"Việc của cô xong rồi?" Thấy Ly Tâm tỉnh lại, Tề Mặc lạnh lùng hỏi, một tay giữ chặt gáy cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
Thấy đáy mắt Tề Mặc thoáng qua tia giận dữ, Ly Tâm lập tức tỉnh táo hẳn, gật đầu lia lịa: "Xong rồi."
Tề Mặc nhướng mày, nộ khí bùng phát. Ly Tâm thấy thế vội vàng ôm chầm lấy hắn, dụi đầu vào vai hắn cọ cọ hai cái, nịnh nọt: "Đừng giận mà, tôi biết tôi đang làm gì. Tôi không làm qua loa đâu, tôi tìm được một trợ thủ đắc lực đấy."
Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc hừ lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt cô, không nói lời nào, nhưng áp lực vô hình khiến Ly Tâm hiểu rõ hắn đang đợi một lời giải thích thỏa đáng.
Ly Tâm cười ngọt ngào, ngồi trong lòng Tề Mặc nhìn hắn: "Tôi cũng không biết anh để lại cho tôi một nhân vật hữu dụng đến thế. Lão đại, cảm ơn nhé." Vừa nói cô vừa ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm Tề Mặc một cái. Hết cách rồi, chiều cao khiêm tốn chỉ tới đó thôi, tiện đâu hôn đó.
Nghe vậy...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 4.400 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Thoáng Bóng Kinh Hồng
[Pháo Hôi]
Ôi truyện đầu tiên tui đọc luôn