Đến đồn cảnh sát, Giang Kiện Nhân suýt chút nữa thì phải ngồi tù bóc lịch.
Mẹ tôi sợ đến mức quỳ sụp xuống trước mặt bao nhiêu người, vừa dập đầu vừa cầu xin Vương Cương:
"Thằng bé nhà tôi từ nhỏ đầu óc đã không được bình thường, mong ông đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân mà tha cho nó một lần được không?"
Vương Cương thấy bà đã lớn tuổi, lại có đứa con bất hiếu đáng thương như vậy nên cũng mủi lòng, ký vào đơn bãi nại.
Thế nhưng Giang Kiện Nhân vừa mới ra ngoài đã quay sang mắng chửi mẹ tôi xối xả:
"Ai mượn bà nói thế? Ai mượn bà thay tôi xin lỗi? Tao chẳng có lỗi gì cả, là bọn họ, là cả thế giới này nợ tao!"
Hắn ép mẹ tôi phải đi tìm tôi để lấy giấy báo nhập học, nói rằng muốn thay tôi đi học đại học.
"Con thông minh thế này, vào được Thanh Hoa, Bắc Đại chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn nó nhiều. Mẹ, mẹ giúp con đi!"
Mẹ tôi đúng là mặt dày, bà tìm đến tôi thật.
Bà nói hết lời hay ý đẹp nhưng thái độ của tôi vẫn vô cùng kiên quyết. Hết cách, bà định ra tay cướp lấy.
Nhưng tôi đã lường trước được kết cục này nên đã gửi giấy báo nhập học chỗ thầy Vương.
Mẹ tôi không còn cách nào khác, lại tìm đến chỗ bố tôi làm loạn.
Mấy ngày nay bố tôi có thể nói là đắc ý vô cùng, ngày nào cũng có người tìm ông đi uống rượu.
Mẹ tôi nghĩ rằng bình thường ông cũng rất thương Kiện Nhân, chắc chắn sẽ đồng ý.
Nhưng bà vừa mới mở miệng, bố tôi đã tát cho bà một cái lệch mặt:
"Láo lếu, thay thế cái gì mà thay thế? Bà có giỏi thì bảo bà đi học luôn đi! Con trai bà nặng nhẹ bao nhiêu cân bà không tự biết à? Cái loại lừa như nó, có làm thành bánh thịt thì cũng chỉ tổ dắt răng thôi."
Mẹ tôi ngẩn người.
Người đàn ông vốn dĩ cùng một giuộc với bà, sao đột nhiên lại trở nên chính khí lẫm liệt thế này.
Bố tôi thu tay lại, bưng ly rượu lên, cười xòa lấy lòng:
"Lãnh đạo đừng để ý, đàn bà nhà quê, chẳng hiểu cái quái gì cả."
Mẹ tôi nằm mơ cũng không ngờ tới, nhờ tôi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại mà huyện đã cấp xuống một khoản tiền thưởng. Lãnh đạo cực kỳ coi trọng, thậm chí còn đích thân đến thăm.
Cả đời này bố tôi chưa bao giờ để tâm đến tôi như thế.
Bà cũng đành chịu thua.
Chỉ có Giang Kiện Nhân là vẫn không chịu buông tha, ba ngày bị bố tôi đánh cho năm trận.
Lần cuối cùng, ông thậm chí còn đuổi thẳng hắn ra khỏi nhà:
"Đồ mặt dày vô liêm sỉ, sau này ra ngoài đừng có nói là con tao! Tao không vác nổi cái mặt này đi đâu nữa!"
Hắn vừa xấu hổ vừa phẫn uất.
Hắn nghĩ bụng, không học đại học thì thôi, ra ngoài đời mà lăn lộn.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo. Sau này hắn sẽ khiến tất cả chúng tôi phải quỳ gối nịnh bợ hắn.
Thế nhưng tháng đầu tiên ra đời, hắn đã suýt chết đói.
Mẹ tôi cuống cuồng đi khắp nơi vay mượn tiền cho hắn xoay xở.
Nhưng thứ chờ đợi bà lại là những hố sâu không bao giờ lấp đầy.
Đã gần sáu mươi tuổi, mỗi ngày bà phải làm ba công việc cùng lúc.
Còn Giang Kiện Nhân ở trên thành phố lại nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ trong nửa năm đã nợ tới năm trăm nghìn tệ.
Hắn không có tiền trả, để chạy trốn, hắn thậm chí còn lén rút sạch số tiền trong thẻ của mẹ tôi vốn để dành để chữa bệnh.
Cuối cùng, mẹ tôi vì làm việc quá sức mà sinh bệnh, chỉ một năm sau đã qua đời.
Giang Kiện Nhân dĩ nhiên cũng không chạy thoát được.
Nghe nói chuyện của hắn đã lọt đến tai đại ca của băng nhóm cho vay nặng lãi.
Để trừng trị kẻ súc sinh bất nhân bất nghĩa này, đối phương quyết định bắt hắn làm việc cả đời trong một lò gạch đen.
Sang năm thứ hai, hắn phát điên.
Mỗi ngày hắn đều đứng trước cửa lò gạch, nhìn con chó mà hét lên:
"Mẹ ơi, con là Văn Khúc Tinh hạ phàm, con phải đi học Thanh Hoa!"
Bốn năm sau, tôi được tuyển thẳng lên cao học ở nước ngoài, lại còn nhận được học bổng toàn phần.
Sau khi gửi cho bố khoản tiền dưỡng già cuối cùng, tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc với gia đình đó.
Từ nay về sau, tôi chỉ là chính mình.
Hồi còn ở Thanh Hoa, báo trường từng đến phỏng vấn tôi.
Họ muốn biết, một đứa trẻ nông thôn có thể thi đỗ vào Thanh Hoa, rốt cuộc là dựa vào cái gì?
Câu trả lời thực ra rất đơn giản.
"Dựa vào chính mình."
Văn Khúc Tinh làm gì có thời gian rảnh rỗi đến thế mà giúp bạn chứ?
Đề xuất Xuyên Không: Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới