Tuy Diêm Như Ngọc không định để Phòng Tử Ngu xem tấm bản đồ kia, nhưng dẫu sao tấm lòng của Trình Nghiêu cũng đáng quý. Trước khi hắn rời đi, nàng đưa cho hắn một tấm lệnh bài, bảo hắn cầm lấy mà đi chơi cho thỏa thích.
Vì có buổi đấu giá, gần đây khách điếm đông nghịt người, mà hễ đông người thì lại càng thêm náo nhiệt.
Đám huynh đệ trong trại đã dựng lên một khu chợ nhỏ tạm thời, bên trong bày bán những thứ không đủ tư cách lên sàn đấu giá. Chẳng hạn như hai rương lễ vật mà lão hoàng đế gửi tới, vốn chẳng có tích sự gì, đều bị mang ra bày bán hết thảy.
Đương nhiên, bọn họ còn đặc biệt ghi rõ, đây là đồ do Hoàng thượng ban tặng.
Đồ của hoàng gia, dù có chẳng ra sao thì cũng thu hút không ít người đến mua. Giá cả chẳng những đắt đỏ mà lượng tiêu thụ lại còn rất cao.
Những món đồ lặt vặt thu được từ đại doanh nước Ô Tố cũng vậy, chỉ cần hơi lạ mắt một chút là có người hỏi mua ngay.
Trong khách điếm không thiếu những công tử nhà giàu, đi xa một chuyến, mua mấy thứ này về tặng cho đệ muội hay người già trong nhà cũng coi như là một chút tâm ý.
Trình Nghiêu có tấm lệnh bài kia, có thể đến khu chợ tùy ý chọn lấy vài món.
Trình Nghiêu vốn chẳng thiếu thứ gì, cái hắn thiếu duy nhất chính là một thứ để phô trương thanh thế. Cầm tấm lệnh bài này đi dạo quanh khu chợ, bất kể có tiền hay không, hắn đều có thể làm bộ làm tịch, tỏ ra khác biệt với người thường, thế là đủ rồi.
Không chừng ở đó hắn lấy của nàng hai món đồ, quay đầu lại đem tặng lại cho nàng cũng nên. Cái chiêu trò này, nàng đã sớm thấu hiểu trong lòng.
Trình Nghiêu vừa bước ra khỏi chỗ Diêm Như Ngọc đã bị Phòng Tử Ngu chặn đường.
“Ta có chuyện muốn nói với ngươi, bảo đám người này lui xuống đi.” Phòng Tử Ngu nhìn thấy hai mươi gã đại hán vạm vỡ bên cạnh Trình Nghiêu mà trong lòng cảm thấy nghẹn khuất.
“Không được, bản thiếu gia đánh không lại ngươi.” Trình Nghiêu chẳng hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
“Ngươi nghĩ nhiều quá rồi! Trên địa bàn của Thiết Diện Diêm Vương, có mấy kẻ dám động thủ? Ta nếu không muốn bị mời đi thì cũng phải tuân theo quy củ!” Phòng Tử Ngu tức giận nói.
Trình Nghiêu nghĩ lại: Cũng đúng... Thế là hắn bèn to gan để các huynh đệ tản ra. Dù sao ở đây đông người, cũng chẳng sợ.
“Ngươi là tôn tử của Trình Công, Trình Công cả đời vì bệ hạ mà lao tâm khổ tứ, trong lòng ngươi chắc hẳn phải rõ ràng.” Phòng Tử Ngu nói.
“Phải rồi, gia gia ta tự nhiên là một vị quan tốt.” Trình Nghiêu gật đầu.
Phòng Tử Ngu thấy hắn còn có thể nghe lọt tai, bèn tiếp tục: “Đã như vậy, ngươi cũng nên học theo phong cốt của Trình Công, vì bệ hạ mà suy nghĩ mới phải... Tấm bản đồ kho báu kia tuy sẽ được tiến dâng cho bệ hạ, nhưng vạn nhất giữa đường có điều gì sơ suất, để thứ đó rơi vào tay kẻ gian, đến lúc đó làm sao ăn nói với bệ hạ? Ngươi thật sự coi ta là hạng tiểu nhân, vì chút công lao mà đi làm chuyện lén lút sao? Chẳng qua cũng chỉ là muốn đề phòng vạn nhất mà thôi.”
Phòng Tử Ngu lời lẽ ôn tồn, hy vọng Trình Nghiêu có thể hiểu chuyện một chút.
Hơn nữa, Trình Nghiêu và Diêm cô nương kia rất thân thiết, nếu Trình Nghiêu có thể nói giúp vài câu, hai người hợp tác thì càng dễ dàng tìm hiểu tình hình của Diêm Ma Trại này hơn.
“Ngươi bớt lừa gạt ta đi, chuyện này ngươi làm không được quang minh chính đại cho lắm, chẳng lẽ chỉ có mình ngươi là trung quân ái quốc sao?” Trình Nghiêu hừ lạnh một tiếng.
“Ngươi có bản lĩnh thì hãy đường đường chính chính hộ tống thứ đó về kinh thành, kiểu gì cũng không nên ngấm ngầm hãm hại Tiểu Diêm Vương nhà người ta. Người ta kiếm chút tiền dễ dàng lắm sao? Trên dưới bao nhiêu con người như vậy, cái miệng nào mà chẳng cần ăn cơm? Ngươi tùy tiện vẽ ra một đường, biết bao nhiêu người phải chịu đói theo?”
“Trình Nghiêu... không lẽ ngươi và Diêm cô nương kia đã có tư tình?” Phòng Tử Ngu đột nhiên hỏi.
Vừa dứt lời, Trình Nghiêu liền xù lông. Đây rõ ràng là sỉ nhục tình cảm của hắn dành cho huynh đệ!
“Ngươi còn nói bậy nữa, bản thiếu gia sẽ liều mạng với ngươi!” Hắn nhe răng trợn mắt quát.
“Ngươi gấp cái gì? Ta cũng chỉ hỏi một câu thôi... Nếu không có thì là tốt nhất.” Phòng Tử Ngu thở phào nhẹ nhõm.
“Cho dù đám thổ phỉ này đã được triều đình công nhận, nhưng phỉ vẫn hoàn phỉ, ngươi là con em nhà quan lại, sao có thể quá mức thân thiết với bọn chúng? Ta không ngại nói cho ngươi biết, mấy ngày trước Hoàng thượng ở trên triều che chở cho Khang Vương, bị cha ngươi cùng mấy vị đại thần liên thủ chất vấn một trận, trong lòng Hoàng thượng đang có nộ khí...”
Đề xuất Cổ Đại: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ