Diêm Như Ngọc vừa dứt lời, trên mặt Hoàng Hậu đã hiện rõ vẻ giận dữ.
“Bổn cung đưa bọn họ qua đó là để chỉ dạy lễ nghi cho Diêm cô nương, vốn là ý tốt, sao có thể đập vỡ bình hoa được? Hay là ngươi cố ý vu oan giá họa cho bọn họ?” Hoàng Hậu lạnh lùng thốt lên.
Trưởng Công Chúa khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn sang. Sắc mặt Hoàng Hậu thoáng chốc cứng đờ.
“Ba cái thứ già nua cũ kỹ này mà cũng đáng để bổn tọa phải tốn công vô ích đi vu oan giá họa sao? Hoàng Hậu là đang coi thường người của Diêm Ma Trại chúng ta ư? Nếu đã như vậy, hà tất gì còn phải chiêu an?”
Diêm Như Ngọc cười lạnh một tiếng rồi nói tiếp: “Mấy kẻ này, ngay cả quy củ của bản thân còn chẳng ra hồn, mà cũng xứng đòi chỉ điểm bổn tọa sao? Bổn tọa chẳng qua chỉ bảo bọn họ thị phạm dáng đi một chút, vậy mà bọn họ đã làm ra vẻ sống dở chết dở. Bổn tọa nhất thời tức giận, bèn trói cả lũ lại mang về trả cho Hoàng Hậu. Loại nô tỳ điêu ngoa này, sau này mong người đừng nhét cho bổn tọa nữa. Nếu còn tái diễn, một triệu lượng sính lễ kia bổn tọa sẽ trả lại toàn bộ, hôn sự này bổn tọa cũng chẳng thèm nữa!”
Hoàng Hậu sững sờ, giọng nói có phần lạc đi vì kinh ngạc: “Hôn sự đã định, ngươi mà cũng dám đổi ý sao?!”
Diêm Như Ngọc giả vờ kinh ngạc: “Trên đời này làm gì có chuyện mua đứt bán đoạn như thế? Chẳng qua chỉ mới là định thân mà thôi, nếu thấy không hợp, lẽ nào lại không cho phép thoái hôn? Đừng nói chi đây mới chỉ là định thân, cho dù đã thành thân rồi mà ngày đoạn tháng tuyệt, sống chẳng ra sao thì cũng phải ly hôn thôi.”
Kì Vương siết chặt nắm đấm, chỉ cảm thấy trên đầu mình như xanh thêm mấy phần. Nữ nhân này quả thực là ăn nói hàm hồ, ngay trước mặt bao nhiêu người mà chẳng nể nang hắn lấy một chút nào!
“Mẫu hậu, tính tình của Ngọc nhi có chút tùy hứng, xin người đừng chấp nhặt với nàng ấy. Mấy vị Ma Ma này đã không hiểu chuyện như vậy thì thôi bỏ qua đi.” Kì Vương nén giận, tỏ vẻ co được dãn được mà nói.
Đợi đến khi hắn tới được Diêm Ma Trại, nắm quyền kiểm soát đám thổ phỉ kia, xem hắn sẽ thu phục yêu nữ này như thế nào!
Hoàng Hậu cố nén cơn giận, trên mặt hiện lên vài phần cười giả tạo: “Cũng tại bổn cung quá nóng lòng, một lòng muốn tốt cho đôi trẻ các ngươi. Nay ngươi đã không thích thì thôi vậy. Ba kẻ nô tỳ điêu ngoa này, dám tự ý đập phá đồ đạc của Hoàng cô, tội không thể tha, lôi ra ngoài đánh chết cho ta!”
Dứt lời, lập tức có người lôi ba bà lão kia ra ngoài. Diêm Như Ngọc đến chân mày cũng chẳng buồn nhướng lên. Muốn dọa ai chứ?
“Hoàng Hậu nương nương thật là nhân từ. Bổn tọa vốn xuất thân thổ phỉ, bình thường trong trại nếu xuất hiện kẻ phản bội hay hạng người không hiểu chuyện, đều sẽ bị lột da rút xương, đem làm thành diều giấy treo lơ lửng giữa không trung cho gió thổi vài ngày. Sau khi răn đe như thế, sẽ chẳng còn ai dám không phục nữa.” Diêm Như Ngọc mỉm cười nói.
Sắc mặt Hoàng Hậu cứng đờ.
Diêm Như Ngọc lại bồi thêm: “Con người so với súc vật, chẳng qua cũng chỉ là lớp da bên ngoài mềm mỏng hơn một chút thôi. Mất đi lớp da rồi thì màu thịt cũng đều như nhau cả. Nếu bỏ vào nồi hầm lên, mùi hương chắc cũng chẳng khác gì món thịt hầm trước mặt Hoàng Hậu nương nương đây là mấy... Chắc hẳn người chưa từng nếm qua nhỉ? Nếu muốn nếm thử, bổn tọa có thể đích thân cầm đao, làm cho người một món.”
Lời vừa dứt, không ít tiểu thư, phu nhân có mặt ở đó đã không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo. Diêm Như Ngọc vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu, chẳng chút chột dạ.
“Bưng xuống ngay!” Hoàng Hậu nhìn món ăn trước mặt, chỉ cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên. Cung nhân lập tức làm theo.
Hoàng thượng lộ vẻ không vui, nhưng đây là chuyện giữa nữ nhân với nhau, ông là bậc quân vương, không tiện xen vào. Chỉ là không ngờ Hoàng Hậu lại vô dụng đến thế, bị một con nhóc chặn họng đến mức không nói nên lời.
Trong buổi yến tiệc cung đình này, người ngồi đông đúc tầng tầng lớp lớp, náo nhiệt vô cùng, nhưng ai nấy đều giả ngây giả ngô. Phàm là những chuyện liên quan đến Thiết Diện Diêm Vương, bọn họ đều không muốn quản. Tiểu Diêm Vương này quá "đắt đỏ", bọn họ trêu vào không nổi.
Quả nhiên, Diêm Như Ngọc lại đem chuyện hơn một trăm món cổ vật kia ra nói: “Hoàng Hậu nương nương, bổn tọa hiện đang ở nhờ tại phủ Trưởng Công Chúa, người mà người ban xuống đã đập vỡ đồ đạc của Công Chúa, không đền bù e là không xong đâu...”
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ngày Chọn Phu Quân, Ta Đản Sinh Trứng Khổng Tước Cực Phẩm