Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 1

Bà lão ở cùng tầng không chịu dắt chó đi dạo, sáng nào cũng mở cửa để con chó tự giải quyết ngay lối vào thang máy.

Hành lang lúc nào cũng nồng nặc mùi nước tiểu, hôi thối đến mức không thể chịu nổi.

Ban quản lý tòa nhà làm việc tắc trách, con cái bà ta không lên tiếng, đến cả cảnh sát cũng chẳng thể làm gì được.

Bà lão nằm vật ra trước cửa nhà tôi, lu loa rằng tôi bắt nạt người già, đòi chết ngay tại đây cho tôi xem.

...

Lúc mới chuyển đến tôi đã phát hiện ra vấn đề này, ban đầu cứ ngỡ là do nhân viên vệ sinh lười biếng, để giẻ lau bị hôi.

Nhân viên lễ tân của ban quản lý nghe tôi phản ánh xong thì nhíu mày, vẻ mặt đầy bất lực:

"Chị ơi, nhân viên vệ sinh bên em làm việc rất có trách nhiệm, chị xem sàn và tường hành lang có hạt bụi nào đâu. Chuyện này là do bà bác đối diện nhà chị đấy ạ..."

Ban quản lý cho tôi xem camera giám sát ở sảnh thang máy. Cứ đúng sáu giờ rưỡi sáng mỗi ngày, một con chó Poodle lông nâu xoăn tít lại chạy ra, hít hà chỗ này một tí, ngửi chỗ kia một tẹo, rồi thản nhiên nhấc chân tè ngay vào góc tường cạnh thang máy.

"Chúng em đã thương lượng với bà ấy nhiều lần rồi, nhưng bà cụ thực sự quá... tụi em cũng hết cách, chỉ biết nhắc lao công cố gắng dọn dẹp thường xuyên hơn... Hay là chị thông cảm một chút được không ạ?"

Khu vực thang máy đúng là ngày nào cũng được lau chùi sáng bóng, nhưng mùi nước tiểu đã thấm sâu vào từng kẽ gạch rồi.

Một tầng chỉ có hai hộ, đối diện bà ta chính là tôi, tính ra người chịu thiệt chỉ có mình tôi thôi sao?

Tôi bỏ ra bao nhiêu tiền để mua căn nhà này, mới ở được vài ngày, dựa vào cái gì mà tôi phải nhịn?

Tôi sang tìm bà lão để nói chuyện, bà ta đóng sầm cửa không tiếp, làm như thể mình mới là người chịu uất ức:

"Cô gái trẻ ơi, ai mà chẳng có lúc già? Tôi ở nhà có một mình, sáng ra phải uống thuốc huyết áp, lại còn phải nấu cơm... Con cái thì chẳng ngó ngàng, tôi lấy đâu ra thời gian mà dắt chó đi dạo?"

"Bác ơi, nếu vậy bác có thể không nuôi chó mà? Chó đi vệ sinh ở hành lang ảnh hưởng đến người khác lắm ạ."

Vừa nghe thấy tôi bảo đừng nuôi chó, bà lão liền ôm chặt con Poodle khóc rống lên:

"Cô có còn lòng thương người không hả? Tôi là người già neo đơn, không có con Cuộn này thì tôi sống sao nổi đây!"

Tôi cố gắng khuyên nhủ:

"Bác ơi, cháu không bảo bác đừng nuôi, ý cháu là bác dắt chó đi xong rồi về nấu cơm cũng được mà..."

"Không được!" Bà lão gào lên chói tai: "Không cho tôi ăn cơm là cô muốn bỏ đói tôi à? Hay là cô nấu cơm cho tôi ăn? Nếu cô không nhịn được thì sáng nào cũng sang dắt chó đi cho tôi, không thì tôi sang nhà cô ăn cơm!"

"Bắt nạt người già neo đơn là bị quả báo đấy! Tôi chết ở cửa nhà cô cho xem!"

Bà lão từng bước ép sát, rồi ngồi bệt xuống ngay trước cửa nhà tôi, vừa khóc vừa náo loạn.

Camera hành lang không soi tới góc này, lỡ lát nữa xảy ra chuyện gì bà ta lại đổ thừa cho tôi, thế là tôi vội vàng chạy biến.

Về đến nhà, tôi lập tức báo cảnh sát. Cảnh sát cho biết trước đây họ đã từng xử lý tranh chấp giữa bà lão này và những người khác rồi.

Bà ta dắt chó không bao giờ xích, con chó lại chưa thiến, thế là nó nhảy lên cưỡi con chó cái nhà người ta ngay giữa đường.

Bà lão còn vừa ăn cướp vừa la làng, đòi người ta trả tiền phối giống, rồi nằm lăn ra cửa đồn cảnh sát kêu đau tim.

Khi cảnh sát đứng ra hòa giải, bà ta lại bảo cảnh sát muốn bắt người, rồi trèo lên bậu cửa sổ gào khóc kêu oan, đòi nhảy lầu.

Trên mạng có nói về mấy kiểu người không nên đụng vào nhất, một trong số đó chính là những bà già tóc xoăn, đeo kính gọng đen nhỏ mà còn nuôi chó Poodle.

Hôm nay tôi đúng là đã được mở mang tầm mắt.

Nhưng tôi cũng chẳng phải hạng vừa.

Không phải bà bảo buổi sáng không có thời gian dắt chó sao? Vậy thì khỏi ngủ luôn đi.

Đầu tiên, tôi lên mạng đặt giao hàng hỏa tốc một cái mắt mèo điện tử và một chiếc loa mini.

Mắt mèo điện tử được lắp ngay cửa nhà tôi để đề phòng bà ta giở trò rồi quay sang cắn ngược lại mình.

Còn chiếc loa mini kia thì có tác dụng lớn lắm, sạc một lần dùng được cả tuần, lại còn có chức năng hẹn giờ tắt mở.

Tôi tải một đoạn âm thanh trên mạng về, rồi nhét chiếc loa vào trong hộp kỹ thuật nước ngay trước cửa nhà bà lão.

Chỉ còn chờ kịch hay bắt đầu vào buổi tối thôi.

Ai ngờ cái mắt mèo điện tử lại phát huy tác dụng nhanh đến thế. Chiều lúc tôi ra ngoài, bà ta lén lút lẻn đến cửa nhà tôi, lấy mất mấy cái thùng carton tôi chồng sẵn ở đó.

Cũng biết chắt bóp tiết kiệm gớm nhỉ.

Vừa về đến khu chung cư, tôi đã bị chị quản lý tòa nhà chặn lại:

"Tiểu Từ này, em đừng có dại mà đụng vào bà cụ đối diện nhà mình nhé, bà ấy nổi tiếng khắp cái khu này rồi. Lần trước chó của bà ấy làm một đứa trẻ sợ hãi, bố mẹ đứa bé còn chưa kịp nói gì, bà ấy đã rút ngay con dao gọt hoa quả trong túi ra đòi tự tử đấy..."

"Nhân viên vệ sinh sẽ lau dọn tầng của em kỹ hơn, chỉ cần mùi không bay vào trong nhà thì em cứ nhịn một chút đi... Đừng để xảy ra chuyện gì không hay!"

Tôi nhất định không nhịn, có nhịn thì để bà ta nhịn.

Âm thanh trong loa là tần số 30.000 Hz, đó là tín hiệu mời gọi bạn tình của chó cái.

Tần số này con người không nghe thấy được, nhưng loài chó thì nghe rõ mồn một. Tôi không tin con Poodle nhà bà ta có thể chịu đựng nổi.

Tôi hẹn giờ cho loa bật lúc năm giờ sáng và tắt lúc tám giờ.

Dù sao thì toàn bộ tường nhà tôi đều đã được ốp bông cách âm rồi. Bà lão đã quý "cháu chó" của mình đến thế, thì cứ để bà ta tự mình tận hưởng đi.

Đề xuất Xuyên Không: Hôn Nhân Hợp Đồng: Ảnh Đế Yêu Thầm Tôi Mười Năm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện