"Nhỏ tiếng chút! Để người khác nghe thấy, cẩn thận bị ăn roi đấy!" Quý nữ dùng đoàn phiến che mặt đó cười lấy đoàn phiến vỗ bạn thân một cái, nhịn cười: "Không thấy bên cạnh người ta đi theo Cao Nghĩa Quận chúa hay vung roi sao?"
Con gái của Chân Tắc Bình là Chân tam cô nương nghe thấy đám quý nữ đó lắm mồm liền không vui: "Cha tôi nói rồi, Trấn Quốc Công chúa và Cao Nghĩa Quận chúa đúng là cân quắc bất nhượng tu mi, thừa tập phong cốt Trấn Quốc Vương. Tấn quốc ngoài Bạch tố thu đích nữ Bạch gia tự thỉnh vào thành lúc đại dịch Kiều Châu năm đó ra, thì đếm đến Trấn Quốc Công chúa và Cao Nghĩa Huyện chúa mới xứng đáng với bốn chữ cân quắc anh hùng!"
Quý nữ đó nhìn Chân tam cô nương cười lạnh một tiếng, cũng không tiếp lời, chỉ vung vung khăn tay chú ý Bạch Khanh Ngôn cùng Tiêu Dung Diễn phía sau theo Bạch Cẩm Trĩ cùng hộ vệ từ trước cửa Yến Tước lâu đi qua.
"Trấn Quốc Công chúa!"
Tứ hoàng tử Đại Yến Mộ Dung Lịch cùng Lữ Nguyên Khánh, Trần Chiêu Lộc cùng tới tham gia đấu thi hội. Nhìn thấy Bạch Khanh Ngôn vui mừng gọi một tiếng, liền từ trên lưng ngựa xuống, hành lễ với Bạch Khanh Ngôn.
"Yến tứ hoàng tử, Lữ công tử, Trần công tử!" Tiêu Dung Diễn cười hành lễ.
Tài khí của Tiêu Dung Diễn, Trần Chiêu Lộc và Lữ Nguyên Khánh sớm đã khâm phục vô cùng. Năm đó Tiêu Dung Diễn một bài "Bình Xuyên Dạ Tuyết" danh vang thiên hạ, thỉnh thoảng có văn chương lưu truyền đều có thể gọi là khoáng thế giai tác. Bọn họ làm sao có thể không chiết phục, thế là đối với Tiêu Dung Diễn vô cùng khách khí.
"Tiêu tiên sinh!" Mấy người hoàn lễ với Tiêu Dung Diễn.
"Hôm nay Yến Tước lâu có thi hội, nếu Trấn Quốc Công chúa, Cao Nghĩa Quận chúa cùng Tiêu tiên sinh không chê, hay là cùng góp vui một chút?" Trần Chiêu Lộc ôn văn nhĩ nhã, cười nhạt bình hòa nói.
Mộ Dung Lịch không muốn để Trần Chiêu Lộc làm phiền cửu thúc và cửu thẩm nhà mình ở bên nhau, vội nói: "Nếu... Trấn Quốc Công chúa, Cao Nghĩa Quận chúa và Tiêu tiên sinh có chuyện khác, cũng không cần miễn cưỡng."
Trên lầu các quý nữ nhìn Bạch Khanh Ngôn khá được hoan nghênh, trong lòng không khỏi thấy chua, khó tránh khỏi nghĩ tới Nam Đô Quận chúa Liễu Nhược Phù bị tứ hoàng tử Đại Lương nhận nhầm, cười nói: "Nghe nói, hôm nay đấu thi hội... Nam Đô Quận chúa Liễu Nhược Phù cũng muốn tới! Nam Đô Quận chúa nếu nhìn thấy thanh niên tài tuấn của thành Đại Đô này đều vây quanh Trấn Quốc Công chúa, còn không biết phải chua thành dáng vẻ gì!"
Mặc dù hoàng tử Đại Lương nhận nhầm người, nhưng đã cầu cưới Nam Đô Quận chúa Liễu Nhược Phù, đâm lao phải theo lao... Đại Lương cũng nhận rồi.
Chính vì như thế, Liễu Nhược Phù liền được nhà ngoại giữ lại ở thành Đại Đô, sợ Liễu Nhược Phù tương lai gả vào Đại Lương sẽ càng ít cơ hội gặp. Cho nên lúc Nhàn Vương về Nam Đô, Liễu Nhược Phù không có đi, hôm nay cũng sẽ tới tham gia thi hội.
"Trấn Quốc Công chúa này quả thực là... mị lực vô cùng, chỉ dựa vào khuôn mặt xinh đẹp đó, thành Đại Đô này không biết có bao nhiêu công tử cam nguyện trở thành thần tử dưới váy." Đích tứ nữ nhà Hộ bộ Thượng thư Sở Trung Hưng, dường như ý thức được lời này của mình có chút quá mất phân thốn, chuyển sang cười nói về đám hoàn khố thành Đại Đô kia: "May mà bọn Lữ Nguyên Bằng không có ở đây, nếu không nghe thấy bốn chữ Trấn Quốc Công chúa, còn không phải xông ra giống như con chó săn vẫy đuôi sao!"
Vừa nghe quý nữ đó nói Lữ Nguyên Bằng là chó săn, Chân tam cô nương lập tức nộ từ trung lai, lườm quý nữ đó một cái, hướng xuống dưới lầu liền hét lớn: "Nguyên Khánh ca ca, Sở tứ cô nương nhà Hộ bộ Thượng thư nói Lữ Nguyên Bằng nhà anh là chó săn đấy!"
"Cô!" Sở tứ cô nương nắm chặt cán quạt, mặt đỏ bừng lườm Chân tam cô nương.
Chân tam cô nương nhướng mày, xoay người đi xuống dưới lầu.
"Đúng là xuất thân từ nhà võ tướng, không hiểu lễ số!" Sở tứ cô nương mắt tức đến đỏ hoe, lại không dám quay đầu nhìn Lữ Nguyên Khánh, dùng đoàn phiến che mặt từ lan can quay về trong nhã gian.
Lữ Nguyên Khánh đó có thể không giống Lữ Nguyên Bằng, nhìn một khuôn mặt lạnh lùng cái gì cũng không để ý, nhưng hễ là người từng đắc tội qua hắn đều không có kết cục tốt, bất động thanh sắc liền thu xếp người ta rồi, thù dai lắm.
Chân tam cô nương xuống lầu, cười híp mắt hành lễ với Bạch Khanh Ngôn và Bạch Cẩm Trĩ: "Chúc mừng Công chúa, chúc mừng Quận chúa!"
"Đa tạ tam cô nương!" Bạch Khanh Ngôn hoàn lễ.
"Đa tạ tam cô nương!" Bạch Cẩm Trĩ cười híp mắt nói.
"Công chúa và Quận chúa cũng tới tham gia thi hội sao?" Chân tam cô nương hỏi.
"Ngày mai phải về Sóc Dương, còn cần về phủ chuẩn bị, hôm nay liền không góp vui nữa. Tứ hoàng tử, Trần công tử, Lữ công tử, tam cô nương, cáo từ!" Bạch Khanh Ngôn ôm quyền.
Bạch Cẩm Trĩ học theo, cũng ôm quyền cáo từ.
"Diễn còn có việc, liền không góp vui nữa!" Tiêu Dung Diễn cũng cáo từ rời đi.
Chân tam cô nương nhìn theo bóng dáng hiên ngang rời đi của Bạch Khanh Ngôn: "Hâm mộ quá đi! Tôi cũng muốn giống như Trấn Quốc Công chúa và Cao Nghĩa Quận chúa, xông pha sa trường chinh chiến!"
Ngoài Yến Tước lâu đèn lửa rực rỡ, ánh sáng từ đèn lồng lụa đỏ hắt ra nhuộm hồng khuôn mặt nhỏ nhắn của Chân tam cô nương, vô cùng đẹp mắt.
Lữ Nguyên Khánh nhìn về phía quý nữ đang nói cười ở lan can trên lầu, hỏi Chân tam cô nương: "Cô vừa nói... con gái Sở tứ cô nương của Hộ bộ Thượng thư Sở Trung Hưng, cười nhạo Nguyên Bằng nhà tôi?"
Chân tam cô nương hồi thần, dùng sức gật đầu: "Sở tứ cô nương nhà họ Sở!"
Lữ Nguyên Khánh gật đầu, mặt lạnh lùng cùng Trần Chiêu Lộc và Mộ Dung Lịch đi vào trong Yến Tước lâu.
Ở chỗ Lữ Nguyên Khánh, Lữ Nguyên Bằng có ngốc thế nào cũng là đệ đệ của hắn. Hắn có thể nói... có thể mắng! Nhưng người khác không thể nói đệ đệ hắn một sợi lông tơ.
Tiêu Dung Diễn tiễn Bạch Khanh Ngôn và Bạch Cẩm Trĩ về tới Bạch phủ đã treo cao biển Trấn Quốc Công chúa phủ, để Nguyệt Thập dâng lên hộp quà, hành lễ cáo từ.
Mặc dù hai người kích chưởng vi thệ, thiên hạ nhất thống mới bàn tình nghĩa, nhưng thệ ngôn quy thệ ngôn, tình cảm nam nữ tương duyệt bất luận kẻ nào cũng không thể thu phóng tự như.
"Không tiễn Tiêu tiên sinh nữa!" Bạch Khanh Ngôn đứng dưới ánh đèn sáng rực của Trấn Quốc Công chúa phủ, nói với Tiêu Dung Diễn.
"Bạch đại cô nương và tứ cô nương vào trong xong, Diễn... liền đi." Tiêu Dung Diễn nở nụ cười ôn nhuận.
Bạch Cẩm Trĩ lén bịt miệng cười, hắng giọng nói: "Vậy cáo từ nha Tiêu tiên sinh!"
Vành tai Bạch Khanh Ngôn hơi đỏ, gật đầu với Tiêu Dung Diễn rồi xoay người bước vào trong Trấn Quốc Công chúa phủ.
"Về đi!" Tiêu Dung Diễn cười nói.
Bạch Khanh Ngôn vừa về Thanh Huy viện thay bộ quần áo, phía Đổng phủ liền có tin tức.
Đổng Thanh Bình sau khi về phủ, nói với Đổng Đình Trân rằng ông đã nói với Hoàng đế rồi, để Lương Vương hẳn hoi phái bà mối tới Đổng phủ. Ông định sẽ ứng thuận, cầu Hoàng đế ngàn vạn lần đừng để Lương Vương lấy trang sức sát thân của Đổng Đình Trân tuyên dương, nếu không các cô nương khác của Đổng gia liền không cách nào làm người nữa rồi.
Đổng Đình Trân quỳ đất khấu tạ Đổng Thanh Bình xong, tín thệ đản đản nói rằng Lương Vương tuyệt đối sẽ không như vậy.
Đổng Thanh Bình còn nói với Đổng Đình Trân rằng, đợi sau khi Đổng Đình Trân gả cho Lương Vương, liền không cần quay về Đổng phủ nữa... ông và Tống thị coi như chưa từng sinh ra đứa con gái Đổng Đình Trân này.
Đổng Đình Trân khóc cực kỳ thương tâm, nhưng cũng không có cách nào thay đổi quyết định của Đổng Thanh Bình và Tống thị.
Ánh trăng vằng vặc, hắt lên sàn đá xanh bóng loáng dưới hành lang. Bạch Khanh Ngôn mặc bộ đồ luyện công màu trắng ngồi trên ghế đá lau chùi ngân thương trong tay, dường như từ trên người Đổng Đình Trân nhìn thấy chính mình kiếp trước.
Đối với Đổng Đình Trân có đau lòng, cũng có giận nàng không tranh khí. Nàng sợ Đổng Đình Trân hiện tại vì Lương Vương mà bất chấp tất cả, cậu Đổng Thanh Bình ngay cả lời cũng đã nói tới bước đó, nàng đều còn không đổi ý muốn ở bên Lương Vương.
Tương lai... nàng phát hiện bị Lương Vương lợi dụng và dỗ dành, không biết phải hối hận đau khổ biết bao nhiêu.
Chương thứ hai! Tiếp tục cầu phiếu tháng nha!
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Thù đã báo xong? Nhiếp Chính Vương khiêng ta về phủ sinh hài nhi!