Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 1

Em gái tôi phát hiện mình có nét giống đến năm phần với "ánh trăng sáng" của vị tổng tài nọ.

Để thay thế vị trí của người phụ nữ ấy, nó hẹn cô ta ra ngoài, âm mưu dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi để tiễn đối phương về cõi chết.

Kiếp trước, tôi đã kịp thời có mặt trước khi nó ra tay để ngăn chặn thảm kịch đó.

Trên đường về, tôi tốt bụng khuyên nhủ rằng Tạ Quân Nghiêu là người tay trắng lập nghiệp, thủ đoạn sấm sét, nụ cười che giấu dao găm, những mánh khóe của nó sớm muộn gì cũng bị nhìn thấu, lúc đó cả nhà sẽ bị liên lụy.

Em gái gật đầu tỏ vẻ đồng tình với tôi, nhưng ngay khi về nhà, nó lại lén bỏ thuốc diệt cỏ vào ly nước của chị gái mình.

Lúc tôi hấp hối, nó ghé sát tai tôi thì thầm: "Chị chỉ là ghen tị vì em có gương mặt có thể gả vào hào môn. Chị hủy hoại giấc mộng giàu sang của em, thì em sẽ hủy hoại chị."

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng ngày em gái hẹn gặp "ánh trăng sáng" của vị tổng tài kia.

Sau một tiếng va chạm chát chúa, em gái tôi lập tức lao ra ngoài.

Nó chạy đến trước mặt người đang nằm trên đất, gào lên dữ dội: "Đừng lo cho cái xe nữa, mau gọi cấp cứu đi!"

Với gương mặt trang điểm tinh xảo, nó vừa thực hiện ép tim ngoài lồng ngực cho nạn nhân, vừa không ngại bẩn mà hô hấp nhân tạo miệng đối miệng.

Máu thấm đẫm bộ quần áo đắt tiền của nó, ai nhìn vào cũng phải thốt lên lời khen ngợi tinh thần xả thân cứu người.

Xe cấp cứu đến, kéo theo cả đám phóng viên.

Đối diện với ống kính, em gái tôi nổi giận đùng đùng: "Mấy người có còn lương tâm không hả? Lúc này mà còn phỏng vấn cái gì, cứu người là quan trọng nhất!"

Quay đầu lại, nó lo lắng dặn dò nhân viên y tế về thời gian ép tim, rồi khẩn khoản nài nỉ: "Bác sĩ ơi, xin hãy cứu cô ấy. Cô ấy xinh đẹp thế này, chết đi thì thật đáng tiếc."

Vị bác sĩ cảm động: "Cô yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Cô có quen biết người nhà nạn nhân không?"

Em gái lắc đầu: "Tôi chỉ là người qua đường thôi, nhưng tôi có thể đi cùng mọi người để lo viện phí."

Bác sĩ khen nó là người có trách nhiệm rồi giục nó lên xe.

Em gái quay người đi, nhân lúc không ai chú ý, nó lén nhét chiếc điện thoại của nạn nhân vào túi mình.

Tôi đứng nhìn xe cấp cứu rời đi. Đợi khoảng nửa tiếng sau, một chiếc xe sang trọng dừng lại ở ngã tư.

Một người đàn ông mặc vest xám bước xuống. Gương mặt đó rất quen thuộc, là trợ lý của Tạ Quân Nghiêu. Anh ta quan sát hiện trường rồi quay sang trao đổi với cảnh sát về vụ việc vừa xảy ra.

Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho em gái một tin nhắn: "Tinh Tinh, chị thấy em trên tivi rồi, em đã làm gì vậy?"

Nó trả lời rất nhanh: "Không liên quan đến chị."

Nhìn bốn chữ đó, tôi khẽ nhếch môi.

Em gái tôi đọc quá nhiều tiểu thuyết tổng tài nên cứ ngỡ mọi tổng tài trên đời đều là kẻ ngốc.

Chỉ vì sau một lần tình cờ tiếp xúc, Tạ Quân Nghiêu khen nó một câu: "Cô trông rất giống vợ tôi thời trẻ", mà nó bắt đầu mơ mộng hão huyền về việc bước chân vào hào môn.

Kiếp trước tôi khổ sở khuyên can để rồi nhận lấy kết cục thảm khốc.

Kiếp này, việc đầu tiên tôi làm là tách mình ra khỏi mọi chuyện, để tránh bị liên lụy khi Tạ Quân Nghiêu trả đũa nó.

Vừa định về nhà thì bệnh viện gọi đến, nói có một bệnh nhân đang cần máu gấp, hỏi tôi có tiện qua không.

Tôi và em gái đều mang nhóm máu hiếm, thông tin được lưu trong hệ thống của trung tâm huyết học.

Nghe có người cần giúp, tôi chẳng suy nghĩ gì mà đến ngay bệnh viện. Không ngờ người cần máu lại chính là vợ của Tạ Quân Nghiêu.

Sau khi lấy máu xong, tôi đi đến phòng nghỉ.

Em gái nhìn thấy tôi thì sững người: "Sao chị lại ở đây?"

Tôi ngồi xuống: "Nghe nói có người cần máu hiếm nên chị đến."

Nói xong, tôi liếc nhìn nó một cái rồi hỏi: "Mà sao em lại xuất hiện ở đó?"

Trước đây khi nghe về kế hoạch của nó, tôi đã nhiều lần ngăn cản, thậm chí còn dọa rằng nếu nó làm vậy tôi sẽ đi tố cáo.

Em gái sợ tôi nghi ngờ nên đáp: "Tình cờ đi ngang qua thôi."

Tôi "ồ" một tiếng rồi im lặng nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng tôi không hỏi thì em gái lại chẳng nén nổi lòng ham muốn khoe khoang. Nó bảo tôi: "Giản Nguyệt, chị biết không, người phụ nữ đó là vợ của Tạ Quân Nghiêu - người giàu nhất thành phố này đấy. Tạ Quân Nghiêu từng nói em rất giống bà ấy lúc trẻ. Đợi bà ấy chết đi, em sẽ là phu nhân nhà giàu tiếp theo."

Nếu là trước đây, tôi sẽ mắng nó đừng nằm mơ giữa ban ngày, nhưng lần này tôi lại nịnh nọt một câu: "Oa, vậy thì chúc mừng em nhé. Đến lúc đó em có thể cho chị vào tập đoàn Tạ Thị làm việc được không?"

Đề xuất Hiện Đại: Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện