“Biết rồi Hách thúc, người cứ yên tâm!” Bạch Khanh Ngôn cười nói, “Ta đi trước đây…”
“Ây! Đại cô nương đi chậm một chút…” Hách quản gia đứng ở cửa, tiễn Bạch Khanh Ngôn lên xe ngựa, cho đến khi không còn nhìn thấy bụi cuốn sau xe, lúc này mới quay người trở vào, xốc lại tinh thần chuẩn bị sửa sang lại Bạch phủ, đón các công tử Bạch Khanh Du, Bạch Khanh Kỳ, Bạch Khanh Quyết và Bạch Khanh Vân về.
·
Trong xe ngựa, Xuân Đào dùng quạt tròn nhẹ nhàng quạt cho Bạch Khanh Ngôn, thấp giọng nói: “Trông Cao tướng quân có vẻ đã khỏe hơn nhiều, Đại cô nương cũng có thể yên tâm rồi.”
“Ừm…” Bạch Khanh Ngôn cười đáp lời, “Đợi Cẩm Tú trở về nhìn thấy Cao tướng quân, nhất định sẽ rất vui!”
“Chỉ tiếc, Nhị gia vĩnh viễn không thể trở về nữa.” Xuân Chi trầm giọng nói một câu, rồi lại sực tỉnh sợ làm Bạch Khanh Ngôn đau lòng, quay đầu vén tấm rèm mỏng cửa sổ xe nhìn ra ngoài, “Đại cô nương, người xem… trời nóng thế này, Đại Đô Thành chúng ta vẫn náo nhiệt người qua lại như...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học