Tiếng gào của nó làm tất cả mọi người sững sờ.
Bố mẹ tôi cũng ngây người ra. Sao lại có chuyện không có điểm được?
Duy chỉ có bác cả là phản ứng kịp, bác giật lấy điện thoại, sắc mặt đại biến:
"Không có điểm cái gì, đúng là thiếu hiểu biết!"
"Ghê gớm, thật là ghê gớm! Nhà họ Giang cuối cùng cũng xuất hiện nhân trung long phụng rồi. Con bé Đình Đình này giỏi thật đấy, nó lọt vào top 50 toàn tỉnh rồi!"
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ.
Top 50... toàn tỉnh?
Tính đi tính lại, kiểu này thì Thanh Hoa, Bắc Đại chắc chắn nằm trong tầm tay rồi.
Chính tôi cũng có chút ngẩn ngơ.
Bác cả bắt đầu vỗ tay tán thưởng. Dưới sự dẫn dắt của bác, tất cả họ hàng cũng bắt đầu vỗ tay theo, tiếng vỗ tay giòn giã như một tràng pháo.
"Nhà họ Giang chúng ta xuất hiện Trạng nguyên rồi!"
"Từ nhỏ tôi đã thấy con bé này là một mầm non tốt, các vị xem, tôi nhìn người chuẩn chưa!"
Tiếng khen ngợi vang lên không ngớt.
Trong những lời chúc mừng rộn rã, mọi người bắt đầu chúc rượu bố tôi. Những ánh mắt ngưỡng mộ đó kích thích dây thần kinh của ông, khiến cả người ông run lên vì xúc động.
"Tốt, tốt lắm! Không hổ là giống của Giang Uyên này, đầu óc thông minh thật!"
Sắc mặt ông lại trở nên hồng hào rạng rỡ.
Ngược lại, mặt Giang Kiện Nhân đen như nhọ nồi. Nó mỉa mai đầy ác ý:
"Top 50? Nó á? Làm sao có thể, nhất định là nhầm lẫn rồi. Cái đầu óc bốc mùi của nó thì làm được gì, con đợi đến khi điểm thật sự công bố, chắc chắn nó còn thấp điểm hơn cả con!"
Bố tôi như bị dội một gáo nước lạnh ngay đỉnh đầu, cảm thấy mất mặt vô cùng, hận không thể băm vằn nó ra ngay tại chỗ:
"Kiện Nhân, mày còn mặt mũi mà nói thế à?"
Mẹ tôi vội vàng can ngăn theo kiểu thiên vị:
"Thôi mà, Kiện Nhân nói cũng có lý, chúng ta cứ xem lại lần nữa xem sao."
Đúng lúc này, một cuộc điện thoại gọi đến. Là của thầy Vương:
"Giang Đình, thi tốt lắm, chúc mừng em nhé! Hai ngày nữa đến trường một chuyến, Thanh Hoa và Bắc Đại đều đã gọi điện đến trường rồi, em phải cân nhắc cho kỹ đấy."
Cuộc điện thoại này hoàn toàn đốt cháy bầu không khí.
Họ hàng lần lượt lôi những phong bao lì xì vốn định tặng cho Giang Kiện Nhân ra đưa cho tôi. Bố tôi đắm chìm trong những lời nịnh nọt nào là "dạy con có phương", nào là "tương lai không giới hạn", ông uống hết ly này đến ly khác. Bao nhiêu uất ức, hèn mọn của cả đời người dường như đều tan biến trong men rượu.
Giang Kiện Nhân vẫn không phục:
"Vạn nhất là trường học nhầm lẫn thì sao? Có khi nào suất đó là của con, nhưng bị đăng ký nhầm tên không!"
Nhưng ngoại trừ mẹ tôi, chẳng ai thèm để ý đến nó. Bố tôi thậm chí còn lôi nó xuống dưới bàn:
"Tao đang tâm trạng tốt, mày còn dám nói nhảm câu nào nữa, tao đánh gãy chân chó của mày."
Nó nào có nghe lọt tai, vẫn cứ lải nhải không thôi. Sẵn có men rượu trong người, bố tôi tung một cú đấm khiến nó rụng mất hai chiếc răng. Nó đau đớn gào khóc thảm thiết, rồi được mẹ tôi đưa đến bệnh viện.
Trước khi rời đi, nó nhìn tôi đang được họ hàng vây quanh, đôi mắt đỏ ngầu như muốn phun ra lửa. Dù đây là những gì tôi xứng đáng nhận được, nhưng nó vẫn không cam tâm:
"Đều tại mụ già họ Vương kia, đại tiên cái gì, Văn Khúc Tinh cái gì chứ? Mụ ta đã hủy hoại cả đời con rồi. Mẹ, chúng ta đến nhà mụ ta tính sổ, con không tha cho mụ ta đâu!"
Chẳng thèm ghé bệnh viện, Giang Kiện Nhân mang theo cơn thịnh nộ xông thẳng đến nhà bà Vương. Mẹ tôi vẫn giữ ba phần kính sợ, bà nhẹ nhàng gõ cửa:
"Vương đại tiên có nhà không? Chuyện lần trước bà nói..."
Giang Kiện Nhân chẳng thèm nể nang gì, tung một cú đá thẳng vào cửa:
"Mẹ kiếp! Mụ phù thủy thối, đồ lừa đảo, dám chơi xỏ tao hả? Hôm nay không giật phăng hàm răng giả của mụ ra thì tao không mang họ Giang!"
Nó hung hăng càn quấy. Bắt nạt kẻ yếu là bản tính của nó, mà bà Vương dù sao cũng chỉ là một bà lão.
Thế nhưng, người ra mở cửa lại là một người đàn ông. Chính xác mà nói, đó là một gã đàn ông lực lưỡng. Cao hơn hai mét, bụng bia, cánh tay thô kệch vung vẩy:
"Đêm hôm khuya khoắt, bị điên à?"
Cảnh tượng này làm Giang Kiện Nhân sợ khiếp vía. Lưỡi nó líu lại, nhưng vẫn cố nói rõ ngọn ngành:
"Tóm lại là mụ già chết tiệt kia đã hại tôi thảm hại, mau bảo mụ ta cút ra đây."
Gã đàn ông nghe xong liền cười sặc sụa:
"Nói vậy là mày chỉ thi được hơn 140 điểm? Chuyện này thì trách được ai? Sách mày đọc có dày bằng đế giày của tao không thì tự mày biết rõ."
"Cái đầu óc này của mày hoàn toàn chưa từng bị tri thức làm vấy bẩn, một vẻ ngu ngốc thuần khiết thế này thì ai mà hại nổi mày chứ?"
Lời nói dối không làm tổn thương ai, sự thật mới là nhát dao sắc lẹm. Giang Kiện Nhân lập tức bị chạm tự ái. Nó nhảy dựng lên đấm vào ngực gã đàn ông, gào thét:
"Mày nói ai hả? Tin hay không tao giết chết mày cùng mụ già kia luôn không?"
Gã đàn ông sững lại một chút, không giận mà cười, rồi xách cổ áo Giang Kiện Nhân lên như xách một con gà con.
"Thằng ranh, mau cút đi, tao không chấp mày. Nhưng đối với mẹ tao, cái mồm mày nên sạch sẽ một chút!"
Gã tên là Vương Cương, con trai cả của bà Vương.
Giang Kiện Nhân phát điên, vùng ra khỏi sự khống chế rồi lao vào trong nhà, bất chấp tất cả, đập phá lung tung:
"Cút đi! Văn Khúc Tinh cái gì, nước tiên cái gì, toàn một lũ ngu ngốc. Mụ Vương thối tha, trả lại Thanh Hoa, Bắc Đại cho tao!"
Dường như nó đã sớm quên mất rằng, không đỗ được Thanh Hoa, Bắc Đại là do bản thân nó bất tài, chẳng liên quan gì đến bà Vương cả.
Vương Cương thấy nhà mình bị đập phá, liền lao vào đè nghiến Giang Kiện Nhân đang phát điên xuống.
"Mày muốn làm cái quái gì hả?"
"Tao muốn vào Thanh Hoa! Bảo mẹ mày trả lại Thanh Hoa cho tao!"
Vương Cương nghe xong, tức đến mức đầu bốc khói, thốt ra ba tiếng "Tốt" liên tiếp. Gã bịt cái miệng đang phun ra những lời bẩn thỉu kia lại, tung một cú đấm khiến đầu nó đập mạnh xuống đất.
Thế là xong. Lại rụng thêm hai chiếc răng nữa.
Vương Cương đã ra tay thì không dừng lại được, gã đấm trái đấm phải, đè Giang Kiện Nhân xuống sàn mà "ma sát". Gã vừa đánh vừa chửi:
"Chỉ có cái đầu óc như mày mới bị một bà già bị lẫn lừa gạt, đến cả nước phân chó vàng cũng uống được, giờ còn đến đây lải nhải cái gì?"
"Còn đòi Thanh Hoa với Bắc Đại à, gửi mày đến trang trại lợn làm bảo vệ người ta còn sợ mày ăn vụng cám lợn đấy!"
Đây không chỉ là hành hạ thể xác, mà còn là sỉ nhục nhân phẩm.
Giang Kiện Nhân bị đánh đến mức chỉ còn biết phát ra tiếng khóc thút thít:
"Mẹ ơi! Ông trời ơi! Văn Khúc Tinh ơi! Con không vào Thanh Hoa nữa, không vào nữa có được không!"
Mẹ tôi đứng bên cạnh cuống cuồng, vội vàng gọi cảnh sát.
Mười phút sau, cảnh sát đến.
Giang Kiện Nhân co rúm trong góc, run cầm cập. Hàm răng trên của nó chẳng còn lại mấy chiếc nguyên vẹn, nói chuyện cũng bị lùa gió:
"Cảnh sát ơi, các chú phải làm chủ cho cháu!"
Thế nhưng sau khi tìm hiểu tình hình, cảnh sát lại còng tay nó lại trước.
Mẹ tôi không hiểu, lại bắt đầu bênh con:
"Ý gì đây, các anh nhầm rồi phải không? Con tôi là người bị hại mà!"
Cảnh sát đáp:
"Con trai bà đột nhập gia cư bất hợp pháp, gây rối trật tự, đánh nhau ẩu đả, hủy hoại tài sản của người khác, lại còn có nghi vấn đột nhập để cướp tài sản. Khá là 'tù' đấy!"
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Bán Mạng Nối Thọ, Kẻ Mua Lại Là Kẻ Thù Giết Chồng