Khi tỉnh lại, Diệp Vãn Ninh bị cơn đau đánh thức.Nàng còn tưởng mình lại trở về những ngày tháng kinh hoàng trước khi chết, nhưng khi mở mắt ra lại thấy một tấm màn trướng màu xám bình thường, chiếc giường gỗ thô không có hoa văn, và khung cửa sổ đóng chặt.Tấm vải rách trên người nàng, thứ thậm chí không thể gọi là quần áo, vẫn y như lúc nãy, không hề bị động đến.Nhưng nơi này...