Ngày càng có nhiều người phẫn nộ muốn thay Tam cô nương Bạch gia lĩnh đình trượng, ngay cả đứa trẻ bảy tám tuổi cũng đứng dậy nói: “Bạch gia hộ vạn dân, vạn dân cũng có thể hộ Bạch gia, cháu tuy nhỏ tuổi nhưng cũng đọc sách thánh hiền, cháu cũng nguyện thay tỷ tỷ Bạch gia chịu gậy!”
Hình quan thấy vậy càng không dám ra tay, trong lòng chấn động vô cùng, ông chưa từng thấy bách tính vì bảo vệ một gia tộc như vậy bao giờ, bị đám bách tính khí thế bừng bừng yêu cầu thay Tam cô nương Bạch gia lĩnh đình trượng làm cho ngây người đứng sang một bên chân tay luống cuống, xoay người dặn dò thị vệ đi theo sau lưng: “Mau đi báo cáo cấp trên, xem xử trí thế nào.”
Tiểu thái giám nấp trong cửa Vũ Đức nghe ngóng tin tức, chạy một mạch tới đại điện của Hoàng đế, vừa bò vừa chạy tới cửa đại điện, vội vàng nói với Cao Đức Mậu: “Cao công công, Đại Trưởng công chúa Trấn Quốc Công phủ dắt theo mấy cô nương Bạch gia đang đánh trống Đăng Văn ngoài cửa Vũ Đức, yêu cầu bệ hạ bắt giữ Lưu Hoán Chương, giết Tín Vương, để chính quốc pháp! Bách tính đều ở ngoài kia hò hét đòi thay Tam cô nương Bạch gia chịu đình trượng.”
Dù là hạng người như Cao Đức Mậu bên cạnh Hoàng đế nghe thấy lời này cũng bị dọa cho giật mình, Tín Vương... đó là đích tử của Hoàng đế và Hoàng hậu, vị Đại Trưởng công chúa này điên rồi sao, lại dám yêu cầu Hoàng đế giết đích tử!
Xưa nay vương tử có tội trừ phi là mưu nghịch, nếu không nghiêm trọng nhất cũng chỉ là giam cầm mà thôi, Bạch gia đại khái là nam nhi chết sạch đã điên rồi nên không màng tất cả nữa.
“Cao công công!” Tiểu thái giám dùng tay áo lau mồ hôi, “Người có muốn báo cho bệ hạ không!”
Cao Đức Mậu vung phất trần một cái, lạnh lùng cười nói: “Chuyện xui xẻo như vậy, tự có người tới báo, ta vội vàng làm gì? Hôm qua bệ hạ vừa mới đá Tín Vương một cái, hôm nay Bạch gia liền tới tìm rắc rối, gần đây các ngươi làm việc đều cẩn thận cái đầu của mình một chút, đừng để bị liên lụy.”
Lời Cao Đức Mậu vừa dứt, quả nhiên thống lĩnh giữ thành liền tới bẩm báo chuyện này.
Hoàng đế nghe xong trực tiếp đập vỡ chén trà sứ vẽ cành mai đỏ, tức giận ngồi không yên đi tới đi lui, nước trà nhạt màu lập tức làm ướt một mảng thảm nhung tinh xảo.
“Lộng hành! Nhà họ Bạch thật lộng hành!”
Trong đại điện cung nữ thái giám quỳ một mảnh, nín thở không dám nói lời nào.
Thiên tử nổi giận, thây phơi triệu xác!
Ai dám nói chuyện lúc Hoàng đế đang cơn thịnh nộ, chẳng lẽ không sợ bị liên lụy sao? Ngay cả Cao Đức Mậu cực kỳ có mặt mũi trước mặt Hoàng đế cũng như con rùa rụt cổ dập đầu xuống đất, hận không thể thu mình lại thành một mảnh để Hoàng đế không nhìn thấy.
“Vi thần phái người điều tra rõ ràng mới dám tới bẩm báo bệ hạ, nghe nói là hôm nay trước linh đường, hạ nhân Bạch gia phụng mệnh đi đưa áo mùa đông khắp người đầy máu liều mạng mang sáu bộ thẻ tre kia về, thẻ tre bị cô nương Bạch gia công khai đọc lên, bách tính quần tình phẫn nộ đều đi theo tới quỳ trước cung môn, vì Bạch gia cầu công đạo!”
Hoàng đế đang cơn thịnh nộ suýt chút nữa đứng không vững, Trấn Quốc Công phủ công khai đọc một lần, trước cung môn lại đọc một lần, sợ bách tính không nhớ kỹ sao! Quả thực là không để lại chút đường lui nào!
Bạch gia... quả thực là to gan lớn mật!
Hoàng đế một tay chống lên góc bàn gỗ trầm hương, cắn răng, xoay người dặn dò: “Cao Đức Mậu ngươi đi! Đích thân mời Đại Trưởng công chúa vào đây cho trẫm trước!”
Dù sao cũng là cô mẫu ruột của mình, trước tiên hãy trấn an Đại Trưởng công chúa, đám trẻ con Bạch gia kia đều dễ nói chuyện.
Định thần lại Hoàng đế nhìn vạt áo bị nước trà thấm ướt, lại nổi giận: “Còn không mau thay y phục cho trẫm!”
——
Ngoài cửa Vũ Đức, Bạch Khanh Ngôn cùng Đại Trưởng công chúa quỳ trước cung môn thấy đại thái giám Cao Đức Mậu bên cạnh Hoàng đế chạy bước nhỏ đi tới.
Cao Đức Mậu chạy tới hành lễ rồi quỳ bên cạnh Đại Trưởng công chúa nói: “Đại Trưởng công chúa, bệ hạ cho lão nô tới mời Đại Trưởng công chúa...”
Thấy đại thái giám bên cạnh Hoàng đế đã ra tới, Bạch Cẩm Đồng lúc này mới đặt dùi trống trở lại, quỳ bên cạnh Bạch Khanh Ngôn.
Đại Trưởng công chúa siết chặt tay Bạch Khanh Ngôn, chống gậy đầu hổ đứng dậy chỉnh đốn y phục của mình.
“Đại cô nương...” Cao Đức Mậu cười híp mắt nói với Bạch Khanh Ngôn, “Có thể giao sáu bộ thẻ tre ghi chép hành quân này cho lão nô dâng lên bệ hạ không.”
Bạch Khanh Ngôn trịnh trọng đưa thẻ tre cho Cao Đức Mậu, từng chữ từng câu mở lời: “Thẻ tre này tôi đã xem qua, từng chữ từng câu đều như dùi đâm vào tim! Mong bệ hạ có thể trả lại công đạo cho anh linh quyên mình vì nước! Nếu không... Bạch gia bất an, bách tính bất an.”
Cao Đức Mậu theo bản năng nhìn về phía bách tính đang cùng Bạch gia quỳ trước cung môn này, lời này của Bạch đại cô nương trong ngoài ý tứ, nói lớn ra... chính là uy hiếp đương kim hoàng thượng rồi.
Cẩn thận nhận lấy thẻ tre đẫm máu, Cao Đức Mậu nói: “Bạch đại cô nương yên tâm, lão nô nhất định sẽ mang lời này tới.”
Bạch Khanh Ngôn đứng thẳng lưng quỳ ở đây, tiễn tổ mẫu cùng Cao Đức Mậu đi vào từ cửa Vũ Đức...
“Trưởng tỷ, tỷ nói tổ mẫu có bị Hoàng đế thuyết phục không?” Bạch Cẩm Đồng siết chặt bộ tang phục trên người, lông mày nhíu chặt.
Thái độ của Đại Trưởng công chúa nhìn thì rõ ràng, nhưng lại không dứt khoát, Bạch Cẩm Đồng làm sao không biết?
Nàng nhìn về phía cánh cửa đỏ sơn son kia, nhìn bóng lưng thẳng tắp của tổ mẫu, trái tim vốn kiên nghị có chút bất lực.
Nàng chỉ nói: “Thế cục bức người, tổ mẫu và Hoàng đế... đều không cản nổi!”
“Hoàng đế thật sự có thể giết Tín Vương sao?!” Bạch Cẩm Đồng lặp đi lặp lại suy nghĩ, trong lịch sử Đại Tấn chưa từng có hoàng tử bị xử trảm, ngay cả Nhị hoàng tử trước đây cũng là bị giam lỏng rồi tự vẫn.
“Hoàng đế không xử trí Tín Vương, không đủ để dẹp yên lòng dân và oán hận của dân! Một khi ra tay xử trí... cái tội tham công mạo tiến hại mấy chục vạn tướng sĩ Đại Tấn vong mạng này, cái tội sợ gánh trách nhiệm mà đem lỗi lầm đẩy lên thân trung hồn này, đủ để Tín Vương đời này không còn khả năng nhòm ngó vị trí cao quý kia, hoặc là giam cầm... hoặc là biếm làm thứ dân!” Giọng nàng từ tốn, sát khí lặng lẽ từ đáy mắt tràn ra.
“Hời cho hắn rồi!” Bạch Cẩm Tú hiếm khi lộ vẻ hung ác, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Hoàng đế nếu có thể hạ quyết tâm giết Tín Vương, ít nhất trong lòng bách tính còn có thể để lại một danh tiếng tốt, ông ta nếu không nỡ... chính là đem hết lòng dân đẩy về phía Bạch gia! Trung liệt vì dân ngược lại chết thảm, hoàng tử cẩu thả lại bảo toàn mạng sống, đúng sai tự có trong lòng dân!” Nàng hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh lẽo giữa đông này, đứng thẳng lưng, “Chốn triều đường không dung nữ tử, nhưng lòng dân hướng về lại không phân nam nữ. Chúng ta ở tiền triều không có quyền thế, thứ có thể tranh được chỉ có lòng dân!”
“Báo thù đơn giản! Chỉ cần có tâm... luôn có thể giết được Tín Vương! Hà tất phải hời cho Hoàng đế ra tay để có được một danh tiếng tốt? Lòng dân - lưỡi dao mạnh mẽ như vậy nắm trong tay chúng ta không tốt sao?! Tín Vương tham sống sợ chết phản bội bách tính, kẻ muốn hắn chết có đầy ra đó, ngày nào đó không cẩn thận đêm đen gió cao bị người ta cắt cổ, ngoại trừ hoàng thất... e là cũng không ai rơi lệ cho hắn đâu!” Bạch Cẩm Trĩ nắm đấm kêu răng rắc.
Trải qua một chuyện, Bạch Cẩm Trĩ nay làm việc cũng muốn động não một chút, không hoàn toàn dựa vào sự xung động của mình nữa, nàng cảm thấy vô cùng an ủi.
——
Trong đại điện, Hoàng đế cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ghi chép hành quân trên thẻ tre này.
Từng việc từng việc... ghi chép rõ ràng rành mạch!
Ông vốn chỉ biết trận này thảm bại, ghi chép hành quân không được đưa lên, tình hình thương vong không được thống kê rõ ràng.
Ông thực sự không ngờ tới, lại bại thảm đến mức này!
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Ta Đem Bán Đứa Em Trai Trạng Nguyên