Chuyện của Khang Vương khiến các vị đại thần trong triều chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc, ngày ngày chỉ lo tính kế chọn phe đứng đội.
Danh tiếng của Khang Vương vốn đã tiêu tan, muốn kế thừa đại thống là chuyện chẳng hề dễ dàng. Đám đại thần bắt đầu một cuộc bài trừ và sắp xếp lại thế lực. Trình đại nhân vốn tính tình bộc trực, lại biết chuyện con trai mình bị đánh nên ngày ngày tìm Khang Vương gây phiền phức. Việc này xảy ra quá nhiều khiến Hoàng thượng không khỏi nảy sinh nghi ngờ, cho rằng Trình đại nhân đã ngả về phía các vị hoàng tử khác.
Lúc này, nếu Ngài lại biết được Trình Nghiêu suốt ngày đàn đúm với đám thổ phỉ, dù ngoài mặt không phát tác nhưng trong lòng chắc chắn sẽ ghi hận.
Chút sủng ái hay lòng tin cậy, khi đặt lên bàn cân cùng hoàng quyền, thảy đều trở nên rẻ rúng, chẳng đáng một xu.
“Nếu ngươi là kẻ hiểu chuyện, lúc này nên biết chia sẻ nỗi lo với cha mình, chứ không phải cứ mãi kéo chân ông ấy như thế.” Phòng Tử Ngu lại lên tiếng.
Hắn tuy có phần coi thường Trình Nghiêu, nhưng gia đình Trình công quả thực đều là những người chính trực, tốt bụng.
Hơn nữa, nếu Trình Nghiêu hiểu được lòng tốt của hắn mà đem chuyện này thưa lại với Trình công, biết đâu sau này Trình công sẽ nể mặt hắn đôi phần, giúp đỡ cho tỷ tỷ và biểu ca của hắn thêm một chút...
Phòng Tử Ngu khẽ thở dài, ánh mắt dán chặt vào Trình Nghiêu.
“Ngươi nói mấy thứ này bản thiếu gia nghe không hiểu.” Trình Nghiêu liếc hắn một cái, “Cha ta làm quan của ông ấy, ta chơi phần của ta, sao lại gọi là kéo chân? Ngươi nói nhiều như vậy, chẳng qua là muốn cả nhà bản thiếu gia phải bán mạng cho Hoàng hậu và Nhị hoàng tử, ngươi tưởng bản thiếu gia ngốc chắc?”
“Bản thiếu gia đến đây chỉ là để dạo chơi thôi. Thiết Diện Diêm Vương người ta cũng chẳng làm chuyện gì ác đức. Phía thành Cức Dương không chỉ có một nhà thiếu gia ta đến đây gặp Thiết Diện Diêm Vương đâu, ngay cả đám công tử bột ở chốn kinh thành cũng thèm khát được gặp mà chẳng có cửa đấy thôi!” Trình Nghiêu trừng mắt nhìn hắn, “Bản thiếu gia không muốn dính dáng đến mấy chuyện tranh quyền đoạt lợi đó, ngươi bớt phiền ta đi!”
Nói đoạn, hắn lập tức quay người muốn bỏ đi.
“Trình Nghiêu! Ngươi thật sự muốn đợi đến khi bản thân gây ra đại họa tày đình mới chịu tỉnh ngộ hay sao?” Phòng Tử Ngu hét lớn phía sau lưng.
“Chuyện của bản thiếu gia không cần ngươi phải nhọc lòng lo lắng!” Trình Nghiêu đáp trả ngay tức khắc.
Thực ra, ông nội hắn đã sớm biết quan hệ giữa hắn và Diêm Như Ngọc không tệ. Để tránh có kẻ đâm chọc sau lưng, lúc dâng sớ hạch tội Khang Vương, ông đã thuận miệng tâu với Hoàng thượng rằng hắn từng bị thổ phỉ bắt cóc, may mắn được Thiết Diện Diêm Vương cứu mạng nên mới kết giao. Ông còn xin cho hắn được tiếp xúc với trại phỉ để quan sát đời sống của chúng, rồi đem những gì tai nghe mắt thấy trình lên bệ hạ.
Hắn nói được và cũng đã làm được.
Thỉnh thoảng, hắn vẫn kể cho ông nội nghe về tình hình trong trại.
Ví như quán trọ ở đây thương nhân tụ hội đông đúc, đám thổ phỉ trước kia giờ đã hoàn lương, không còn lấy việc giết người làm vui mà chỉ chăm chỉ kiếm tiền bằng những công việc chạy vặt sạch sẽ.
Ví như trên núi thổ phỉ trồng rất nhiều cây ăn quả, bốn mùa tỏa hương thơm ngát.
Ví như đám thổ phỉ ấy rất thật thà cày cấy, khai khẩn núi hoang, làm việc vô cùng siêng năng.
Lời tốt đã nói, lời xấu đương nhiên cũng phải có để tránh việc Hoàng thượng nghi ngờ hắn bị mua chuộc. Thế nên hắn còn tâu rằng giá phòng ở quán trọ cao ngất ngưởng, hắn sắp ở không nổi nữa, rồi đám thổ phỉ này coi thường hắn, bắt hắn phải làm việc quần quật suốt ngày...
Đồng thời, hắn cũng bày tỏ rằng những nơi cơ mật phức tạp hắn hoàn toàn không được chạm tới.
Làm vậy là để sau này nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, Hoàng thượng cũng không thể đổ hết tội trạng lên đầu hắn.
Hắn tuy không thông minh đến mức ấy, nhưng ông nội hắn thì lại là một con cáo già. Ông tự nhiên sẽ gọt giũa, gia công lại những lời hắn nói trước khi truyền đạt tới tai rồng.
Đến tai Hoàng thượng, Ngài chỉ nghĩ hắn là một đứa cháu bất hiếu, cứ nhất quyết đòi đến trại phỉ để so bì cao thấp với đám người kia, chứ chẳng hề trông mong gì việc hắn có thể moi ra được tin tức hữu dụng nào từ hang ổ thổ phỉ...
Chỉ cần không có kẻ tiểu nhân nào đứng trước mặt Hoàng thượng nói nhăng nói cuội, hắn hiện tại có thể đường đường chính chính mà dạo chơi trên núi.
Tất nhiên, phía Hoàng thượng phải tìm cách lấy lòng, mà phía Diêm Như Ngọc lại càng không thể đắc tội.
Mỗi lần định nói gì với ông nội, hắn đều chủ động báo trước với Diêm Như Ngọc một tiếng.
Hắn chẳng dại gì mà đi thử thách lòng kiên nhẫn của tiểu Diêm Vương, bởi lẽ đường đường chính chính bao giờ cũng tốt hơn là lén lút làm bậy.
Đề xuất Trọng Sinh: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá