Châu Nhi, chỉ thấy nàng ta mặt mày hầm hầm, thậm chí còn dùng ánh mắt khinh khỉnh lườm mình.

Nha đầu này điên rồi sao?

“Đại Đương Gia, xảy ra chuyện rồi...” Sắc mặt Chung Hàn trắng bệch, “Thuộc hạ không trông chừng nàng ấy cẩn thận, Châu Nhi... xảy ra vấn đề rồi.”

Diêm Như Ngọc nhíu chặt đôi mày.

Còn chưa kịp mở miệng hỏi, Vạn Châu Nhi đã lên tiếng: “Huynh có phải là coi thường ta không? Thế mà lại đi mách lẻo với Diêm Như Ngọc! Chung Hàn, huynh thật không ra gì, huynh cũng khuất phục dưới dâm uy của nàng ta rồi!”

Đề xuất Cổ Đại: Nhớ Thuở Áo Bay Trong Gió, Bóng Hình Người Tựa Chim Hồng Kinh Động
Quay lại truyện Đương Gia Vạn Vạn Tuế
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện