Chương 41: Vì Sao Chẳng Bỏ Chạy?

Trời tuyết rơi lả tả, từng bông tuyết lớn theo gió càng lúc càng mạnh mà bay lượn, phủ trắng cả một vùng.Lục Cẩn Niên vẫn miệt mài bước trên con đường mòn. Tuyết đã phủ dày, khiến bước chân nàng trở nên chậm chạp.Ngẩng đầu nhìn trời, nàng ước chừng chỉ còn khoảng nửa khắc nữa là màn đêm sẽ buông xuống.Cứ đà này, e rằng phải đến khi trời tối mịt mới về được đến nhà, mà đêm...
BÌNH LUẬN