Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 232: Gặp hôn quân tất phản

Cốc Văn Xương và Thẩm Côn Dương gật đầu tán thành.

“Lão Vệ nói có lý, chúng ta vẫn nên nhỏ tiếng một chút!”

Thẩm Lương Ngọc tinh mắt, thấy Bạch Khanh Ngôn đang rảo bước đi tới ngoài trướng, đứng dậy gọi một tiếng: “Tiểu Bạch soái!”

Trình Viễn Chí thấy Bạch Khanh Ngôn từ ngoài trướng đi vào, vội vàng đứng dậy.

Vệ Triệu Niên ngẩng đầu thấy Bạch Khanh Ngôn cũng đứng dậy gọi: “Tiểu Bạch soái!”

“Tiểu Bạch soái!” Trình Viễn Chí vẻ mặt không giấu nổi niềm vui, “Nghe nói...”

Trình Viễn Chí vừa định nói nghe nói Bạch Khanh Vân đã được cứu ra, nhưng vừa nghĩ tới lời Vệ Triệu Niên lúc nãy, liền nuốt lời vào trong.

Cốc Văn Xương cầm gậy định đứng dậy, lại bị Bạch Khanh Ngôn đã vào trướng ấn vào vai, nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Cốc Văn Xương, ngồi xuống bên cạnh ông: “Cốc thúc ngồi đi! Thẩm thúc... Trình tướng quân, Vệ tướng quân đều ngồi đi!”

“Tiểu Bạch soái, gấp rút điều động bọn tôi tới đây, có phải có việc quan trọng cần sắp xếp không?” Trình Viễn Chí không nhịn được hỏi.

Bạch Khanh Ngôn gật đầu: “Chắc hẳn các chú các anh đã biết, Tiểu Cửu còn sống, và đã được cứu ra rồi!”

Mấy người thần sắc kích động gật đầu.

“Còn có một việc các chú các anh không biết...” Nàng ngồi trước chậu than đang cháy rực, đưa tay hơ lửa, giọng nói trầm ổn bình thản, “Tiểu Thất A Khuê cũng còn sống, cũng đã được cứu, hiện tại người đang ở Nam Yến.”

Trong chậu than phát ra tiếng nổ lách tách cực kỳ nhỏ, năm vị tướng lĩnh còn sót lại của Bạch gia quân hiện nay nhìn về phía Bạch Khanh Ngôn với đôi mắt thâm trầm nội liễm, nén lại sự kích động sục sôi trong lòng, lặng lẽ chờ đợi sự dặn dò của Bạch Khanh Ngôn.

Nàng ngước mắt, ngũ quan tinh tế thanh tú được ánh lửa soi rọi thành màu cam ấm áp, đáy mắt ám mang cuộn trào.

“Ta đã tấu xin Thái tử, để Trình tướng quân và Thẩm thúc dẫn số Bạch gia quân còn lại trấn giữ núi Đồng Cổ! Cốc thúc giữ thành Trung Sơn, Vệ Triệu Niên tướng quân giữ thành Bạch Long!” Giọng nàng cực thấp, “Ta sẽ phái người đưa thư cho A Khuê và A Vân, để bọn họ ở vùng đất nối liền ba nơi núi Đồng Cổ, thành Trung Sơn, thành Bạch Long này, nuôi binh, luyện binh! Đến lúc đó có chư vị ở đây... chắc chắn sẽ không để người ta phát giác!”

Vệ Triệu Niên con mắt bị thương nóng lên, hắn là người phản ứng lại đầu tiên, khó nén được sự kinh ngạc trong đôi mắt... nhìn Bạch Khanh Ngôn với sắc mặt không chút gợn sóng, trong lòng đã là sóng cuộn biển gầm!

Bạch Khanh Ngôn muốn nuôi binh, luyện binh, là muốn chuẩn bị cho việc phản sao?!

Vệ Triệu Niên nín thở ngưng thần, thấp giọng hỏi: “Tiểu Bạch soái đây là muốn nuôi tư binh?”

“Đúng vậy.” Bạch Khanh Ngôn thừa nhận một cách dứt khoát, “Bạch gia quân muốn tồn tại, Bạch gia muốn tồn tại, thì nhất định phải có kẻ thù mà ngoài Bạch gia quân ra không ai có thể chiến thắng! Ta để lại mạng của Vân Phá Hành, cho hắn sống tạm bợ ba năm, chính là vì để bảo toàn Bạch gia! Bảo toàn Bạch gia quân! Nhưng nếu chưa đầy ba năm sau Vân Phá Hành đã chết, hoặc hắn không dám đến nước Tấn hạ chiến thư, hoặc ba năm sau tái chiến hắn tử trận thì sao? Thỏ khôn chết chó săn bị nấu, kết cục như vậy của Bạch gia quân ta không muốn thấy lại lần nữa! Người Bạch gia... cùng các duệ sĩ Bạch gia, mấy đời phấn đấu không ngừng, vì tín ngưỡng mà tan xương nát thịt, chí hướng muốn trả lại cho bách tính một thời thịnh thế thái bình, Bạch Khanh Ngôn ta đến chết vẫn ghi tạc, không dám lãng quên!”

“Cho nên, không có kẻ thù đủ sức uy hiếp Hoàng đế nước Tấn hiện nay, chúng ta liền vì ông ta mà bồi dưỡng kẻ thù khiến ông ta sợ hãi, ít nhất cần phải khiến Hoàng đế nước Tấn hiện nay tưởng rằng... bên ngoài có cường địch, không thể không dựa vào Bạch gia quân, không thể không dựa vào Bạch gia! Như vậy có thể bảo toàn Bạch gia, có thể bảo toàn Bạch gia quân, và làm lớn mạnh Bạch gia quân!”

“Nếu tương lai Bạch gia quân gặp được minh quân, muốn vì vạn dân mà an thân lập mệnh, bình định thiên hạ, Bạch gia quân chính là lợi nhận trong tay minh quân! Nếu gặp được hiền quân, chỉ muốn quốc phú dân cường, duệ sĩ Bạch gia quân liền bảo cảnh an dân, ít nhất bảo vệ cho bách tính Đại Tấn ta một giang sơn thái bình! Nếu gặp phải hôn quân, khiến bách tính nước Tấn lầm than, Bạch gia quân cũng không quên sơ tâm lúc thành lập chính là vì dân... bình định nội loạn ngoại chiến! Bảo dân an dân bốn chữ này... là sơ tâm lúc thành lập Bạch gia quân cũng là quân hồn! Mỗi một vị tướng sĩ Bạch gia quân đều phải khắc cốt ghi tâm, vĩnh viễn không được quên!”

Những lời này của Bạch Khanh Ngôn gần như là trực tiếp thông báo cho năm vị tướng quân đang ngồi ở đây, nếu sau này nước Tấn gặp phải hôn quân hại nước hại dân, Bạch gia quân liền phải tạo phản để bảo vệ dân.

Hiện nay vị Tiểu Bạch soái đang ngồi trước mặt bọn họ, vẫn mặc một thân ngân giáp, nhưng không còn là thiếu niên nhiệt huyết cưỡi ngựa xem hoa năm xưa nữa, nàng lúc này vẻ mặt trầm tĩnh ngồi trước mặt những vị tướng quân trung thành tuyệt đối với Bạch gia quân này, nội liễm, trầm ổn, ánh mắt kiên nghị thâm trầm, cho dù Bạch gia quân hiện nay chỉ còn lại một vạn tàn binh, nàng cũng không quên sơ tâm lúc thành lập Bạch gia quân, tín ngưỡng mấy đời tắm máu bình định thiên hạ, mưu sâu kế xa chuẩn bị cho tương lai.

Vệ Triệu Niên mặc dù là Bạch gia quân, nhưng trong lòng hắn cảm thấy mình khác với mấy vị tướng quân khác, hắn tuy quyết định thề chết đi theo Bạch Khanh Ngôn, nhưng sợ Bạch Khanh Ngôn sẽ có sự dè dặt với hắn...

Như Thẩm Côn Dương... từ lúc Tiểu Bạch soái nhập ngũ đã ở dưới trướng Thẩm Côn Dương, Cốc Văn Xương cũng được Tiểu Bạch soái gọi là Cốc thúc, Thẩm Lương Ngọc không cần phải nói Hổ Ưng Doanh chính là đích hệ của người con thứ năm của Trấn Quốc Vương là Bạch Kỳ Cảnh, Trình Viễn Chí là mãnh tướng từng cùng Tiểu Bạch soái tắm máu chiến đấu, và sự trung thành tuyệt đối với Bạch gia quân thì không ai không biết!

Chỉ có hắn Vệ Triệu Niên, mặc dù là đích hệ dưới trướng người con thứ tư của Trấn Quốc Vương là Bạch Kỳ Xuyên, nhưng những năm đó đi theo Bạch Kỳ Xuyên trấn giữ phía đông Đại Tấn, không hề có kinh nghiệm từng cùng Tiểu Bạch soái chinh chiến tắm máu.

Vừa rồi lúc hắn lỡ lời, hỏi Bạch Khanh Ngôn có phải muốn nuôi tư binh không, lời ra khỏi miệng lòng dạ bồn chồn, không ngờ Tiểu Bạch soái không hề né tránh mà nói thẳng với hắn nếu gặp hôn quân tất phản.

Lúc này Vệ Triệu Niên mới thấy mình tự phụ thông minh nhưng lại lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, Tiểu Bạch soái trong lòng chưa từng coi bất kỳ một tướng sĩ Bạch gia quân nào là người ngoài.

Gặp trắc trở, không nản lòng.

Thân ở khốn đốn, vẫn không quên đại chí!

Khí thôn sơn hà!

Phong cốt Bạch gia, chính là như vậy!

Từ nay về sau, Vệ Triệu Niên không còn lo ngại, thề chết đi theo Tiểu Bạch soái.

“Thề chết đi theo Tiểu Bạch soái!” Vệ Triệu Niên nghiến chặt răng, người đầu tiên ôm quyền quỳ một gối xuống đất, trang trọng nhìn Bạch Khanh Ngôn, “Thề chết không quên chí hướng của Bạch gia quân!”

“Tôi Trình Viễn Chí là một kẻ thô lỗ, tôi chỉ nhận người Bạch gia! Chỉ nhận Tiểu Bạch soái!” Trình Viễn Chí quỳ một gối xuống đất nói, “Tiểu Bạch soái bảo tôi làm gì! Tôi liền làm cái đó! Tuyệt không hai lời!”

Thẩm Côn Dương, Cốc Văn Xương và Thẩm Lương Ngọc đều ôm quyền quỳ xuống đất, thề đến chết không quên quân hồn Bạch gia quân, đến chết đi theo Tiểu Bạch soái.

“Tiểu Bạch soái, vậy tôi sắp xếp thế nào?” Thẩm Lương Ngọc không nghe thấy Bạch Khanh Ngôn sắp xếp cho mình, không nhịn được hỏi.

“Bạch gia quân khiến liệt quốc khiếp sợ, trong đó Hổ Ưng Doanh lại càng khiến liệt quốc nghe danh đã mất mật! Cho nên... Kim thượng và Thái tử chắc chắn sẽ có sắp xếp đối với Hổ Ưng Doanh! Lần này... Kim thượng và Thái tử bất luận có sắp xếp thế nào đối với Hổ Ưng Doanh, ngươi cứ nghe theo là được! Phương pháp huấn luyện của Hổ Ưng Doanh Thái tử không hề biết, chắc chắn vẫn cần phải dựa dẫm vào ngươi!”

Bạch Khanh Ngôn đôi mắt sâu thẳm nhìn Thẩm Lương Ngọc, thong thả nói: “Ngươi cứ việc nói thẳng với Thái tử, thiên hiểm quan ải Thu Sơn và vùng núi Xuyên Lĩnh, còn có Ổng Sơn, đều là những nơi tốt để huấn luyện Hổ Ưng Doanh! Bất luận Thái tử để ngươi dẫn binh luyện binh ở đâu, ngươi cứ tuân theo là được, chỉ có một điểm nói rõ với Thái tử, ngươi luyện binh có quy trình riêng của mình, không thích người khác can thiệp hỏi han, hy vọng Thái tử hải hàm!”

(Hết chương này)

Đề xuất Ngược Tâm: Thệ Ngôn Thành Tro, Theo Gió Cuốn Đi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện