Lần này Thôi thị tới, không những chuẩn bị lễ vật cho Đổng thị và Bạch Khanh Ngôn, mà còn chuẩn bị lễ vật cho tất cả các cô nương và phu nhân Bạch gia, tuy không quá quý giá nhưng có thể thấy được từ những chi tiết nhỏ cho thấy đã dụng tâm lựa chọn và chuẩn bị, tuyệt đối không hề lấy lệ, chắc hẳn là một người có thể đảm đương trọng trách của người đứng đầu gia tộc.
"Tổ mẫu chính là lo lắng cho biểu tỷ, muội thấy chỉ có đặt biểu tỷ ở ngay trước mắt, tổ mẫu mới có thể yên tâm..." Thôi thị nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn, "Biểu tỷ nếu rảnh rỗi, có thể tới Đăng Châu ở lại vài tháng, cũng để tổ mẫu yên tâm!"
Bạch Khanh Ngôn mỉm cười gật đầu: "Được..."
Giữa trưa là lúc nóng nhất, nhưng Thiều Hoa viện này gió mang theo hơi mát, trong sân có cổ thụ cao lớn, cỏ cây tươi tốt, bóng râm bao phủ khắp vườn, lại có tiếng nước chảy róc rách, Thiều Hoa sảnh càng được xây dựng giữa những tầng cây xanh biếc, thỉnh thoảng có ánh sáng từ những tầng lá xanh của cây cao chiếu xuống, giống như những dải lụa vàng tuyệt đẹp, màn lụa trắng rủ xuống gió mát lay động, chuông móc đồng kêu khe khẽ, nhìn từ xa, càng làm cho Thiều Hoa sảnh như mộng như ảo.
Sau bữa trưa, mọi người thưởng thức trà bánh ở tầng hai Thiều Hoa viện, nghe hạ nhân tới báo, nói Quân Tử hiên đã được dọn dẹp xong xuôi để chuẩn bị cho Đổng Trường Lạn và Thôi thị, Tiêu Dung Diễn liền đứng dậy cáo từ.
Đổng Trường Lạn cùng Bạch Khanh Bình tiễn Tiêu Dung Diễn ra tận cửa, sau khi tiễn Tiêu Dung Diễn rời đi, Bạch Khanh Bình quay trở lại từ biệt Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Ngôn thấy Bạch Khanh Bình tinh thần không tốt, quầng thâm dưới mắt nghiêm trọng, hỏi cậu: "Chuyện của phụ thân và mẫu thân đệ... ảnh hưởng tới đệ rồi?"
Bàn tay bên hông Bạch Khanh Bình siết chặt, muốn nói lại thôi, cậu thực sự không có mặt mũi nào nói cho Bạch Khanh Ngôn biết mẫu thân cậu ở cửa giáo trường mắng chửi cậu xối xả, nói cậu vong ân phụ nghĩa, không báo ơn mẹ, ngay cả cậu cũng nói cậu bất hiếu.
Nhưng cậu là một người con, chẳng lẽ phải trói phụ thân tới nhà cậu đón mẫu thân về Bạch gia sao? Mẫu thân cậu đến giờ vẫn chưa hiểu rõ vì sao phụ thân lại tức giận... vì sao muốn ly hôn, một mực chỉ biết oán trách cha con cậu vô tình vô nghĩa.
Bạch Khanh Bình đêm qua đã đi gặp phụ thân rồi, phụ thân nói... mẫu thân thực sự là quá không rõ ràng, nay Trấn Quốc công chúa còn có thể nể mặt cậu và phụ thân mà cho mẫu thân thể diện, nhưng nếu tiếp tục dung túng cho mẫu thân càng không biết nặng nhẹ như vậy, tương lai gây ra tai họa tày đình nào thì sao?
Nay mẫu thân cậu dám mơ tưởng để cháu trai nhà ngoại ở rể Bạch gia, ngày sau khó bảo toàn sẽ dùng thủ đoạn âm hiểm nào, nếu mẫu thân thực sự làm vậy, thì coi như là đoạn tuyệt tình phận giữa Bạch gia và Trấn Quốc công chúa, đến lúc đó Bạch thị tông tộc không còn nơi nương tựa, kết cục của những tộc nhân bị đuổi khỏi tộc kia, chính là kết cục của gia đình bọn họ.
Những lời này, Bạch Khanh Bình làm sao không hiểu? Người không hiểu là mẫu thân của Bạch Khanh Bình.
Bạch Khanh Bình thậm chí cũng đang nghĩ, để mẫu thân trở về tiếp tục ở lại Bạch gia là tốt hay xấu, nếu mẫu thân ở lại nhà ngoại... không có chỗ dựa cũng sẽ không có cơ hội và gan dạ để làm những việc không thể cứu vãn đó.
Nhưng với tư cách là con cái, cậu tự nhiên hy vọng cha mẹ hòa thuận.
"Phụ thân đệ làm ầm ĩ đến mức ly hôn ta thấy không đến mức, cùng lắm là để mẫu thân đệ về nhà ngoại suy nghĩ cho rõ ràng! Việc này đối với mẫu thân đệ cũng có lợi." Bạch Khanh Ngôn khuyên nhủ Bạch Khanh Bình.
Cậu gật đầu: "Đệ cũng nghĩ như vậy."
"Về nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ ngơi một ngày đi, phía giáo trường còn phải nhờ cậy đệ nhiều, không có người nhà họ Bạch tự mình trông coi, ta ít nhiều vẫn có chút không yên tâm." Bạch Khanh Ngôn nói.
Bạch Khanh Bình gật đầu rồi nói: "A tỷ, đệ cảm thấy trong Bạch thị tông tộc vẫn có người khả dụng, A tỷ cân nhắc dùng thử xem sao?"
"Việc này đệ tự mình liệu mà làm, nếu cảm thấy trong tộc có ai đáng dùng, không cần báo cho ta, đệ cứ quyết định là được." Bạch Khanh Ngôn đây là đang dần dần giao quyền cho Bạch Khanh Bình, "Về phía Thẩm Yến Tòng đệ muốn dùng người này như thế nào, thì phải có cách nói chuyện tương ứng, đệ tự mình cân nhắc."
Bạch Khanh Bình cảm thấy gánh nặng trên vai mình lại nặng thêm một chút, nhưng cũng vì sự tin tưởng của Bạch Khanh Ngôn mà vui mừng, cậu vái dài hành lễ: "A tỷ yên tâm, Khanh Bình hiểu rõ nặng nhẹ."
Bạch Khanh Bình vừa dứt lời, Hác quản gia đã rảo bước tới, đứng sau lưng Bạch Khanh Bình, dường như có lời muốn nói nhưng e ngại Bạch Khanh Bình đang có mặt, Bạch Khanh Bình vô cùng thức thời cáo từ Bạch Khanh Ngôn.
"Mấy người ở ngõ Phấn quả thực là từ hướng Đại Đô tới, lão nô luôn phái người nhìn chằm chằm, hôm nay có người cưỡi ngựa nhanh rời đi về hướng Đại Đô rồi, lão nô bảo người cẩn thận đi theo, nhất định có thể tra ra những người này có phải xuất thân từ phủ Tả tướng hay không." Hác quản gia khá lo lắng, "Đại cô nương, khi ở Đại Đô, chúng ta đã đắc tội phủ Tả tướng quá nhiều rồi, nay những người này cấu kết với tộc nhân Bạch thị bị đuổi khỏi tộc, e là muốn gây bất lợi cho Bạch phủ chúng ta!"
"Cứ tiếp tục theo dõi trước đã, xem bọn họ đều qua lại với những ai, đây là địa giới Sóc Dương... muốn xử lý bọn họ cũng không khó, nếu thực sự xác định những người này có liên quan tới phủ Tả tướng, thì cũng là lúc gửi cho Tả tướng một món quà lớn rồi." Bạch Khanh Ngôn ngược lại không sợ Lý Mậu có thể liên hợp với tộc nhân Bạch thị bị đuổi khỏi tộc mà gây ra sóng gió nào.
Bạch Khanh Bình dọc theo hành lang chín khúc rời đi, quay đầu nhìn lại một cái, thấy Hác quản gia đang nhíu mày đứng bên cạnh Bạch Khanh Ngôn, hạ thấp giọng bẩm báo điều gì đó với Bạch Khanh Ngôn, mày mắt đầy lo lắng.
Ngược lại Bạch Khanh Ngôn vẫn là dáng vẻ mặt hồ phẳng lặng như gương, giống như bất cứ chuyện gì đối với nàng đều không đáng nhắc tới.
Bạch Khanh Bình không dám nhìn nhiều, đi theo người hầu đi về phía ngoài Bạch phủ.
Bạch Khanh Bình là từ tận đáy lòng kính phục vị tộc tỷ này của mình, bảy tháng trước tuy cậu ở Sóc Dương, nhưng tin tức từ Đại Đô mỗi lần truyền tới đều khiến cậu kinh hồn bạt vía.
Đại Đô Bạch gia nam nhi đều tổn thất, vị tộc tỷ này của cậu lại làm tốt hơn cả nam nhi, mượn quan tài để khơi dậy dân tình thiên hạ, đánh trống Đăng Văn để khơi dậy dân phẫn, dùng lòng dân để bảo vệ Bạch gia, chiến trường Nam Cương Bắc Cương đánh đâu thắng đó, một tay chống đỡ vinh quang của Bạch gia, giống như không gì không phá được, nhìn khắp nước Tấn, e là ngay cả những nam nhi xuất chúng... cũng không làm được như tộc tỷ của cậu hiên ngang lẫm liệt như thế.
Nhưng cậu, với tư cách là nam nhi, lại ngay cả việc... tề gia cũng không làm được.
Cậu kính phục Bạch Khanh Ngôn, cũng ngưỡng mộ khí phách của Bạch Khanh Ngôn, hy vọng có một ngày cậu cũng có thể trở thành nhân vật như Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Bình quay đầu nhìn tấm biển sơn đen vẽ vàng của Bạch phủ, siết chặt nắm đấm, lật người lên ngựa, đi về hướng giáo trường.
·
Sáng sớm ngày hai mươi hai, Lộ Ninh Hoa cùng Bạch Cẩm Sắt đi xe ngựa trở về Hoàng gia Thanh Am, lập tức kể cho Đại Trưởng công chúa nghe chuyện bắt gặp Hoàng hậu và Phù tướng quân mật hội trong cung.
Đại Trưởng công chúa nghe xong, tràng hạt trong tay đang lần cũng không dừng lại, chỉ lạnh lùng cười nói: "Xem ra Hoàng hậu cũng là cùng đường bí lối rồi."
Lộ Ninh Hoa và Bạch Cẩm Sắt không hiểu.
"Ninh Hoa con làm tốt lắm!" Đại Trưởng công chúa mỉm cười với Lộ Ninh Hoa, "Đi nghỉ ngơi đi!"
Đợi Lộ Ninh Hoa và Bạch Cẩm Sắt đi rồi, Đại Trưởng công chúa bảo Tưởng ma ma gọi Ngụy Trung tới, hỏi Ngụy Trung: "Chuyện A Bảo bảo ngươi đi tra, ngươi tra thế nào rồi?"
"Bẩm Đại Trưởng công chúa, lão nô tra được kẻ làm nhục danh tiết của Nam Đô quận chúa, là ám vệ của phủ Thái tử, nhưng... ám vệ này cũng là bị người ta mê hoặc, mới nảy sinh tà tâm, còn về việc bị ai mê hoặc lão nô đang điều tra kỹ, vì Đại cô nương bảo âm thầm tra, cho nên lão nô có chút bó tay bó chân." Ngụy Trung nói.
Đề xuất Huyền Huyễn: Trở Về Trước Khi Phu Quân Yêu Ma Chết Trận