Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 18: Có phải cô quên mất...

【...】

【Có phải cô quên mất tôi là cái gì rồi không?】

"À, không phải ngươi là cái hệ thống Chu Bát Bì ba tháng không phát nhiệm vụ, một khi phát nhiệm vụ là tiền chưa kiếm được đã bắt ta bù lỗ 200 sao? Cũng may còn có phần thưởng điểm danh hàng ngày, chứ dựa vào cái tần suất phát nhiệm vụ này của ngươi, ta chắc chết đói mất rồi."

Giọng điệu mỉa mai——

【... Tôi thấy giá cả đồ đạc trong thương thành có thể tăng thêm chút nữa rồi đấy, đến đây cũng gần hai tháng rồi nhỉ, nên lạm phát một chút cho hợp thời.】

"Ấy ấy ấy, ta sai rồi ta sai rồi, ngươi xem cái hệ thống này, sao lại không biết đùa thế chứ. Hì hì, ta thích ngươi nhất mà. Nhỉ, sao cảm giác ngươi thông minh hơn lúc đầu thế? Nhìn cái sự lanh lợi này xem."

Nhanh chóng quỳ xuống nhận sai——

【Đi theo một ký chủ mặt dày, thì cũng trở nên mặt dày thôi, phải đồng bộ bước chân chứ.】

...

Không chọc nổi ngươi thì ta nhịn vậy.

"Được được được, nói lại chuyện chính, ta biết rồi, ngươi định nói ngươi là 'Hệ thống nuôi dạy con riêng ưu tú' đúng không, vậy nên cô ta định đến làm mẹ kế cho Hướng Dương Hướng Đông?"

"Ai thế, cái kẻ thông minh đột xuất nào vậy?"

【Chính là người vừa mới lên tiếng ở nhà bên cạnh đấy, em gái của La Chính ủy.】

Hửm? Em gái của "Trương Phi" cũng đến rồi à?

Nói đến đây, Lê An An bỗng thấy phấn chấn hẳn lên.

Hồi đó La Chính ủy nói em gái anh ta đẹp như tiên giáng trần, cô vẫn còn nghi ngờ.

Cái gen này phải đột biến đến mức nào mới được như thế chứ.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể tận mắt nhìn thấy người thật rồi!

Lê An An bám vào bờ tường, kiễng chân thò cái đầu nhỏ sang bên kia ngó nghiêng.

Bên kia nhà họ La đang bận rộn dọn đồ, bất thình lình thấy trên tường hiện ra một cái đầu nhỏ cũng giật mình một cái.

...

Lê An An lặng đi một giây, cái kẻ ngốc nghếch vừa rồi không phải cô, cô bị hệ thống nhập xác rồi.

Phát hiện mình làm chuyện ngớ ngẩn, Lê An An vội vàng xin lỗi: "Ngại quá ngại quá, tôi là Lê An An, bảo mẫu nhà họ Viên sát vách, vừa rồi nghe thấy tiếng dọn nhà, nhất thời tò mò muốn xem thử, làm mọi người sợ rồi phải không."

Nói đoạn liền vội vàng ra khỏi cổng viện, đi về phía nhà họ La, đã nói chuyện rồi thì phải qua chào hỏi một tiếng, cách tường thế này thật không lịch sự chút nào.

Đến sân nhà họ La, Lê An An thấy mấy người đang khiêng đồ, cúi đầu nhìn bàn tay vừa nhổ cỏ xong của mình, muốn giúp một tay lại sợ làm bẩn đồ của người ta, đang do dự không quyết.

La tẩu tử nhìn thấu ý định của cô, trong mắt hiện lên ý cười, giọng điệu ôn hòa nói: "Chị biết em, lão La đã kể với chúng chị rồi, nói em làm món ốc ruộng cực kỳ có nghề, còn tặng anh ấy một lọ ớt chưng nữa, mấy ngày đó anh ấy đi ăn cơm ở nhà ăn lúc nào cũng mang theo lọ ớt chưng đó, bảo là ăn cơm ngon hẳn lên."

Lê An An ngượng ngùng cười: "Xì, La Chính ủy nói cái đó làm gì, lần sau em làm ớt chưng sẽ lại biếu anh ấy."

La Chính ủy đúng là không nói sai, vợ anh ta quả thực rất hòa nhã.

La tẩu tử nhìn cô gái nhỏ xinh đẹp lại nhiệt tình trước mặt, muốn kéo cô vào nhà, "Không cần giúp đâu, đồ đạc không nhiều, một lát là dọn xong thôi. Em cứ ngồi đây chơi một lát, chị em mình trò chuyện chút nhé?"

Lê An An thấy mình ở đây cũng chẳng giúp được gì, hình như còn hơi làm phiền người ta, sau khi hàn huyên vài câu liền vội vàng cáo từ.

Lúc đi còn liếc nhìn thêm một cái cô em gái họ La vẫn luôn im lặng không lên tiếng bên cạnh.

Đẹp thật đấy——

Lê An An tự thấy mình cũng thuộc hàng xinh xắn rồi, trong một trăm người kiểu gì cũng đứng trong top 5.

Nhưng cái người trước mắt này, không nghi ngờ gì nữa, chính là hạng nhất!

Thanh lãnh xa cách, khí chất đạm nhiên, làn da trắng như tuyết, giống như tiên tử hoa mai vậy.

Vừa rồi nghe La tẩu tử giới thiệu, cái tên cũng cực kỳ hợp với cô ấy—— La Tuyết Mai.

Thật là hay.

Có điều...

La đoàn trưởng và La muội tử, thật sự là cùng một cha mẹ sinh ra sao?

Suy nghĩ này hơi bất lịch sự, nhưng, xét theo di truyền học mà nói, cái này không khoa học chút nào!

Nếu nói vậy thì, cô có thể mang cây anh đào ngon nhất trong hệ thống mà hiện tại chưa có giống tương ứng ra ngoài rồi, hỏi thì cứ bảo là đột biến gen.

Em gái La Chính ủy còn có thể đẹp thế này, thì tại sao cây anh đào lại không thể đột biến gen một chút chứ.

Suy luận tương tự mà!

Chấp niệm của một kẻ mê ăn uống, lúc nào cũng không quên mấy quả anh đào của mình.

Lê An An nhìn mỹ nữ đến không chớp mắt, lúc sắp ra khỏi cửa còn quay đầu lại nhìn thêm mấy lần.

Đẹp quá đi——

Quá là đẹp luôn!

Nhìn thêm hai cái nữa, chao ôi, như một nàng tiên phiên bản mô hình vậy, thật sự không thể mang về nhà sao, cứ dựng ở đó để cô ngắm mỗi ngày.

Nếu ngày nào cũng được ngắm đại mỹ nữ như thế này, cô không dám tưởng tượng mình sẽ dịu dàng với thế giới này đến mức nào!

"Hệ thống, ngươi gọi đây là đối thủ cạnh tranh à? Không thấy chột dạ thay ta sao?"

"Nói thật nhé, nhìn qua một cái là thấy La muội tử toàn là ưu thế, ta thì toàn là nhược điểm, cô ấy toàn là cơ hội, ta thì chẳng có chút đe dọa nào."

"La muội tử làm sao mà nhìn trúng Lý đoàn trưởng được, đồ ở anh ta cái gì chứ——"

Lý Trường Phong biết bỏ bùa mê à? Ôi mẹ ơi, sau này nhất định phải tránh xa anh ta ra mới được.

Vừa nghĩ ngợi, Lê An An vừa lưu luyến không rời trở về nhà họ Viên, sau đó đến bên cạnh Trần đại nương, dùng cả tay chân và ngôn ngữ bắt đầu ca ngợi, tô vẽ nhan sắc của La muội tử.

Trần đại nương nhìn mà không nhịn được cười.

Tiểu Thạch Đầu ở bên cạnh cũng chẳng thèm chơi đồ chơi nữa, cứ nghểnh cái cổ nhỏ, há hốc mồm nhìn Lê An An biểu diễn.

Sau khi Lê An An giới thiệu xong, đi vào bếp uống ực một hơi hết nửa ly nước lọc, rửa tay, thay bộ quần áo khác mới nằm vật ra ghế sofa.

"Tóm lại tư tưởng trung tâm chính là, sát vách nhà mình vừa có một nàng tiên giáng trần!"

Trần đại nương từ ái nhìn Lê An An, "Ta hiểu rồi, con gái nhà họ La xinh đẹp. Nhưng mà cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, con phấn khích thế làm gì."

"Đại nương, người không hiểu đâu, đó là cái đẹp mang tính chấn động! Cái đẹp khiến người ta nhìn thấy là thấy vui vẻ. Lòng yêu cái đẹp thì ai chẳng có, sau này mỗi ngày đều được nhìn thấy 'tiểu tiên nữ', tâm trạng cũng tốt lên rồi."

Trần đại nương bất lực nhìn Lê An An, cũng may đây là một cô gái, chứ nếu không thì chẳng khác nào một gã công tử bột, xem cái cách nói chuyện kìa.

"Nhưng mà, vừa rồi em ở đó một lát, không thấy con cái nhà họ đâu nhỉ? Lần trước ăn cơm, hình như cũng không nghe La Chính ủy nhắc đến con cái trong nhà?"

"Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, cũng chẳng liên quan gì đến mình."

Đợi bên kia nhà họ La dọn dẹp xong, mang theo chút đặc sản sang thăm hỏi hàng xóm láng giềng, lễ tiết cực kỳ chu đáo.

Trần đại nương khách khí tiếp đón hai người, còn nhìn La tiểu muội thêm một cái, thiên vị cảm thấy cũng xinh đẹp xấp xỉ An An nhà mình thôi mà.

Đều là những cô gái xinh xắn cả.

Vài ngày sau, Lê An An đang cùng Trần đại nương vừa ăn anh đào vừa xem tivi, vừa trêu đùa trẻ con.

Lê An An nhìn đĩa anh đào càng ăn càng ít, hối hận rồi, hồi đó sao mình chỉ thả có một cái cây thôi nhỉ, đáng lẽ phải thả ba bốn năm sáu bảy tám chín cây mới đúng!

Sau đó chia thành chín sớm chín muộn đủ loại, như vậy cô có thể ăn anh đào suốt cả mùa rồi.

Chứ không phải như bây giờ, ăn mà thấy trân quý biết bao.

Nhưng mà, cũng chỉ nghĩ thế thôi, làm thật thì dọa người chết mất, tự dưng mọc ra một rừng anh đào.

Cái cảnh tượng đó quá "đẹp", cô không dám nhìn.

Không nghĩ đến anh đào nữa, vài ngày nữa là dâu tây chín rồi, lúc đó có thể ăn thỏa thích!

Ngày ba bữa luôn!

Cái dạ dày mặc kệ, cứ thỏa mãn cái miệng trước đã.

Lúc này, bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, nhìn qua cửa sổ thấy mấy người đang khiêng một chiếc máy giặt, đi từ cổng lớn vào, dẫn đầu là cảnh vệ viên Tiểu Trần.

Lê An An vội mở cửa, "Chuyện gì thế này ạ?"

"Đây là chiếc máy giặt mà Trần đại nương đặt trước đó, hôm nay hàng về rồi, tôi khiêng về đây."

Tiểu Trần vừa giải thích vừa chỉ huy mấy người khiêng máy giặt vào trong nhà, thứ này nhìn không lớn nhưng thực ra nặng lắm.

Lê An An nghe xong, quay đầu kinh ngạc nhìn Trần đại nương.

Trần đại nương nhìn dáng vẻ của Lê An An, mỉm cười, "Chẳng phải là thích lắm sao? Nhà mình cũng mua một cái, mau xem thử đặt ở đâu thì hợp, giúp tìm chỗ mà đặt cho hẳn hoi."

Lê An An không kịp nói gì khác, trước tiên đi chỉ huy đặt máy giặt cho đúng chỗ, cái thứ này với cái trọng lượng này, đặt xong rồi là nhất thời không thể di chuyển vị trí được.

Đợi mọi thứ xong xuôi, Tiểu Trần cũng đi rồi, Lê An An nâng niu sờ sờ chiếc máy giặt, rồi mới bẽn lẽn đi đến gần Trần đại nương.

"Đại nương, sao người biết con thích cái này ạ, là mua vì con sao?"

"Con chỉ suýt nữa là viết chữ lên mặt thôi. Nhưng cũng không hẳn là đặc biệt vì con, bản thân chiếc máy giặt này cũng là đồ tốt, quả thực đỡ tốn sức, có nó rồi, hai chúng ta giặt quần áo đều nhàn tênh, vả lại cũng không phải là không mua nổi."

Lê An An nghe xong vẫn rất cảm động, cô đâu có ngốc.

Trước khi cô đến, Trần đại nương chưa từng nghĩ đến việc mua máy giặt, giờ cô đến rồi, thêm một người giúp chia sẻ việc nhà, bỗng nhiên lại nghĩ đến chuyện mua máy giặt cho nhàn nhã?

Ai đối tốt với mình cô vẫn biết chứ.

Chỉ là cô không ngờ, Trần đại nương lại vì cô thích mà bỏ ra mấy trăm đồng mua nó về.

Lê An An ôm chầm lấy Trần đại nương, gục đầu vào hõm cổ bà, khẽ nói: "Đại nương, người thật tốt."

Trần đại nương vỗ vỗ cánh tay Lê An An, tận hưởng sự làm nũng kiểu con gái nhỏ này của cô, thật đúng là giống như cô con gái nhỏ trong nhà vậy.

Lê An An mềm mỏng một lát, vẫn tinh nghịch nói: "Đại nương, con cảm thấy bây giờ con giống như Đát Kỷ vậy, mê hoặc người, rồi cái gì cũng có luôn, hi hi." Nói xong chính cô cũng không nhịn được cười.

Trần đại nương nghe xong cũng vui lây, "Vậy con còn muốn cái gì nữa không, đại nương mua hết cho con." Đúng chất một nữ đại gia!

"Hết rồi hết rồi, không cần nữa đâu ạ, đồ đạc trong nhà thế này là đủ dùng rồi, không cần thêm gì khác đâu. Nhưng mà cái máy giặt này đúng là hữu dụng thật, sau này ga giường vỏ gối của chúng ta không cần tự giặt nữa rồi, tiện quá đi!"

"Chiếc máy giặt này bao nhiêu tiền ạ?"

"Cũng xấp xỉ cái tivi thôi."

"Con biết ngay là nó không rẻ mà, nhưng không ngờ lại đắt đến thế!"

Vừa nói vừa đi xem máy giặt, rồi bắt đầu tháo ga giường vỏ gối ra, giặt một lượt, đắt thế này không thể để nó nằm không được!

Vừa hay hôm nay nắng đẹp, đừng phụ cái thời tiết này, bấm ngón tay tính toán, hôm nay hợp để giặt ga giường.

Nhớ lại mấy ngày trước giặt chiếc áo dính đầy nước anh đào của Nha Nha, Lê An An lại thấy đau đầu.

Cái máy giặt này mà đến sớm hơn thì tốt rồi, hôm đó cô giặt đến cuối cùng, suýt chút nữa là vứt luôn cái áo đó đi.

Sau đó vẫn là đức tính cần kiệm liêm chính đã ngăn cô lại.

Bây giờ tốt rồi, có máy giặt rồi, xem cô đại giặt kịch liệt đây!

Vì vậy, khi Viên đoàn trưởng về nhà, đón chào anh chính là những tấm ga trải giường đủ màu sắc trên sào phơi.

...

Nhà mình nhiều ga trải giường thật đấy.

Còn nữa, giờ thì cả khu biết nhà mình có máy giặt rồi.

Viên đoàn trưởng đứng trên bậc thềm trước cửa, thấp thoáng nghe thấy giọng của Nha Nha truyền ra từ phòng khách.

"Dì nhỏ, máy giặt này có giặt được đệm lót mông không ạ, cái đệm này hơi bẩn rồi."

"Được chứ, con mang qua đây đi, dì cũng không để ý thấy."

"Dì nhỏ, hôm nay con được cô giáo khen đấy, cô bảo con ăn cơm sạch sẽ, nhai kỹ nuốt chậm. Thực ra là con không thích ăn thôi, nhà trẻ nấu không ngon bằng ở nhà, nên con mới ăn chậm thế chứ. Dì nhỏ, dì thật sự không thể đến nhà trẻ làm cô giáo sao?"

"Không được, dì nhỏ của con mới học đến lớp ba thôi, hiện tại chính dì cũng đang phải học đây này, người ta yêu cầu thấp nhất cũng phải có bằng tiểu học, dì nhỏ không có."

Nha Nha bây giờ cũng đổi miệng gọi Lê An An là "dì nhỏ" rồi, chứ không còn là dì An An như lúc mới quen nữa.

Cuộc sống cứ thế trôi qua êm đềm trong việc con đổi cách gọi dì, dì đổi cách gọi con.

Bước vào tháng Sáu, trời dần vào giữa hạ, vườn rau cuối cùng cũng không còn là những cây mầm trơ trọi nữa, đã bắt đầu có chút dáng vẻ tươi tốt.

Mặc dù Lê An An trồng hơi muộn, nhưng đà tăng trưởng cũng dần bắt kịp nhà người khác.

Hôm đó Lê An An đang nhổ cỏ trong vườn, Viên đoàn trưởng đi ngang qua còn nói chuyện này với cô, bảo rau trong nhà mọc tốt quá.

Lê An An không biết ngượng mà tự nhận mình là hậu duệ của Thần Nông, tay nghề trồng trọt cừ khôi.

Hôm nay, chị Hà Hoa lại mang theo giỏ kim chỉ sang chơi, vừa trò chuyện với Lê An An vừa không để lỡ việc tay chân.

Lê An An đón chị Hà Hoa vào nhà, lại đi rót một ly nước mang qua.

Đề phòng lát nữa chị Hà Hoa nói nhiều quá lại khát nước...

Lê · Chu đáo · An An

Một lát sau, Kim thẩm cũng dẫn theo bé Hướng Đông đi tới.

Hê, hôm nay trong nhà thật là náo nhiệt.

Để Hướng Đông và Tiểu Thạch Đầu chơi cùng nhau, mấy cặp mắt cùng trông chừng, nhìn hai đứa nhỏ chơi đùa.

Vừa trông trẻ vừa tán gẫu chuyện phiếm.

Kim thẩm bắt đầu than thở trước, "Các cháu bảo Trường Phong nhà ta phải làm sao đây, sao nó cứ chẳng chịu lo liệu tìm một người bạn đời nhỉ."

Lại nữa rồi.

Dạo này Kim thẩm cứ hễ nhắc đến Lý đoàn trưởng là lại bắt đầu bằng câu này, giống như bà cô Tường Lâm vậy.

Đoán chừng phải đợi đến khi Lý đoàn trưởng tái hôn thì bà mới thôi nói chuyện này.

Nếu để Lê An An nói thì, không tìm thì đã sao, không tìm cũng tốt mà.

Kim thẩm giúp trông con vài năm, ăn ngon lại có tiền cầm, đợi Hướng Dương Hướng Đông lớn rồi thì bà sẽ nhẹ gánh thôi.

Cũng không nhất thiết phải tìm một người bạn đời, lỡ tìm phải người không tốt, đối xử không tốt với Hướng Dương Hướng Đông thì biết làm sao.

Riêng điểm này, cô ủng hộ Lý đoàn trưởng giữ vững độc thân.

Nhưng người già không nghĩ vậy, Kim thẩm cứ cảm thấy con trai mình sau khi già đi mà không có bạn đời thì chắc chắn là thảm thương lắm.

Ăn không có cơm, mặc không có áo, không ai quản, cũng không ai bầu bạn, lẻ loi một mình.

Lê An An chỉ muốn nói: Bà để quốc gia ở đâu rồi?

Theo cấp bậc của Lý đoàn trưởng và đà làm việc hiện tại, sau này chắc chắn còn thăng tiến nữa.

Đợi già rồi, quốc gia chắc chắn sẽ lo chứ, cuộc sống ổn định hơn đại đa số mọi người nhiều, lo cho họ á?

Thực sự là dư thừa.

Nhưng Kim thẩm là thế hệ có tư tưởng cũ kỹ, cảm thấy ly hôn là chuyện tày trời, ly hôn xong không tái hôn lại càng không thể tin nổi.

Bà ấy đã được coi là một người khá tốt rồi, nhưng vẫn còn không ít tư tưởng hủ lậu.

Lúc này, Kim thẩm hơi ngập ngừng.

Rồi do dự lên tiếng: "Các cháu bảo, nó không chịu tìm người mới, có phải là—— có phải là vẫn còn nhớ thương người trước không?"

Nói đến đây, Kim thẩm liền nhíu chặt lông mày, là một người mẹ, bà thực sự rất ghét người đàn bà đó, đến cái tên cũng không muốn nhắc tới. Không nói xấu cô ta trước mặt Hướng Dương Hướng Đông đã là nhân chí nghĩa tận rồi.

Hồi đó người đàn bà kia và đứa thứ hai ở bên nhau, bà đã không đồng ý rồi.

Thân phận bối cảnh của cô ta không tốt chút nào, thực sự sợ cô ta làm lỡ dở đứa thứ hai, nhưng không chịu nổi đứa thứ hai thích, trong lòng trong mắt đều chỉ có người ta.

Làm mẹ nào mà thắng nổi con trai, cuối cùng vẫn để hai đứa ở bên nhau.

Sau đó đứa thứ hai mấy năm liền không được thăng chức, cũng không biết có liên quan đến chuyện này không.

Tiếp đó là Hướng Dương ra đời, bà bảo đến chăm sóc ở cữ thì người ta cũng không cần, cứ muốn tự mình làm, bảo là không muốn sống cùng bố mẹ.

Cũng được thôi, bà còn chẳng thèm đến nữa, cho nhẹ nợ.

Bà không hiểu nổi, cái người này sao lại "dị" thế, có người chăm sóc còn không muốn, cứ phải tự mình vất vả.

Sau đó bà chuẩn bị đồ dùng ở cữ, đồ ăn thức uống đều gửi qua. Nghe đứa thứ hai nói đều dùng hết rồi, cũng không biết có phải lừa bà không.

Dù sao tấm lòng làm bà nội của bà cũng đã đến nơi rồi.

Lúc ở cữ là đứa thứ hai thuê người ở bên này.

Được thôi, sản phụ là lớn nhất.

Đến sau này nữa là sinh Hướng Đông, cũng giống như lúc sinh Hướng Dương, những chuyện này lại lặp lại một lần nữa.

Mấy năm nay bà cũng chỉ gặp Hướng Dương Hướng Đông được vài lần đếm trên đầu ngón tay, người làm mẹ không muốn tiếp xúc với người nhà quê.

Dẫn đến việc bà muốn thăm cháu còn phải nhìn sắc mặt người ta mà làm.

Đứa thứ hai về nhà cũng ít đi, nhưng tóm lại tiền nong phụng dưỡng vẫn không thiếu.

Ngay sau đó là đến năm nay, xảy ra chuyện đó, người đàn bà kia và đứa thứ hai ly hôn nhanh gọn lẹ.

Kim thẩm cũng không biết nói mình là vui nhiều hơn hay là giận nhiều hơn nữa.

Nói thật, bây giờ bà cũng thực sự không hy vọng cô ta quay lại làm phiền cuộc sống của đứa thứ hai nữa.

Người đàn bà đó vốn dĩ không hề yêu đứa thứ hai, lúc hai người ở bên nhau chính là do tình thế lớn hơn tình cảm.

Cháu xem, năm nay chẳng phải đã xảy ra chuyện đó sao, theo bà thấy, chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi.

Không phải năm nay thì là năm sau, không phải là thanh mai trúc mã này thì là người khác.

Tâm trí cô ta không đặt ở chỗ đứa thứ hai.

Kim thẩm thở dài thườn thượt.

Trương Hà Hoa nghe lời này thì trợn tròn mắt, "Không thể nào, Lý đoàn trưởng mà còn nhớ cô ta á? Em thấy không thể nào, ai mà đi nhớ nhung một người đàn bà cắm sừng mình chứ. Chuyện đó đồn ầm lên rồi, cả khu đều biết. Ngay cả người có nhân duyên không tốt như em đây, đi trên đường còn có người ở các làng xung quanh nhận ra kéo lại hỏi 'Chị có biết cái anh Lý đoàn trưởng bị cắm sừng không, anh ta có phải trông xấu lắm không, hay là hay đánh vợ?'"

Nói đến đây, Trương Hà Hoa nhanh chóng liếc nhìn Kim thẩm một cái, "Em đều đính chính cho cả đấy nhé, em bảo không phải đâu, Lý đoàn trưởng em biết, trông khôi ngô tuấn tú lắm, tính tình lại tốt, là do cô vợ không ra gì, người ta còn chẳng tin cơ!"

Lê An An vội vàng kéo áo chị Hà Hoa từ phía sau, chị im miệng đi cho em nhờ, cứ hở ra là "cắm sừng", làm mẹ ai mà lọt tai cho nổi.

Kim thẩm nhếch khóe miệng, "Chẳng thế sao, đồn khắp nơi rồi. Haiz——"

Trương Hà Hoa nhận ra mình lại vừa lỡ lời, muốn tìm cách cứu vãn, "Thẩm à, thẩm cũng đừng lo, em thấy Lý đoàn trưởng không phải vì người trước mà không muốn tìm đâu, chắc là do nguyên nhân khác. Tóm lại nếu là em mà gặp chuyện đó, lão Chu nhà em mà có con giáp thứ mười ở ngoài, em phải cào nát mặt lão ta ra, rồi lên bộ đội làm ầm lên, nhất định phải đòi một lời giải thích! Phải hận chết lão ta luôn, không đời nào tha thứ đâu."

Càng nói càng như thật vậy, còn tự làm mình giận lây, lồng ngực phập phồng không yên.

Lê An An vội vàng đưa nước tận miệng, để chị ấy dịu lại tâm trạng, đang nói chuyện nhà người ta mà chị nhập tâm quá đấy.

Vả lại, cũng đừng có đổ oan cho Chu đoàn trưởng nhà chị, anh ấy không ngốc đâu, biết là quân nhân thì cái gì được làm, cái gì không được làm.

Kim thẩm nghe lời này cũng thấy, đúng vậy, lời thô nhưng thật.

Đàn ông còn có thể nhớ nhung một người đàn bà cắm sừng mình sao?

Vậy tại sao lại không chịu tìm người mới chứ.

Lê An An: Rảnh rỗi quá thôi, vẫn là do Hướng Đông chưa đủ nghịch ngợm, chứ chỉ cần nó nghịch thêm chút nữa, leo tường dỡ ngói, thì bà chẳng còn thời gian đâu mà suy nghĩ mấy chuyện này.

Thực ra Lê An An ở giữa cũng đã khuyên Kim thẩm mấy lần rồi, bảo bà hãy thả lỏng tâm trí, bớt lo chuyện con cái đi, chúng nó tự biết sống thế nào cho ổn mà.

Nhưng cũng giống như người khác không tẩy não được cô, cô cũng không khuyên nổi Kim thẩm.

Nói đến cuối cùng, Kim thẩm vẫn quyết định phải tìm kiếm "mùa xuân thứ hai" cho Lý đoàn trưởng.

Được thôi, bà vui là được rồi.

Trong nhà có máy giặt rồi, lòng Lê An An cứ như có cỏ mọc vậy.

Muốn mua ít vải đẹp về may quần áo đẹp.

Trước đây giặt tay, đương nhiên là chọn kiểu nào tiện thì làm, nên lúc đó Lê An An thấy quần áo màu xám xịt là tốt nhất, giặt tiện biết bao.

Đặc biệt là hai đứa nhỏ trong nhà, quần áo bẩn nhanh kinh khủng.

Bây giờ không còn nỗi lo giặt giũ nữa, cô bắt đầu muốn may mấy bộ quần áo đẹp nhưng không thực dụng rồi.

Chỉ là hợp tác xã ở khu quân đội này chủng loại vải vóc ít quá, mấy loại vải hoa hòe hoa sói trong hệ thống của cô không tiện mang ra ngoài.

Nên Lê An An rục rịch muốn đi một chuyến lên thành phố.

Nghĩ lại thì, từ lúc cô đến đây, vẫn chưa đi thành phố lần nào cả.

Nói với Trần đại nương một tiếng, bà liền nhét cho cô một xấp phiếu và tiền, bảo cô mua ít đồ dùng được cho gia đình hoặc cho bản thân.

Đi thành phố một chuyến vất vả lắm, khó khăn lắm mới đi một lần thì phải mua cho nhiều vào.

Có điều——

"Trước đây con đã đi bao giờ chưa? Đừng để bị lạc đường đấy."

...

Lê An An lục lọi lại ký ức, nguyên chủ đúng là chưa từng đi thật!

Người thời này cũng hay thật đấy, cứ quẩn quanh ở cái mảnh đất này thôi, mười tám tuổi rồi mà chưa từng vào thành phố, đúng là chuyện lạ trên đời.

Nhưng cũng đừng nói nguyên chủ, bây giờ đại đa số mọi người đều như vậy.

Hơn nữa, có người còn sợ hãi việc đi ra ngoài nữa, cảm thấy ở nơi quen thuộc mới có cảm giác an toàn.

Bảo thủ và nhát gan.

Nhưng đối với Lê An An mà nói, đó đều là chuyện nhỏ, "Không sao đâu ạ, dưới mũi chẳng phải có cái miệng sao? Con không tìm thấy đường chẳng lẽ lại không biết hỏi, người cứ yên tâm đi ạ."

Trần đại nương nghĩ cũng đúng, thế là vừa lo lắng vừa đồng ý, rồi nhét thêm cho Lê An An thật nhiều tiền, đúng là "ở nhà cậy cha, ra đường cậy tiền" mà.

...

Không đến mức đó đâu, chỉ có hơn hai tiếng đi xe thôi, nhưng cô vẫn nhận lấy lòng tốt của Trần đại nương.

Lê An An cảm thấy vào thành phố thôi mà, chuyện nhỏ như con thỏ, không ngờ bước đầu tiên đã thất bại trước chiếc xe ô tô.

Đường xá bây giờ thực sự không tốt chút nào, trên đường ổ gà ổ voi đầy rẫy, thỉnh thoảng lại một cái hố lớn mà chẳng thấy ai lấp.

Trong xe mùi vị lại khó chịu, cái mùi xăng cứ thế xộc vào mũi, Lê An An một người không say xe mà ngồi lâu cũng thấy hơi khó chịu.

Lắc lư hơn hai tiếng đồng hồ mới tới thành phố.

Xuống xe, Lê An An tránh xa mặt đường, tựa vào tường, nghỉ ngơi hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.

Không được, chuyến này phải mua thật nhiều mới được, nếu không thì thật không bõ công cô vất vả thế này.

Phóng tầm mắt nhìn quanh.

Thành phố cuối những năm bảy mươi, nhà cửa trông không quá lộng lẫy, nhưng cũng không phải kiểu xám xịt như tưởng tượng.

Trông có một vẻ mộc mạc và ngăn nắp.

Người đi trên phố cũng không giống như người ở làng thường xuyên làm ruộng hay mặc đồ bền màu chịu bẩn, người ở đây ăn mặc rực rỡ hơn nhiều.

Bảng màu quần áo đa dạng hơn cô tưởng.

Đúng là cho cô rất nhiều sự tự do rồi.

Lê An An lần này định đi dạo qua tất cả các nơi, ví dụ như bách hóa đại lâu, trạm thu mua phế liệu các thứ.

Cái trước là để xem "xu hướng thời trang", cái sau là để tìm nguồn gốc cho những đồ vật trong hệ thống.

Xem thử trạm thu mua phế liệu lớn có những thứ gì, nếu có món nào ổn, lần sau cô lấy đồ từ hệ thống ra cứ bảo hệ thống làm cho cũ đi một chút, rồi nói là nhặt được ở trạm phế liệu.

Đúng rồi, phải đi tiệm thuốc quốc doanh một chuyến trước, mua ít kỷ tử, rễ nhân sâm các thứ cho cô và Trần đại nương. Viên đoàn trưởng thì không cần, thể chất người ta tốt lắm.

Cô và Trần đại nương sức khỏe đều bình thường.

Hơn một tháng này ăn uống cũng coi như khá khẩm, nhưng vẫn cần bồi bổ đúng cách, dùng ít dược thiện để điều dưỡng lại cho tốt.

Ví dụ như vấn đề "bà dì" của cô, cô mới phát hiện ra mấy ngày trước, từ khi cô xuyên qua đây đến giờ "bà dì" chưa từng ghé thăm lần nào!

Phải đến khi chị Hà Hoa nhắc đến chuyện này, cô mới sực nhận ra.

Thế này không ổn, chưa nói đến chuyện sinh con đẻ cái, đây chắc chắn là sức khỏe có chỗ nào không ổn rồi, nhất định phải điều dưỡng thật tốt.

Trước đây cô chẳng hề để ý, còn tưởng mình khỏe mạnh lắm cơ.

Chắc cũng là do tâm lý sợ bệnh sợ thuốc tiềm thức tác động, nếu không cô đã chẳng nắm trong tay hệ thống mà lại không nghĩ đến chuyện kiểm tra cho bản thân.

Trần đại nương trên người cũng có chút bệnh cũ từ thời trẻ để lại, không nghiêm trọng nhưng thỉnh thoảng cũng khó chịu.

Cô bảo hệ thống kiểm tra từ trong ra ngoài cho cả hai, không có bệnh gì lớn, nhưng bệnh vặt thì có.

Bỏ qua bước đi bệnh viện, trực tiếp bốc thuốc theo đơn dược thiện trong hệ thống.

Tiếp đó lại đi dạo bách hóa đại lâu, đồ đạc không nói là hoa mắt chóng mặt nhưng cũng là cái gì cần có đều có cả rồi.

Tầng một toàn là đồ ăn và những vật dụng thường dùng trong cuộc sống, ví dụ như mấy cái chậu tráng men mà trước đây nhìn thấy thì chê xấu xí, lại còn sặc sỡ quá mức.

Cái thứ này hèn gì sau này bị đào thải.

Bưng thì nặng trịch, mà đặt xuống đất hay đâu đó là tiếng kêu chói tai vô cùng, lỡ tay làm bong men là dễ bị gỉ sét, ngoài ưu điểm bền hơn chậu nhựa ra thì chẳng có điểm cộng nào.

Nhưng mà, nhìn lâu, Lê An An lại thấy hình như cũng khá là vui mắt?

Dù sao bây giờ chậu tráng men, ca tráng men lớn vẫn là chủ đạo, nhà nào cũng có.

Nói đến ca tráng men lớn, Lê An An nhớ đời sau có một thời gian hình như cũng rộ lên trào lưu này, một đám sinh viên đại học cố tình lùng mua loại ca này, bảo là bền chắc lại đựng được nhiều, mỗi người một cái.

Áo khoác quân nhu cũng vậy, cũng thịnh hành một thời gian, vẫn là loại áo bảo hộ lao động đó, rẻ thực dụng nhưng xấu.

Thời trang đúng là một vòng tuần hoàn mà.

Lê An An thu hồi tầm mắt, cầm phiếu đi mua hai túi bột giặt.

Trước đây cô cứ tưởng thời này chỉ có xà phòng thôi chứ, sau này mới biết bột giặt đã có từ lâu rồi, chỉ có điều chỉ cung cấp cho thành phố thôi.

Thế nên mới nói, đừng có nghĩ người những năm bảy tám mươi là quá nghèo, cảm giác ai cũng sống khổ sở.

Thực ra thời đại nào cũng có những người được tận hưởng thế giới trước tiên.

Vả lại, có máy giặt thì sao có thể không có bột giặt được.

Tầng hai là bán vải vóc và những thứ khác.

Lê An An nhìn qua nhìn lại, cảm thấy không đẹp bằng trong hệ thống, ví dụ như so sánh cùng là màu xanh, thì vải ở quầy chỉ là màu xanh bình thường, nhưng vải trong hệ thống lại có vẻ xanh rất trong trẻo.

Chất lượng vải cũng là trong hệ thống thắng thế.

Nên Lê An An chỉ lặng lẽ làm một vị khách chỉ xem không mua, nhìn quanh xem có những màu sắc gì.

Lúc này mới không khỏi cảm thán một chút.

Hèn gì nói nhân viên bán hàng thời này thái độ đều không tốt, cô thấy mình đã rất yên lặng rồi, cũng không gây sự, vậy mà vẫn bị lườm nguýt mấy cái.

Cô nhát, không dám lên lý luận, cô cũng chỉ có thể giỏi giang khi ở nhà với Viên đoàn trưởng thôi, ra ngoài không người thân thích, mồm miệng vụng về lắm.

Trong lòng dùng tư tưởng AQ: Đợi cải cách mở cửa rồi, những kẻ tự cao tự đại sẽ bị thế giới đào thải thôi! Hừ!

Tầng ba là bán một số đồ điện các thứ.

Cái này trong nhà đều có cả rồi, Lê An An chỉ lướt qua vài cái.

Tivi bây giờ đắt thật đấy, người bình thường phải không ăn không uống dành dụm hơn nửa năm mới mua nổi, ai mà ngờ đời sau tivi lại càng ngày càng rẻ chứ.

Hơn nữa, làm càng ngày càng to, có phải vì người hiện đại bị cận thị nhiều không nhỉ?

Từ bách hóa đại lâu đi ra, Lê An An lại đi tiệm sách một chuyến, mua ít truyện tranh và cuốn Mười vạn câu hỏi tại sao.

Từng có lúc Lê An An rất thắc mắc tại sao gia đình nào có trẻ con cũng phải có cuốn sách này, bây giờ chính cô trông đứa trẻ bốn tuổi rồi cũng bắt đầu mua.

Cuốn sách này hay nha, mang nó về trị cái đứa nhỏ nghịch ngợm trong nhà thôi!

Để đứa nhỏ bốn tuổi và cuốn sách này hành hạ lẫn nhau đi, đừng có đến hành hạ cô nữa.

Đến lúc đó bảo cậu nó đọc cho nó nghe.

Cuối cùng là đi một chuyến đến trạm thu mua phế liệu, trạm phế liệu ở thành phố đúng là lớn hơn ở chỗ họ nhiều.

Quy mô này, được đấy, nhìn quanh một lượt, đồng nát sắt vụn gì cũng có.

Lê An An nhìn những đống sắt vụn đồng nát đó, người bây giờ còn chưa coi trọng những thứ này, nhưng sau này có những người đầu óc nhạy bén sẽ thu mua cái này, bên trong có những thứ rất kiếm ra tiền đấy.

Những năm tám chín mươi có bao nhiêu người phất lên nhờ thu mua phế liệu cơ chứ.

Báo cũ thì trong nhà thực ra không cần lắm, một số tờ quan trọng như tờ Nhân dân nhật báo, Viên đoàn trưởng vì nhu cầu công việc chắc chắn là phải đặt rồi, cô xem ké là được, nên không lấy nữa.

Lê An An muốn xem có quyển sách nào liên quan đến nấu ăn, dược thiện, trồng trọt không.

Lật qua lật lại, tìm tới tìm lui, quả nhiên cho cô tìm thấy một quyển!

Quyển sách này bên ngoài bọc một lớp bìa giấy không mấy bắt mắt, bên trong toàn giảng về cách nấu ăn, lật xem thử, không thấy tên nhà xuất bản.

Trông giống như ai đó tùy tiện in ra vậy.

Nhưng Lê An An với tư cách là một đầu bếp vẫn có thể nhìn ra được, một số cách làm món ăn bên trong đạt đến đẳng cấp quốc yến đấy.

Trong sách có chỗ còn ghi chú "đặc cung".

Lê An An nhìn thấy thì như vớ được bảo vật, hê, cô đã nói mà, trạm thu mua phế liệu vẫn có thể tìm được đồ tốt!

Không phải nói những công thức nấu ăn bên trong quý giá đến mức nào, mà là vì cô có thể tìm thấy một quyển sách quý ghi chép các món quốc yến ở đây.

Vậy thì, ngày nào đó tình cờ tìm thấy một quyển sách dược thiện quý giá, hay ngày nào đó vận may đến lại nhặt được một quyển sách trồng trọt cũng chẳng có gì lạ, đúng không nào.

Tiếp đó cô lại đi xem xung quanh một lượt, thấy thời gian cũng hòm hòm rồi liền đi về.

Lúc này, trong gùi của cô cũng đựng không ít đồ—— bột giặt, xà phòng, dược liệu, sách, bánh quy lò, bánh quy đào, kẹo sữa, đê khâu, cặp lồng nhôm các thứ.

Thực ra Lê An An còn muốn đi chợ đen ngó nghiêng một chút.

Không biết những nơi khác thế nào, chứ chỗ họ quản lý vẫn rất nghiêm, chợ búa các thứ vẫn chưa mở cửa, nghe nói có nơi đã mở cửa từ sớm rồi.

Nên chỗ họ vẫn có chợ đen, chỉ là rẽ trái rẽ phải mãi cũng không tìm thấy.

Cũng đúng thôi, nếu để cô tùy tùy tiện tiện mà tìm thấy thì đã chẳng gọi là chợ đen rồi.

Thu quân về trại!

Trên đường đi, Lê An An lại tranh thủ lúc không ai chú ý bỏ vào gùi hai con búp bê vải và mấy sấp vải cô thấy đẹp mà không quá phô trương.

Bản thân cô thực ra không mấy quan tâm đến chuyện ăn mặc, chỉ quan tâm đến chuyện ăn uống thôi, nhưng cô lại cực kỳ thích diện cho trẻ con.

Cô định may cho Nha Nha một chiếc váy nhỏ, trong đó có một miếng vải đặc biệt mềm để dành may quần áo nhỏ cho Tiểu Thạch Đầu.

Chỉ cần nghĩ đến những bộ quần áo nhỏ này mặc trên người chúng là Lê An An đã nở nụ cười dì ghẻ rồi.

Sau đó lại lấy ra một túi giấy dầu lớn đựng một tảng mỡ lá, định bụng về nhà thắng mỡ lợn!

Nấu ăn thì dầu mỡ chính là nền tảng.

Hơn nữa, nói ra thì hơi ngại, kể từ khi cô đến, dầu mỡ nhà họ Viên có chút không đủ dùng.

Lần này nhân lúc lên thành phố, mau chóng tuồn ra một tảng mỡ lá lớn, có thể thắng được một hũ mỡ lợn to đùng đấy, ăn được lâu lắm.

Có người nói mỡ lợn không tốt cho sức khỏe, cũng có người nói đó là chuyện vô căn cứ.

Thái độ của Lê An An chính là, cái gì nên ăn thì cứ ăn, ăn cái gì cũng phải nơm nớp lo sợ thì cuộc sống chẳng phải quá vô vị sao.

Có món hợp với dầu đậu nành thì dùng dầu đậu nành, có món hợp với mỡ lợn thì dùng mỡ lợn.

Không phải vì chuyện sức khỏe hay không, mà chỉ vì sự phù hợp.

Ví dụ như, cơm trộn tóp mỡ, cái món ngon mà không ai có thể từ chối được, không dùng mỡ lợn thì dùng cái gì.

Còn nữa, khi nấu bắp cải, dùng mỡ lợn chính là ngon hơn dùng dầu đậu nành.

Cũng có người thấy dùng dầu đậu nành nấu bắp cải ngon hơn, vậy thì dùng dầu đậu nành.

Nói ngược lại, giống như món nộm, kẻ ngốc cũng chẳng bao giờ dùng mỡ lợn, đúng không.

Nên bất cứ thứ gì, không cần suy nghĩ quá nhiều, cứ xem nó có phù hợp hay không thôi.

Cái món mỡ lợn này, ai cũng cảm thấy mình tự thắng là thơm nhất, mua bên ngoài đều không ngon.

Lê An An cũng thấy vậy, nên cô mới lấy mỡ lá, định bụng về nhà tự thắng!

Mang theo những thứ hoặc mua hoặc đổi được, Lê An An trải qua hơn hai tiếng đồng hồ đi xe xóc nảy, cuối cùng cũng về tới nhà họ Viên.

Về đến nhà, Trần đại nương còn chẳng buồn xem đồ đạc, vội hỏi: "Không gặp chuyện gì chứ, có tìm được đường không? Sao đi lâu thế, có đói không con, trong nồi vẫn còn cơm nóng đấy, mau ăn một chút đi."

Lê An An vẻ mặt hưởng thụ đón nhận sự quan tâm của Trần đại nương, nói: "Không sao ạ, đều tìm được hết, con chỉ là ghé qua trạm phế liệu ở thành phố xem thử có quyển sách nào hay dùng được không, quả nhiên cho con tìm được một quyển thực phổ khá tốt. Đến lúc đó con theo chỉ dẫn trong đó nấu cho người ăn. Trên đó còn ghi chữ quốc yến nữa cơ, biết đâu lại chẳng phải người nhà của đại đầu bếp quốc yến nào đó vứt đi."

"Lại đi trạm thu mua phế liệu à? Thật chẳng biết sao con lại thích cái nơi đó thế, thôi được rồi, vậy ta sẽ đợi con nấu cho ta ăn nhé."

Lê An An đi rửa tay, sau đó bắt đầu sắp xếp đồ đạc, cái gì để ở bếp thì để ở bếp, cái gì đưa cho Trần đại nương thì đưa cho Trần đại nương.

Còn có truyện tranh và kẹo cho Nha Nha nữa.

Đợi Nha Nha đi học về, thấy một đống kẹo, tuy rằng không được ăn nhiều, mỗi ngày chỉ được ăn một viên, nhưng vẫn vui lắm luôn!

Có loại kẹo mà Tương Tương còn không có nữa cơ, đến lúc đó con bé sẽ mang đến nhà trẻ chia cho Tương Tương mỗi đứa một nửa cùng ăn, giống như Tương Tương chia bánh quy cho con bé vậy.

Từ lần này trở đi, mỗi lần Lê An An lên thành phố đều sẽ mang về cho lũ trẻ trong nhà ít đồ ăn vặt, đây chính là sự ngầm hiểu nhỏ giữa người lớn và trẻ con.

Mà Nha Nha sau khi lớn lên vẫn còn nhớ rõ, mỗi lần dì nhỏ lên thành phố đều là lúc con bé vui nhất, vì điều này đồng nghĩa với việc dì nhỏ về sẽ có đồ ngon và đồ chơi.

Đây chính là một trong những ký ức tuổi thơ đẹp đẽ nhất của con bé.

Lê An An cảm thấy người mình đầy bụi bặm, đi tắm rửa một cái, sau khi ra ngoài liền mang một sấp vải cho Trần đại nương xem: "Người xem, vải này tốt quá đúng không ạ, con vừa nhìn đã ưng ngay rồi, đến lúc đó may cho Nha Nha một chiếc váy nhỏ, thêu mấy con vật đáng yêu ở đây, chỗ này lại đính thêm một cái nơ bướm, chắc là đẹp lắm!"

Trần đại nương nhìn sấp vải này cũng gật đầu liên tục.

Ngày hôm sau, Lê An An còn chưa kịp thắng mỡ lợn đã đi tìm chị Hà Hoa trước, cô muốn để Nha Nha trở thành đứa trẻ nổi bật nhất khu nhà tập thể này.

Hỏi tại sao lại đi tìm chị Hà Hoa á, hâm à, cô thêu cái miếng vá thì còn được, chứ may quần áo thì đúng là làm khó cô rồi.

Cô biết đan lát không có nghĩa là cô biết tự tay may quần áo đâu nhé, xã hội hiện đại có dùng đến đâu.

Nên cái thứ này vẫn phải tìm người thạo việc mà làm.

Mà chị Hà Hoa cũng không phụ sự tin tưởng của cô, cơ bản đã phục dựng hoàn hảo dáng vẻ mà cô tưởng tượng trong đầu.

Chiếc váy nhỏ vô cùng xinh đẹp, khiến không ít người hỏi cô làm thế nào và mua vải ở đâu.

Còn có một người không ngờ tới cũng vì chiếc váy này mà đặc biệt ghé thăm.

Đề xuất Cổ Đại: Minh Hôn Phu Quân Từ Chiến Trường Trở Về
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện