Sáng sớm, tôi cố ý áp tai vào khe cửa nghe ngóng, quả nhiên con Poodle nhà bà lão đã bắt đầu rạo rực, nó vừa cào cửa vừa rên rỉ ăng ẳng.
Bà lão vừa chửi bới om sòm vừa dắt nó ra ngoài cho đi vệ sinh, nhưng khi về nhà rồi con chó vẫn không chịu để yên.
Tức mình mà chẳng làm gì được, bà lão cứ ngỡ "cháu cưng" mắc phải căn bệnh nan y nào đó nên vội vàng đưa nó đi khám.
Tôi đóng chặt cửa, kéo rèm lại rồi đánh một giấc ngủ bù thật ngon lành.
Đến tận trưa bà lão mới về, có lẽ đống kiểm tra kia tốn không ít tiền nên vừa bước ra khỏi thang máy, bà ta đã thở ngắn than dài.
Con "cháu cưng" của bà ta ngày nào cũng đúng năm giờ sáng là bồn chồn không yên, nhưng lạ ở chỗ cứ xuống dưới lầu là lại bình thường, sẵn tiện giải quyết luôn chuyện bầu tâm sự.
Tình trạng này lặp đi lặp lại vài ngày, ép bà lão không thể không dậy từ năm giờ sáng để xuống lầu dắt chó đi dạo.
Không khí ngoài hành lang nhờ thế mà trong lành hơn hẳn.
Nhìn gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ của bà lão, trong lòng tôi hả hê vô cùng.
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như tôi tưởng.
Bà lão dần thích nghi với giờ giấc sinh hoạt này. Năm giờ sáng dắt chó xuống lầu xong, bà ta quay về bắt đầu băm chặt, nấu nướng trong bếp kêu leng keng loảng xoảng.
Nào là băm rau, băm thịt, xay sữa đậu nành, bà ta dùng hết sức bình sinh mà làm, tôi cảm giác như có cả một đoàn tàu điện ngầm vừa chạy ngang qua trần nhà mình vậy.
Hơn nữa, cái loa mini của tôi hết pin, con chó nhà bà ta không quậy phá nữa, thế là bà lão lại lười không dắt chó xuống lầu.
Con "cháu cưng" của bà ta cũng thật biết nghe lời, lần này nó đi tiểu thẳng vào tủ giày ngay cửa nhà tôi, khiến cả tủ giày không còn chiếc nào đi nổi nữa.
Tôi xách đôi giày kèm theo hóa đơn sang tận nhà đòi bồi thường, bà lão thẳng tay đóng sầm cửa lại, nhốt tôi ở ngoài:
"Chuyện của con chó, cô tìm tôi nói làm gì? Có giỏi thì đi mà nói với nó ấy, bảo nó đừng có tè vào nhà cô!"
"Chó cũng biết nhìn người tốt kẻ xấu đấy, Cuộn Bảo đang trả thù cho bà nội nó đúng không nào..."
Tôi chẳng nói chẳng rằng, lập tức báo cảnh sát. Cảnh sát xem camera giám sát rồi tìm đến tận nhà bà lão.
"Bà là chủ vật nuôi, làm hỏng đồ đạc của người khác thì phải bồi thường. Đống đồ của cô Từ đây trị giá hơn tám nghìn tệ, bà xem..."
Bà lão gào lên một tiếng, chỉ tay vào mặt cảnh sát mà mắng:
"Các anh ăn hối lộ của nó cái gì rồi? Mấy đôi giày rách mà đòi tám nghìn tệ à? Cả đời này tôi mua đôi giày đắt nhất cũng chỉ là giày vải Bắc Kinh có hai trăm tệ thôi, định ăn cướp à? Không có tiền! Không thì lấy cái mạng già này mà đền này!"
"Dì à, dì nhất quyết không bồi thường đúng không?"
Bà lão ngồi bệt xuống đất, hai chân đạp đành đạch, trợn mắt quát:
"Không đền, không có tiền!"
Tôi quay sang nhìn cảnh sát: "Đồng chí, tôi muốn lập án."
Bà lão bắt đầu hoảng. Cảnh sát giải thích với bà ta rằng giá trị đôi giày của tôi vượt quá năm nghìn tệ, nếu bà ta cố tình không bồi thường thì sẽ phải đối mặt với việc bị tạm giam.
"Đằng nào cũng phải bồi thường, lại còn bị giam rồi nộp phạt, bà làm thế để làm gì?"
Bà lão hoàn toàn mất bình tĩnh, mặt cắt không còn giọt máu:
"Tôi lấy đâu ra tiền... Các anh gọi điện cho con gái tôi đi!"
Cảnh sát liên lạc với con gái bà lão. Chị ta kỳ kèo mặc cả hồi lâu, bảo giày tôi đi rồi thì không biết thật giả ra sao.
Mãi đến khi biết chuyện bà lão bị tạm giam sẽ ảnh hưởng đến việc thi công chức và học hành của con trai mình, chị ta mới hậm hực chuyển tiền bồi thường cho tôi.
Tám nghìn tệ cầm tay, tôi đặc biệt mua một con gà quay thơm phức ngay cổng khu chung cư. Con Poodle của bà lão thèm đến mức kêu ăng ẳng, cứ quấn quýt vẫy đuôi đi theo sau tôi.
Bà lão tức đến mức đóng cửa cái "rầm", ở trong nhà mắng con "cháu cưng" là đồ không có lương tâm.
Khiến bà lão bị "xuất huyết" túi tiền, tôi cũng xả được cơn giận, nhưng mùi nước tiểu chó ngoài hành lang vẫn chưa được giải quyết triệt để.
Bà lão càng quá quắt hơn, cả ngày không thèm dắt chó xuống lầu, sảnh thang máy nghiễm nhiên trở thành nhà vệ sinh riêng của con chó nhà bà ta.
Tôi sạc đầy pin cho cái loa rồi đặt lại chỗ cũ, canh đúng lúc bà lão đang ngủ thì phát âm thanh.
Con Poodle quậy phá suốt cả đêm, khiến giờ giấc sinh hoạt của bà lão cũng bị đảo lộn theo.
Mọi chuyện trở thành một vòng lặp độc hại: bà ta không có thời gian dắt chó đi dạo, mùi hôi ngoài sảnh thang máy ngày càng nồng nặc.
Tôi tìm đến một người bạn mở cửa hàng thú cưng để than vãn:
"Bà già này khó nhằn thật đấy, tớ định bán nhà quách cho xong, nhưng bị bà ta quậy thế này, giá nhà chắc rớt thảm hại mất!"
Người bạn mỉm cười:
"Chuyện nhỏ, tớ cho cậu món đồ tốt này."
Chó là loài động vật có ý thức lãnh thổ rất mạnh. Cả tầng lầu này đều ám mùi của nó, nên nó mặc định đây là địa bàn của mình.
Nhưng nếu xuất hiện mùi của một loài động vật khác thì câu chuyện sẽ khác hẳn.
Bạn tôi đưa cho tôi một lọ nước tiểu của chó Ngao Tây Tạng đực đang trong mùa động dục. Tôi đánh liều, bịt mũi xịt thẳng lên tường ngoài hành lang.
Dù sao thì cũng thối rồi, thối thêm chút nữa cho tất cả cùng khổ.
Con Poodle ngửi thấy mùi chó Ngao thì sợ đến mức sủa loạn xạ, không bao giờ dám đi bậy ở sảnh thang máy nữa mà chạy thục mạng về nhà.
Chắc là nhịn không nổi nữa, nó cuống cuồng chạy quanh phòng rồi giải quyết ngay trên thảm chùi chân trước cửa.
Bà lão mở cửa ra mắng xối xả:
"Sao lại tè lên thảm, thối chết đi được!"
Hóa ra bà ta cũng biết thối cơ đấy.
Giờ thì hay rồi, con Poodle không dám đi bậy ngoài sảnh nữa. Nếu bà lão không dắt nó xuống lầu, bà ta chỉ còn cách để nó giải quyết ngay trong nhà mình.
Cách này tuy là "thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm", nhưng trong lòng tôi thấy sướng rơn.
Kết hợp thêm cái loa mini, cứ đúng ba giờ sáng là phát nhạc, con Poodle bị đánh thức liền trở nên điên cuồng, bụng dạ lại căng đầy.
Bà lão chỉ còn cách vừa chửi rủa vừa lồm cồm bò dậy dắt chó xuống lầu.
Nhưng đây suy cho cùng cũng không phải kế lâu dài. Tôi tự bỏ tiền túi thuê nhân viên vệ sinh đến cọ rửa kỹ càng từng kẽ gạch ngoài sảnh thang máy, mùi hôi gần như biến mất hoàn toàn.
Tôi lại xin bạn mình cái thảm cũ mà chó Ngao từng nằm, mang về lau qua một lượt tường và sàn gạch ngoài sảnh để lưu lại mùi của nó.
Dù sao thì mũi người cũng chẳng ngửi thấy gì rõ rệt, vừa có thể trấn áp con Poodle, vừa cải thiện được môi trường sống của mình.
Thế nhưng bà lão cũng chẳng để yên.
Chuyện đi bệnh viện thú y cộng với số tiền bồi thường cho tôi khiến bà ta xót đứt ruột, thế nên bà ta phải tìm cách tiết kiệm từ chỗ khác.
Không phải bớt phần ăn của con chó, cũng chẳng phải bớt phần của bà ta.
Mà là bà ta muốn "tiết kiệm" từ chính người tôi.
Đề xuất Hiện Đại: Bản Giám Định Huyết Thống Lộ Diện, Hai Người Mẹ Đều Kinh Hoàng