"Việc này ngươi có thể tạm thời gác lại rồi!" Đại Trưởng công chúa lần tràng hạt, thần sắc đạm mạc mở miệng, "Từ hôm nay trở đi, ngươi đích thân nhìn chằm chằm Phù Nhược Hề, nếu Phù Nhược Hề có dị động, lập tức tới báo. Ngoài ra những nhân thủ ám tuyến ngươi để lại trong cung, bảo bọn họ nhìn chằm chằm Hoàng hậu, có động tĩnh gì thì, tránh để Hoàng hậu làm ra chuyện gì không thể cứu vãn được."
"Rõ!" Ngụy Trung đáp lời.
·
Sáng sớm ngày hai mươi ba tháng bảy, Thái tử còn chưa bãi triều, Phương lão đã đợi ở tiền sảnh phủ Thái tử, trên mặt mang theo vẻ vui mừng.
Nghe thấy tiếng xe ngựa Thái tử về phủ, Phương lão vội vàng đón ra tận cửa.
Thái tử vừa bước vào cửa chính thấy Phương lão chạy tới, dặn dò Toàn Ngư: "Ngươi đích thân đi nói với Thái tử phi một tiếng, cô có việc ở đây, buổi trưa qua đó dùng bữa với nàng."
"Rõ..." Toàn Ngư gật đầu đáp lời.
Thái tử cùng Phương lão đi tới chỗ hẻo lánh, hỏi: "Phương lão có việc gấp?"
"Bẩm Thái tử điện hạ, khổ chủ mất con sáng nay vừa mở cửa thành đã vào thành Đại Đô, lát nữa e là sẽ đi đánh trống Đăng Văn rồi, ý của lão hủ là Thái tử điện hạ lúc này tốt nhất nên vào cung, quan sát phản ứng của bệ hạ khi nghe chuyện này, xem viên đan dược này là luyện cho bệ hạ! Hay là luyện cho bản thân Lương Vương! Cố gắng tùy thời khống chế hướng đi của việc này, tuyệt đối không thể cho Lương Vương cơ hội trở mình nữa!" Phương lão nói với tốc độ vừa gấp vừa nhanh, "Đêm qua sau khi điện hạ vào cung, bệ hạ không phải đã chuẩn y việc phái tân binh tới Nam Cương rồi sao? Điện hạ vừa hay có thể báo cáo số lượng trưng binh lần này lên cho bệ hạ, xin bệ hạ sớm hạ quyết định!"
Phương lão từ trong ống tay áo lấy ra bản báo cáo chi tiết trưng binh vừa mới gửi tới phủ Thái tử, cung kính đưa cho Thái tử.
Thái tử gật đầu nhận lấy bản báo cáo chi tiết trưng binh: "Có Phương lão bên cạnh thay cô tính toán, cô vô cùng cảm kích!"
"Lão hủ có thể gặp được Thái tử điện hạ, là phúc phận của lão hủ! Lần này... Thái tử điện hạ nhớ kỹ, bất kể viên đan dược này là luyện cho bệ hạ, hay là luyện cho bản thân Lương Vương, điện hạ đều phải khăng khăng không biết chuyện này! Nếu không bệ hạ sẽ cảm thấy Thái tử điện hạ là muốn dùng phương pháp mà lúc trước Bạch Khanh Ngôn ép bệ hạ xử trí Tín Vương đã dùng, ép chết Lương Vương!"
"Cô biết rồi!"
Thái tử cầm bản báo cáo chi tiết chưa vào phủ, liền quay người lên xe ngựa, đi tới hoàng cung.
Bãi triều xong, Hoàng đế thay một bộ thường phục, tựa vào chiếc gối tròn thêu rồng bay chỉ vàng, ngồi trên sập La Hán trải chiếu mát bên cửa sổ xem tấu chương.
Trong đại điện bốn góc đặt những khối băng, dưới chân Hoàng đế trong chiếc bình đồng xanh cũng chứa núi băng, cung tỳ dùng quạt quạt gió mát về hướng Hoàng đế, vô cùng mát mẻ.
Cao Đức Mậu nhẹ nhàng vào trong điện, hạ thấp giọng nói với Hoàng đế: "Bệ hạ... Thái tử điện hạ tới rồi!"
"Ừm!" Hoàng đế tâm trạng khá tốt, đáp một tiếng, "Tới thật đúng lúc, bảo nó cũng tới xem những tấu chương này, tương lai gánh nặng này phải giao lên vai nó, cho nó thích nghi trước một chút."
Hoàng đế hiện giờ xem những tấu chương này thực sự là vô cùng tẻ nhạt, còn không bằng đi hậu cung, gần đây Thu quý nhân này có nhiều kiểu cách mới lạ, đặc biệt quấn quýt.
Ông cũng nghĩ thông rồi, hiện nay nước Tấn thế mạnh, ông làm Hoàng đế này hà cớ gì còn phải tự làm khổ mình như trước kia, giao cho Thái tử là được rồi, hơn nữa, vị tiên sư kia đã nói... sau khi uống đan dược phải tĩnh tâm tu dưỡng, không được lao lực.
Cao Đức Mậu cười đến mức nếp nhăn đầy mặt: "Chẳng phải nói bệ hạ tấm lòng nhân từ của phụ thân sao! Đây là phải cầm tay dạy bảo Thái tử điện hạ rồi!"
Nói xong, Cao Đức Mậu lui ra ngoài điện, đích thân mời Thái tử vào trong.
Thái tử vào đại điện, cung kính hành lễ với Hoàng đế xong, trước tiên đặt bản báo cáo chi tiết trưng binh lên bàn nhỏ trước mặt Hoàng đế, nói: "Phụ hoàng, đây là báo cáo chi tiết trưng binh lần này, hiện nay đã trưng tập được hai vạn tân binh, có thể phái tới Nam Cương trước. Nếu phụ hoàng cảm thấy binh lực không đủ, có thể từ tân binh đóng giữ biên giới Bắc Cương rút ra một vạn, sau đó đi tới Nam Cương là được rồi!"
"Rút ra một vạn..." Hoàng đế tỉ mỉ suy lường.
"Lần này Đại Lương chính là bị nước Tấn ta đánh cho thảm hại rồi! Ngay cả Tuân Thiên Chương cũng mất mạng, cho dù rút ra một vạn tân binh tới Nam Cương, Đại Lương cũng không dám đánh chủ ý xấu nào! Người xem lần nghị hòa này... Nam Đô quận chúa không gả cho Đại Lương bọn họ, bọn họ cũng không dám nói gì!" Thái tử cười nói.
Lần nghị hòa này, sứ thần Đại Lương sở dĩ không nắm lấy chuyện Nam Đô quận chúa nuốt lời không gả cho Tứ hoàng tử của bọn họ mà không buông tha, là vì trước khi tới nghị hòa Tứ hoàng tử của bọn họ đã đặc biệt dặn dò rồi, chết cũng không cưới vị Nam Đô quận chúa Liễu Nhược Phù này.
Không ngờ thật không ngờ lại sai mà thành đúng, Liễu Nhược Phù cùng hoàng tử nước Tấn có tư tình, Đại Lương bọn họ đương nhiên là thuận nước đẩy thuyền, cũng không nhắc tới việc này nữa, bọn họ còn sợ vạn nhất lấy việc này ra nói, Hoàng đế nước Tấn nói lời đồn vô căn cứ, bảo Liễu Nhược Phù gả tới nước Lương, thì Tứ hoàng tử còn không lột da bọn họ!
Sứ thần nghị hòa Đại Lương, cũng là khó khăn mà.
Hoàng đế bưng bát canh hạt sen ngọt do hậu cung gửi tới uống một ngụm, gật đầu: "Con là Thái tử, việc này nếu con cảm thấy khả thi, thì cứ làm như vậy! Ở đây còn có những tấu chương này... con cũng tới xem đi, rèn luyện, có gì không thể đưa ra quyết định, con cứ việc tới tìm phụ hoàng!"
Thái tử vừa nghe lời này, sợ tới mức vội vàng quỳ xuống: "Phụ hoàng... phụ hoàng đây là ý gì ạ?"
Thái tử còn tưởng mình nói sai lời, Hoàng đế đây là đang ám chỉ mình vươn tay quá dài, muốn vượt quyền.
Hoàng đế: "..."
Hoàng đế nhìn vẻ mặt kinh hãi của Thái tử, cũng không biết có phải do trước kia mình đối với Thái tử quá mức nghiêm khắc hay không, lại khiến Thái tử sợ hãi ông như thế.
"Con đứng lên trước đi, trẫm không có ý gì khác, chẳng qua là cảm thấy con hiện nay đã là Thái tử, nên sớm ngày làm quen chính sự giúp trẫm phân ưu! Ngoài ra... trẫm có ý mời Thôi Thạch Nham lão tiên sinh dạy dỗ con, con thấy thế nào?"
Nghe Hoàng đế nói như vậy, Thái tử coi như thở phào nhẹ nhõm, lại vội vàng biểu lộ lòng trung thành: "Phụ hoàng hiện nay vẫn là tinh thần rồng hổ, vạn thọ vô cương, có thể từ từ dạy dỗ nhi thần, hà cớ gì lại nhanh như thế đã muốn để nhi thần làm quen chính sự, nhi thần... vô cùng hoảng hốt, phụ hoàng nếu thân thể có gì không thoải mái nhất định phải nói rõ!"
"Đứng lên đi! Trước kia giao cho con một số chính sự con làm rất tốt, phụ hoàng đối với con rất yên tâm, đứng lên! Nhớ kỹ! Con là Thái tử! Không cần mỗi ngày đều sợ sệt, lo lắng quá mức như thế!"
Hoàng đế chân mày nhíu chặt, bưng bát canh hạt sen ngọt trên tay, rũ mắt định uống một ngụm để nén hỏa khí, canh ngọt còn chưa uống vào miệng, hướng cửa Vũ Đức liền đột nhiên vang lên tiếng trống.
Hoàng đế tay run một cái, canh hạt sen ngọt suýt chút nữa đổ ra ngoài.
Đây không phải tiếng trống Đăng Văn, thì là cái gì?!
Hoàng đế tức giận suýt chút nữa ném chén canh trong tay, ông vừa chuẩn bị giao tấu chương cho Thái tử, bản thân thư thả, hay lắm... trống Đăng Văn lại vang lên rồi!
Từ khi trống Đăng Văn này bị Bạch Khanh Ngôn đánh xong, quả thực biến thành món đồ chơi mà ai ai cũng có thể đánh ở chợ búa, ai cũng có thể tới gõ hai dùi.
Hoàng đế nặng nề đặt chén canh lên bàn nhỏ, cao giọng gọi: "Cao Đức Mậu!"
Thái tử vội vàng đứng dậy đứng bên cạnh Hoàng đế, trong lòng mình hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, vẫn hơi có chút căng thẳng, bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt nắm đấm rồi lại buông ra, Phương lão đã dặn dò qua, lần này... bất kể thế nào đều không được nói thật với phụ hoàng!
Đề xuất Cổ Đại: Sáu Năm Sau Thảm Họa, Ta Mở Trang Trại Bằng Cách Trồng Giá