Có điều hiện tại, chiếc váy nhỏ vẫn chưa làm xong, Lê An An mới chỉ vừa mang vải sang cho chị Hà Hoa, sau đó còn cần đo kích thước cho Nha Nha nữa.
Trẻ con giống như rau trong vườn vậy, đang độ lớn nhanh như thổi, sức lớn thật đáng mừng. Qua một thời gian ngắn là chiều cao cân nặng đã thay đổi rồi.
Đợi làm xong thật sự cũng phải mất ba bốn ngày, cũng không vội, hiện tại nhiệt độ vẫn chưa tăng đến mức có thể mặc váy được.
Đợi Lê An An từ nhà họ Chu quay về, còn dắt theo một cái đuôi nhỏ.
Nói theo lời Kim thẩm thì Trương Hà Hoa bây giờ chẳng biết là người nhà ai nữa, lúc rảnh rỗi là ngày nào cũng sang nhà họ Viên điểm danh.
Nếu ở nhà họ Chu sát vách mà không thấy chị ấy, sang nhà họ Viên tìm là chuẩn không cần chỉnh.
Bà ấy thỉnh thoảng dắt bé Hướng Đông sang chơi, không thấy Trương Hà Hoa là theo thói quen sẽ hỏi một câu—— Hà Hoa đâu rồi?
Hỏi làm Lê An An ngẩn cả người.
Chủ yếu là cũng gần, nhấc chân cái là tới nơi.
Nên bây giờ Lê An An cũng không coi Trương Hà Hoa là khách nữa, rót nước xong là bắt đầu bận việc của mình.
Lấy tảng mỡ lá mua hôm qua ra bắt đầu thắng mỡ lợn.
Trương Hà Hoa nhìn thấy mỡ lá, mắt cứ dán chặt vào không rời, "Chà, mỡ lá này trông thật trong, lại sạch sẽ, nhìn qua là biết từ con lợn béo đại thụ, trông thế này ít nhất cũng phải nuôi được một năm rồi đấy, chắc là thắng được nhiều mỡ lắm."
Lê An An nghĩ một lát, "Vậy chia cho chị một ít nhé? Rồi tiền công may quần áo em không đưa chị nữa nha."
Trương Hà Hoa nghe lời này liền lườm cô một cái, "Vốn dĩ tôi cũng chẳng định lấy tiền của cô, có hai bộ đồ trẻ con bõ bèn gì mà tiền với nong."
"Vâng vâng vâng, em biết chị Hà Hoa là hào phóng nhất rồi. Vậy em thắng chung luôn nhé, đỡ cho chị về nhà lại phải tốn công làm lần hai."
Lê An An còn khá vui khi có thể chia bớt một ít, thực ra chủ yếu là do hôm qua cô mua nhiều quá, hôm qua chỉ mải nghĩ trong nhà thiếu dầu, lỡ tay đổi hơi quá đà.
Hôm nay định thắng mỡ mới phát hiện, thời tiết này càng ngày càng ấm lên, mắt thấy đã lên tới 20 độ rồi, bây giờ lại không có tủ lạnh, mỡ cũng chẳng để được lâu.
Đợi vài ngày nữa nhiệt độ tăng cao, mỡ lợn này mà bốc mùi ôi thì Lê An An xót đứt ruột mất.
Chẳng thà chia cho chị Hà Hoa một ít còn hơn.
Thực ra ban đầu Lê An An định tặng chị Hà Hoa một sấp vải làm thù lao, chứ sao có thể để người ta tốn công tốn sức mà chẳng đưa gì, bạn bè tốt đến mấy cũng không thể xử sự như thế được.
Bây giờ thì tốt rồi, vải tiết kiệm được, mỡ lợn cũng không bị lãng phí, hoàn hảo!
Tảng mỡ lá này đúng như lời chị Hà Hoa nói, cực kỳ sạch sẽ, không có một chút bẩn thỉu nào, nên Lê An An chỉ đơn giản dùng nước nóng rửa qua một cái rồi thái miếng bắt đầu thắng.
Thái miếng hay thái sợi đều được, quan trọng nhất là phải đều nhau.
Nếu to nhỏ không đều, miếng nhỏ đã thắng hết mỡ, sắp cháy rồi, mà miếng lớn còn chưa thắng kỹ thì không tốt.
Có người thắng mỡ lợn phải cho thêm nước, bảo là mỡ sẽ mịn hơn, cũng có người nói cách thắng truyền thống là không cho nước.
Thực ra Lê An An thấy cách nào cũng được, cho thêm nước thì không dễ bị cháy, kéo dài thời gian hơn, hợp với người mới làm.
Không cho nước thì ra mỡ nhanh, hơn nữa thời gian bảo quản được lâu hơn, nhưng phải luôn để mắt tới, dễ bị quá lửa, hợp với người thạo việc.
Hiện tại trời nóng, không giống như mùa đông đồ đạc để được lâu, nên Lê An An chọn cách thắng khô.
Hơn nữa, Lê An An cảm thấy, mỡ lợn thắng khô có hương vị đậm đà hợp để nấu ăn, còn mỡ lợn thắng cách cho thêm nước thì hợp để làm mì, làm bánh bao cho thêm một chút vào.
Trương Hà Hoa nhìn động tác của Lê An An, thầm nghĩ hèn gì Tiểu Lê nấu ăn ngon thế, động tác này thật sự là nhanh nhẹn lại đẹp mắt.
Hai người vừa tán gẫu vừa đợi mỡ lợn từ từ tiết ra.
Chuyện con cái trong nhà, chuyện rau cỏ ngoài vườn, ngày nào cũng gặp mà chẳng hiểu sao vẫn có bao nhiêu chuyện để nói.
Đợi đến khi một lượng lớn mỡ lợn được tiết ra, Lê An An vội bảo chị Hà Hoa về nhà lấy hũ đựng mỡ.
Hai người phụ nữ mải mê chuyện trò suýt chút nữa thì quên mất việc chính!
Nhà gần đúng là tiện thật nha, chưa đầy nửa phút, cả người lẫn hũ đã quay lại rồi.
Lê An An bỏ vào hai cái hũ một ít hạt đậu nành sống, rồi lấy cái lưới lọc, từ từ rót mỡ lợn vào.
Mỡ lợn trong vắt khiến người ta nhìn thôi đã thấy vui vẻ và thỏa mãn rồi, nấu đậu cove, xào bắp cải thôi!
Lúc này, phòng bếp cũng đã tràn ngập mùi hương nồng đượm của mỡ lợn, cực kỳ quyến rũ.
Vì tin tưởng vào chất lượng mỡ lá do hệ thống cung cấp, ở giữa Lê An An cũng chẳng thèm cho thêm hành gừng gì cả.
Sự thật chứng minh, mỡ lá chất lượng tốt chỉ cần thắng thuần túy là hương vị đã đủ rồi, không có một chút mùi lạ nào.
Trương Hà Hoa ngửi thấy mùi này, giọng nói cũng cao hứng hẳn lên, lộ ra vẻ vui mừng, "Mỡ lá này trông đã thấy tốt rồi, không ngờ thắng ra lại thơm thế này, cô mua ở đâu mà hay thế, có mối manh phết nhỉ."
Lê An An ra hiệu cho chị Hà Hoa ghé tai lại gần.
Trương Hà Hoa nhìn quanh quất, mắt hơi trợn tròn, vẻ mặt căng thẳng, áp sát lại gần Lê An An.
Ánh mắt nhìn Lê An An lộ ra vẻ: Sau khi cô nói cho tôi biết, tôi nhất định không nói cho ai cả, tuyệt đối không phụ sự tin tưởng của cô đâu!
...
Cũng không cần phải làm quá lên như thế đâu.
Chị tưởng là từ đâu ra chứ? Ăn trộm à? Hay nuôi lợn lậu?
Lê An An hạ thấp giọng nói: "Thực ra là hôm qua em mua ở gần chợ đen trên thành phố đấy, cũng chẳng biết có phải chợ đen thường xuyên không, tóm lại em thấy họ định đánh một tiếng rồi đổi chỗ khác, bây giờ mà đi chắc là lại đổi chỗ rồi. Nhưng trên thành phố quả thực có rất nhiều đồ tốt, sau này em định cách một thời gian sẽ đi một lần."
Mặc dù ngồi xe thực sự là phiền phức, nhưng mua sắm làm người ta vui vẻ!
Lê An An múc ra phần lớn mỡ, phần còn lại thắng thêm một lát nữa.
Lúc này mỡ chảy ra không còn trong vắt như lúc đầu nữa, tạp chất khá nhiều, cô múc nó ra để riêng một bên, dành để nấu ăn.
Lúc này trong nồi chỉ còn lại những miếng tóp mỡ vàng rộm, giòn tan.
Tóp mỡ từ mỡ lá là loại giòn thơm, khác với cảm giác khi ăn tóp mỡ từ thịt mỡ, tóp mỡ từ thịt mỡ sẽ dai hơn một chút, hơi cứng, còn mỡ lá thì cắn một miếng là vụn ra ngay, cực kỳ giòn, tóm lại đều ngon cả.
Chỗ tóp mỡ còn lại này, Lê An An chia cho chị Hà Hoa một nửa, mang về xào rau hoặc gói sủi cảo các thứ đều được.
Nửa còn lại cô định làm món cơm trộn tóp mỡ.
Cơm trộn tóp mỡ cực kỳ cực kỳ dễ làm, đúng là có tay là làm được, cô đề cử mỗi "sát thủ phòng bếp" nhất định phải thử một lần.
Đương nhiên, tiền đề là phải có tóp mỡ.
Thái tóp mỡ nhỏ ra một chút, cỡ khoảng bằng móng tay là vừa, nhỏ một chút ăn cảm giác sẽ ngon hơn.
Lên bát cơm trắng vừa hấp chín một thìa mỡ lợn, rồi thêm một quả trứng lòng đào và tóp mỡ, rưới lên một chút nước tương, cuối cùng rắc thêm một ít hành lá là xong rồi.
Trước đây khi đi ăn ở mấy nhà hàng, nếu là kiểu chủ đề hoài niệm thì món cơm trộn tóp mỡ này sẽ được đựng trong cặp lồng nhôm.
Hình như dùng cái cặp lồng này ăn cơm là có thể đưa người ta trở về những ngày tháng cũ ngay lập tức.
Ký ước của những đứa trẻ thế hệ 8x 9x cơ bản đều từng xuất hiện cặp lồng nhôm, thường là dùng để ăn cơm trưa ở trường.
Mỗi người khắc lên cặp lồng một ký hiệu của riêng mình, giao cho bếp ăn nhà trường, buổi trưa sẽ được hâm nóng đồng loạt.
Lúc đó cơm của mọi người đủ mọi kiểu, cái gì cũng có.
Nhưng thứ trẻ con thích nhất vẫn là mì tôm, dùng nước nóng pha một bát mì tôm, mùi thơm bá đạo của mì tôm kéo theo chính là ánh mắt thèm thuồng đầy ngưỡng mộ của người khác.
Không giống như sau khi lớn lên lại thích những món cơm nhà, ngửi thấy mùi khoai tây xào bên lề đường, những "con sen" công sở đang bận rộn cũng sẽ dừng bước, đứng lại hít hà thêm mấy cái rồi mới đi, cứ như thể chính mình cũng được ăn vậy.
Mì tôm hồi nhỏ cực kỳ thích ăn, lại là sự lựa chọn bất đắc dĩ khi bản thân lúc lớn lười nấu cơm.
Mà thứ muốn ăn nhất sau khi lớn lên lại chính là những món cơm nhà đã ăn đến phát chán khi còn nhỏ.
Suy nghĩ dần lan man, nghĩ đến mì tôm là dừng lại, vì Lê An An không được ăn.
Bây giờ còn chưa có thứ gọi là mì tôm đâu.
Haiz...
Bữa tối hôm đó, nhà họ Viên ăn chính là món cơm trộn tóp mỡ, kèm thêm một bát canh rau cải trắng.
Cơm trắng và mỡ lợn trộn đều, khiến mỗi hạt gạo đều bóng bẩy quyến rũ, tóp mỡ giòn thơm không ngấy.
Một miếng cơm trộn ăn vào, cơm mềm dẻo hòa quyện cùng tóp mỡ thơm nức giòn tan, ngon đến mức muốn khóc luôn!
Sao mà thơm thế này không biết!
Lê An An sợ có người thấy ngấy nên đặc biệt làm món canh rau xanh thanh đạm.
Nhưng thực tế là, còn chưa kịp cảm thấy ngấy thì một bát cơm lớn đã hết sạch sành sanh rồi!
Hỗn hợp tinh bột và chất béo, thật là đáng sợ!
Sao có thể ngon đến mức này cơ chứ á á á á á!
Ba người còn lại trong nhà cũng cực kỳ ủng hộ, tha thiết hy vọng ngày mai món cơm trộn tóp mỡ có thể được "tái bản".
Lê An An gật đầu đồng ý với kiến nghị của quần chúng, thứ này còn dễ làm hơn cả cơm chiên, chẳng có chút độ khó nào.
Nếu không sợ ngấy thì ăn cả tuần cũng chẳng vấn đề gì.
Qua ba bốn ngày, chiếc váy Lê An An nhờ chị Hà Hoa may cuối cùng cũng xong.
Chiếc váy nhỏ tổng thể là màu trắng, một mặt thêu mấy con vật đáng yêu, mặt kia là một cái nơ bướm dài thướt tha.
Không phân biệt trước sau, mặt nào ở phía trước cũng đều đẹp cả, có thể mặc được hai kiểu.
Chị Hà Hoa nghe cô bảo dùng một miếng vải lớn như thế để làm nơ bướm còn bảo cô phá của, một cái nơ bướm mà dùng lượng vải tương đương với một chiếc quần đùi rồi.
Lê An An không nghĩ vậy, nơ bướm chính là điểm nhấn của chiếc váy này, không có là không được.
Miếng vải dùng làm nơ bướm đó Lê An An cực kỳ thích, là màu xanh da trời, xanh một cách trong trẻo, giống như sự kết hợp giữa đại dương tĩnh lặng và bầu trời trong xanh muôn dặm vậy.
Chỉ cần nhìn thôi đã thấy có một cảm giác mát mẻ rồi.
Nên Lê An An còn nhờ chị Hà Hoa dùng miếng vải xanh đó may thêm một chiếc váy trơn màu nữa.
Đúng vậy, tổng cộng may hai chiếc, chúng ta có vải mà, mặc thay đổi!
Chiếc váy trơn màu này thì không thêu thùa con vật gì cả, màu sắc như thế này căn bản không cần thêm yếu tố nào khác. Bản thân màu sắc đã đủ đẹp rồi, thêm cái gì vào cũng thấy hơi rườm rà.
Nhưng ở những chi tiết nhỏ cũng có một vài sự tinh tế.
Chiếc váy nhỏ là kiểu bồng bềnh, cổ áo làm một chút nếp gấp nhỏ, gấu váy làm kiểu hơi gợn sóng.
Nếu chiếc váy có nơ bướm mang phong cách năng động đáng yêu, thì chiếc váy xanh nhỏ lại mang phong cách công chúa ngọt ngào.
Lê An An tận mắt chứng kiến hai chiếc váy này từng chút một được làm ra, mỗi chi tiết cô đều nói rõ ràng với chị Hà Hoa.
Nên thành phẩm ra lò cơ bản giống hệt như cô tưởng tượng.
Cô nhìn chiếc váy nhỏ, bỗng nhiên cảm xúc có chút kỳ lạ, trong lòng thấy hơi chua xót.
Cảm giác cảm tính ập đến một cách vô cớ, cô không muốn tìm hiểu kỹ sự chua xót đột ngột trong lòng.
Quẹt khóe mắt một cái, Lê An An cường điệu nói với chị Hà Hoa, "Oa! Chị Hà Hoa, chị biết không? Chị giỏi quá đi mất! Bộ quần áo này siêu cấp siêu cấp đẹp luôn! Nha Nha nhất định sẽ vô cùng vô cùng thích cho mà xem. Những bạn nhỏ khác chắc chắn sẽ ghen tị với con bé lắm đấy."
Trương Hà Hoa nhìn chiếc váy nhỏ, cũng rất hài lòng với tay nghề của mình, nhưng vẫn hỏi Lê An An, "Vải này tốt thế, sao cô không may cho mình một chiếc váy luôn đi?"
"Màu này non quá, trẻ con mặc thì được, chứ em mặc thì có chút không hợp rồi."
Thực ra là Lê An An hiện tại đã qua cái tuổi muốn mặc quần áo đẹp để chưng diện cho bản thân rồi, cô của bây giờ chú trọng đến sự thoải mái hơn.
So với việc bản thân mặc mấy bộ đồ đẹp nhưng không thực dụng, cô càng muốn diện cho Nha Nha hơn.
Đợi Nha Nha đi học về, nhìn thấy chiếc váy may cho mình, vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.
Chạy quanh Lê An An mấy vòng, "Oa! Chiếc váy này đẹp quá, đẹp quá đi mất! Giống như váy của tiên nữ vậy!"
Lại mang đi cho Trần đại nương xem, rồi lại sang khoe với đứa em trai còn chưa hiểu chuyện của mình.
Giống như một chú chim yến nhỏ đang bay lượn, Lê An An nhìn chú chim yến nhỏ chạy khắp sân.
Hình như nhìn thấy cô bé đầy ngưỡng mộ người khác trong ký ức sâu thẳm kia cũng đã có "chiếc váy nhỏ" của riêng mình.
Cảm thấy tay áo bị kéo kéo, Lê An An cúi đầu, liền thấy Nha Nha đang mong chờ nhìn mình, "Dì nhỏ, con có thể mặc ngay bây giờ được không ạ?"
"Dì thấy con sắp bay lên trời rồi đấy, đợi vài ngày nữa trời ấm lên đã." Bao nhiêu cảm xúc chua xót đều tan biến hết, đứa trẻ này chắc không phải muốn bị cảm rồi đi tiêm đấy chứ.
Nha Nha nghe xong, bĩu môi không vui, phản đối một cách lịch sự thôi, không đồng ý thì thôi vậy.
Trần đại nương ở bên cạnh lại cảm thán một câu, "Đúng vậy, vài ngày nữa là mặc được váy rồi, cậu út của con cũng sắp tới rồi đấy."
Đề xuất Ngọt Sủng: Bạn Trai Thái Tử Gia Của Tôi