Chương 4: Lục mai

Xe ngựa chạy hơn nửa canh giờ, cuối cùng dừng lại trước cửa một tiểu viện.Đình viện thâm trầm tĩnh mịch, đèn lồng giấy dầu dưới hiên hành lang tỏa ra ánh vàng cũ kỹ đã phai màu. Trong tường thỉnh thoảng có cành mai vươn ra ngoài, điểm xuyết một sắc đỏ thắm trên những cành già khô khốc."Hoa mai này quả nhiên là đã nở rồi."Hạ Văn Hiên đỡ tay Ngọc Sanh bước xuống xe ngựa, cửa viện...
Quay lại truyện Đông Cung Sủng Phi
BÌNH LUẬN