Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 100: Khai Sáng

"Ly Tâm." Tú Thủy thấy Ly Tâm một mình trong phòng nhắm mắt dưỡng thần. Tề Mặc, người lúc nào cũng dính lấy Ly Tâm như hình với bóng, lúc này đang ở phòng thuyền trưởng bàn bạc với Tuấn Kỳ về hướng đi và góc độ. Hiếm khi Ly Tâm ở một mình, cô bèn sán lại gần gọi khẽ.

Ly Tâm mở mắt nhìn Tú Thủy rón rén cẩn thận, không khỏi nhếch môi cười: "Sợ cái gì, lão đại có ăn thịt người đâu." Tàu chiến chạy được một ngày rưỡi, nhóm Tú Thủy chẳng dám lại gần cô, lúc này chắc thấy Tề Mặc không có ở đây nên gan mới to lên.

Tú Thủy cũng chẳng màng hình tượng thục nữ, ngồi phịch xuống cạnh Ly Tâm, vừa đưa tay xoa thái dương cho Ly Tâm vừa hỏi: "Sao rồi, giờ còn chóng mặt lắm không?"

Ly Tâm gối đầu lên đùi Tú Thủy, nhắm mắt thở hắt ra một hơi dễ chịu: "Cũng không chóng mặt lắm, đỡ hơn lần đầu đi tàu nhiều rồi. Hồi đó đúng là chẳng biết đâu là đâu, suýt nữa làm hỏng việc của lão đại."

Tú Thủy thấy Ly Tâm nhắc đến Tề Mặc, cúi đầu thấy trên mặt Ly Tâm không chút sợ hãi hay bất đắc dĩ nào, ngược lại khóe miệng còn hơi cong lên, rõ ràng tâm trạng không tệ, bèn ngập ngừng nói khẽ: "Ly Tâm, tớ hỏi cậu, Tề lão đại đối xử với cậu có tốt không? Có bắt nạt cậu không? Cậu đừng có giấu trong lòng, không nói với Tuấn Kỳ bọn họ thì thôi, tớ biết cậu không muốn nợ ân huệ người khác. Cậu nói với tớ đi, nếu trong lòng không thoải mái, có người để xả sẽ dễ chịu hơn nhiều đấy."

Ly Tâm mở mắt nhìn ánh mắt lo lắng của Tú Thủy, cười nói: "Tôi rất ổn mà. Tề Mặc sẽ không bắt nạt tôi đâu. Hắn tự trọng thân phận lắm, nếu thấy tôi ngứa mắt thì đã một súng giải quyết rồi, đâu đến mức hạ mình đi bắt nạt tôi, hắn không phải người như thế."

Tú Thủy thấy trong mắt Ly Tâm chứa ý cười nhàn nhạt, dường như thực sự không có chút oán hận hay tủi thân nào, bèn thở phào: "May quá, quả nhiên là nhân vật nổi danh hắc đạo, mấy thủ đoạn vặt vãnh đó không thèm để vào mắt. Cậu không chịu thiệt là tốt rồi."

Ly Tâm cười lắc đầu: "Đâu có khoa trương như các cậu nghĩ."

Tú Thủy thấy Ly Tâm cười lắc đầu, đột nhiên mỉm cười thì thầm: "Ly Tâm, cậu nói xem sao cậu với Tề lão đại lại thân mật thế?"

Ly Tâm nhướng mày: "Thân mật á? Sao tôi không thấy thế nhỉ." Ngày đầu tiên gặp Tề Mặc đã thế này rồi, có gì mà thân mật với không thân mật, đã thấy ai không thân mật với cái gối ôm bao giờ chưa?

Tú Thủy thấy Ly Tâm trừng mắt nhìn mình, đảo mắt hai vòng, đột nhiên mở to mắt nói: "Ly Tâm, thế này mà không gọi là thân mật thì thế nào mới là thân mật? Không phải cậu thích hắn đấy chứ?"

"Thích?" Ly Tâm nghe Tú Thủy nói vậy sững sờ, nhỏm dậy khỏi đùi Tú Thủy, ngồi nhanh vào đầu giường, trợn mắt: "Cậu đùa cái gì thế? Tôi đây là tuân thủ thái độ của một cái gối ôm và một thuộc hạ, sao có thể là thích? Cậu không sốt đấy chứ, tôi với Tề Mặc có điểm nào giống tôi thích hắn hả?"

Tú Thủy thấy phản ứng của Ly Tâm kịch liệt quá, nhìn chằm chằm Ly Tâm: "Cậu thế này không gọi là thích, vậy cậu nói cho tớ nghe xem thế nào mới gọi là thích?"

Ly Tâm ngớ người. Thế nào mới gọi là thích? Cô làm sao biết thế nào mới gọi là thích. Từ nhỏ đã sống để huấn luyện, lớn lên sống vì nhiệm vụ. Những người ở cùng cô chỉ có cạnh tranh, chỉ có kẻ mạnh thắng kẻ yếu thua, chỉ có nhiệm vụ và học tập. Thích, là cái thứ gì? Thích một người là cảm giác gì? Cô còn chưa biết đây này.

Tú Thủy thấy Ly Tâm thoáng cái ngơ ngác, nói nhỏ: "Cậu chưa từng nghĩ tới sao? Hay là muốn lừa tớ, hoặc là muốn lừa dối chính mình?"

Ly Tâm ngước mắt nhìn Tú Thủy, cau mày: "Tôi và lão đại là quan hệ chủ tớ, kiểu gì cũng chẳng dính dáng đến thích hay không thích a? Cậu nhìn điểm nào ra tôi thích Tề Mặc thế?"

Tú Thủy thấy Ly Tâm nói hùng hồn đầy lý lẽ, im lặng một lát rồi đột ngột đổi chủ đề: "Vậy cậu có cảm giác gì với Tuấn Kỳ? Có giống như lúc Tề lão đại ôm cậu vào lòng, cứ thế lặng lẽ dựa vào? Hay là có phản ứng gì khác?"

Ly Tâm nghe vậy đảo mắt: "Nói nghe này Tú Thủy, cậu đừng thấy tôi chóng mặt mà nói mấy chuyện làm tôi chóng mặt thêm. Sao tôi lại dính dáng đến Tuấn Kỳ rồi? Cái tên công tử bột đó, bảo hắn ôm tôi như thế á? Xùy, đùa kiểu gì vậy." Vừa nói vừa cau mày đầy vẻ không tự nhiên.

Tú Thủy nhướng mày nhìn phản ứng của Ly Tâm, chớp mắt nói: "Nhưng Tuấn Kỳ thích cậu."

"Tôi không thích hắn." Rất dứt khoát, rất trực tiếp. Ly Tâm không đợi Tú Thủy nói hết câu, đưa ra ngay đáp án của mình. Tuy câu "tôi thích" của Tuấn Kỳ làm cô bối rối một tiếng đồng hồ, kinh ngạc một hai phút, nhưng đối với Ly Tâm vốn quen "dao sắc chặt đay rối", đây không phải chuyện quá đau đầu. Hắn có thể thích cô, như hắn nói, không ai kiểm soát được, vậy thì cô không thích hắn, chuyện này cũng chẳng cần lý do gì, thế thì cứ mặc kệ.

Tú Thủy nghe vậy cười cũng không được mà không cười cũng không xong, nhìn Ly Tâm đang cau mày, lắc đầu nói: "Đã không hiểu thế nào là thích, sao biết thế nào là không thích?"

Ly Tâm cau mày: "Không thích là không thích, cần gì phải hiểu?"

Tú Thủy nghe vậy nhìn sắc mặt khó chịu của Ly Tâm, cười khúc khích: "Uổng cho cô bình thường thông minh hơn người, thế mà chuyện tình cảm cơ bản nhất cũng mù tịt, chẳng biết nên nói cô đần độn hay gì nữa." Cười xong thấy Ly Tâm cau mày với mình, Tú Thủy ngồi sát lại gần Ly Tâm, mỉm cười nói: "Nhưng thế này sẽ làm Tuấn Kỳ rất đau lòng."

Ly Tâm cau mày: "Hắn đau lòng liên quan gì đến tôi. Tôi đâu có bảo hắn thích tôi, chẳng lẽ bắt tôi nói thích hắn? Như thế tôi sẽ không vui, thà để hắn không vui còn hơn để bản thân không vui."

Tú Thủy cười tít mắt: "Vậy nếu là Tề lão đại đau lòng thì sao?"

Ly Tâm nghe vậy không chút chần chừ, cười hì hì: "Người cường hãn như Tề Mặc sao mà đau lòng được, cậu không hiểu hắn rồi."

Tú Thủy lắc đầu: "Đã là người thì sẽ biết đau lòng, biết vui vẻ. Cậu đừng quan tâm Tề lão đại có đau lòng hay không, cậu chỉ cần nói cho tớ biết, nếu đổi cách nói, thay Tuấn Kỳ bằng Tề lão đại, cậu có từ chối dứt khoát thế không?"

Ly Tâm cứng mặt, co người trên giường không biết nói gì. Tú Thủy thấy Ly Tâm do dự, cười nói: "Chút do dự đó đã nói lên nhiều vấn đề rồi. Tính cách cậu không phải người hay do dự, thích là thích, không thích là không thích, người dứt khoát như vậy, cậu còn chưa hiểu sao?"

Ly Tâm cau mày quay sang nhìn Tú Thủy: "Hiểu cái gì? Có gì mà hiểu, Tề Mặc không có vô vị như Tuấn Kỳ đâu."

Tú Thủy thở dài thườn thượt: "Cái đồ ngốc này." Ly Tâm nhướng mày, trừng mắt nhìn Tú Thủy.

Tú Thủy lắc đầu: "Được rồi, nếu hôm nay..."

"Thế giới này không có chữ nếu." Lời Tú Thủy chưa dứt, Ly Tâm đã cắt ngang. Cô sống trong thực tại, nếu là giả định, cô không cần giả thiết, vì chúng không tồn tại.

"Tú Thủy, rốt cuộc cậu muốn nói gì với tôi?" Ly Tâm thấy Tú Thủy cau mày trừng mình, nhún vai cau mày hỏi lại. Hôm nay chủ đề cứ loanh quanh thích với không thích, biết rõ cô say sóng còn bắt cô tốn não.

Tú Thủy lườm Ly Tâm, giận dữ: "Tớ nói với cậu cả buổi, cậu lại không biết tớ đang nói cái gì à? Nếu không phải sợ cậu hồ đồ bị bắt nạt, cậu tưởng tớ muốn ở đây nói nhảm với cậu chắc?" Chỗ này đâu đâu cũng có hơi thở của Tề Mặc, làm cô toàn thân không thoải mái, lại còn không biết Tề Mặc bao giờ quay lại, hại cô nơm nớp lo sợ.

Nếu không phải thấy Ly Tâm một lòng một dạ đi theo Tề Mặc, cô mới chẳng thèm nói mấy lời này. Rõ ràng các mặt khác thông minh đáo để, không ngờ đến chuyện tình cảm lại đúng là một con ngốc. Chẳng phải thấy thế lực Tề Mặc lớn, người lại ngông cuồng bá đạo quá mức, sợ cô cứ thế này sẽ chịu thiệt sao, đúng là làm ơn mắc oán.

Ly Tâm thấy Tú Thủy dịu dàng mọi ngày lại dám quát mình, nhướng mày nhìn cô nàng. Người này to gan rồi, từ con cừu non biến thành mèo hoang nhỏ từ bao giờ thế.

Tú Thủy thấy Ly Tâm nhìn chằm chằm mình, thở dài lắc đầu: "Muốn biết thế nào là thích không?" Không đợi Ly Tâm trả lời, Tú Thủy nói tiếp: "Với cậu tớ không nói phức tạp, chỉ một câu thôi: Muốn ở bên người đó cả đời, vinh nhục cùng hưởng, không rời không bỏ. Cậu có suy nghĩ này với Tề lão đại không?"

Tình yêu, thích là chuyện tốt đẹp biết bao, nào là sinh tử có nhau, nào là tình ý triền miên, nào là tâm linh, linh hồn, những thứ tốt đẹp khắc cốt ghi tâm, khoảnh khắc là vĩnh cửu ấy, khỏi nói nữa, con ngốc đối diện nghe không hiểu đâu. Còn cái gì mà tương nhu dĩ mạt (hoạn nạn có nhau), cái gì gì đó, với cô ấy đều là nước đổ đầu vịt, cứ nói cái thực tế nhất cho xong.

Ly Tâm nghe vậy ngẩn người nhìn Tú Thủy, thấy Tú Thủy nhìn mình chằm chằm, hồi lâu mới nhướng mày: "Thuộc hạ cũng có thể đi theo cả đời mà." Điểm này Tề Mặc đã nói với cô từ lâu, cô cũng đồng ý rồi, cả đời đi theo hắn. Giờ sao lại dính dáng đến chuyện thích?

Tú Thủy lườm Ly Tâm: "Được, thuộc hạ chứ gì? Cậu thấy lão đại nào ôm thuộc hạ trong lòng cả ngày, mà thuộc hạ này còn không phản kháng chưa? Cậu thấy thuộc hạ nào bị lão đại đóng dấu lên người chưa? Cậu thấy thuộc hạ nào ngủ chung giường với lão đại chưa? Thuộc hạ, thuộc hạ, Hồng Ưng bọn họ cũng là thuộc hạ của Tề lão đại, sao tớ không thấy có hành vi như vậy?"

Vốn còn chưa biết Tề Mặc và Ly Tâm ngủ chung, hôm nay lẻn vào mới phát hiện trên giường Ly Tâm toàn mùi của Tề Mặc, nhìn qua là biết ngủ chung rồi. Cộng thêm vết cắn trên cổ Ly Tâm vừa thấy ban nãy, Ly Tâm còn dám nói là thuộc hạ.

Ly Tâm sững sờ. Nghĩ đến cảnh đổi thành Hồng Ưng bọn họ, lập tức rùng mình ớn lạnh, không thể tưởng tượng nổi, thực sự không thể tưởng tượng nổi cảnh đó ra sao. Ngẩng đầu định nói gì đó với Tú Thủy thì thấy Tú Thủy trừng mắt nhìn mình, lời đến miệng lại nuốt xuống.

Mình thực sự thích Tề Mặc sao? Khi Tề Mặc bảo cô đi theo hắn cả đời, cô không cảm thấy khó chấp nhận lắm. Ở bên Tề Mặc, cô đã chấp nhận là cả đời. Chẳng lẽ không phải vì cô là thuộc hạ của hắn, mà là vì cô thích hắn nên mới đồng ý sao? Nghĩ đến đây Ly Tâm khẽ cau mày.

Tú Thủy thấy vậy nói khẽ: "Thích một người, không có ranh giới cũng không có tiêu chuẩn. Khi cậu muốn ở bên người đó cả đời, dùng cả đời cậu để bầu bạn với người đó, cùng người đó lên trời xuống đất, toàn tâm toàn ý tin tưởng đối phương, toàn tâm toàn ý móc hết ruột gan cho đối phương, thì sự yêu thích đó đã ngấm vào xương tủy rồi. Cậu hiểu chưa?"

Ly Tâm nhìn Tú Thủy chăm chú, ngả người nằm xuống chiếc giường rộng lớn, vẻ mặt bối rối và kinh ngạc hiếm thấy.

Tú Thủy thấy vậy đứng dậy nói nhỏ: "Nghĩ cho kỹ đi, hiểu rõ bản thân mới có thể hiểu rõ đối phương. Không thể hồ đồ cả đời được, cậu phải hiểu rõ tâm ý của mình." Nói xong lắc đầu, quay người men theo đường cũ lẻn ra ngoài.

Ngoài cửa, Ngô Sâm không đồng tình nói: "Sao em lại giúp Tề lão đại?"

Tú Thủy kéo Ngô Sâm đi nhanh, vừa đi vừa nói: "Vì em không thích Tuấn Kỳ, tiền án của cậu ta nhiều quá."

Ngô Sâm hơi giận: "Tú Thủy."

Tú Thủy ngẩng đầu nhìn ánh mắt hơi giận nhưng đầy cưng chiều của Ngô Sâm, cười nhẹ: "Tuấn Kỳ có lẽ lần này động lòng thật, nhưng Ly Tâm không thích thì biết làm sao. Ly Tâm là người tính cách thế nào em hiểu rõ, cô ấy chỉ chậm tiêu về mặt này thôi, chứ không phải có thể làm lẫn lộn cảm giác và cách nhìn của cô ấy. Cứ dây dưa mãi thế này, Tuấn Kỳ không có kết quả tốt trong tay Tề lão đại đâu."

Nói xong nhìn Ngô Sâm một cái, Tú Thủy cười dịu dàng: "Anh chẳng phải cũng có ý này sao. Tuấn Kỳ nếu xung đột trực diện với Tề lão đại, người chịu thiệt sẽ không phải là Tề lão đại. Cánh của Tuấn Kỳ chưa đủ cứng, cậu ta không phải đối thủ của Tề lão đại bước ra từ thế giới sắt máu. Muốn cắt đứt thì phải cắt đứt ngay từ đầu ý niệm của cậu ta, đó mới là cách bảo vệ cậu ta.

Hơn nữa, Ly Tâm thích Tề lão đại, em thấy Tề lão đại cũng đối xử với Ly Tâm khác biệt. Trực giác phụ nữ chuẩn lắm, em không muốn Ly Tâm chịu thiệt ở Tề gia. Đã Ly Tâm chọn Tề lão đại, thì em muốn cô ấy cả đời hạnh phúc. Tề lão đại người đó quá lạnh lùng vô tình, em thấy cũng chẳng ai dám đi phân tích gì với ngài ấy. Ly Tâm cũng chẳng có bạn bè thân thiết nào giúp cô ấy làm rõ, đành để em làm thôi. Thích, phải là song phương mới hạnh phúc. Tuấn Kỳ, chỉ có thể nói xin lỗi cậu ấy thôi."

Tú Thủy nói một hơi dài, Ngô Sâm nghe xong gật đầu. Anh ta là bạn của Tuấn Kỳ, đương nhiên cũng như Tú Thủy muốn tốt cho Ly Tâm, anh ta cũng muốn tốt cho Tuấn Kỳ. Có những chuyện không thể cưỡng cầu, có những thứ ngay từ đầu không nắm bắt được thì cơ hội đã vĩnh viễn biến mất.

Trong khoang sau, Ly Tâm nằm trên giường, nghĩ đến lời Tú Thủy vừa nói, cảm thấy đầu óc hơi rối loạn. Cô chưa từng nghĩ giữa cô và Tề Mặc có tồn tại từ "thích". Cô thích Tề Mặc, sao có thể chứ? Cô chẳng phải luôn coi Tề Mặc là lão đại sao? Chữ thích này bắt đầu từ đâu, những cái ôm ấp đó chẳng phải là công dụng của gối ôm sao, cái này cũng dính dáng đến thích à?

Nhưng nhớ lại ở chỗ thổ dân biến dị Châu Phi, lúc nguy hiểm nhất, người cô nghĩ đến là Tề Mặc; trong Kim Tự Tháp, thấy Tề Mặc bó tay chịu trói, nỗi đau thắt tim đó là vì Tề Mặc; ở Hong Kong mất ngủ, đó cũng là vì bên cạnh thiếu một Tề Mặc; gặp khó khăn muốn dựa dẫm vẫn là Tề Mặc. Chẳng lẽ đúng như Tú Thủy nói, không phải không thích, mà là cái thích đó đã ngấm vào xương tủy, không phân biệt được nữa, biến thành thói quen. Thói quen đôi khi rất đáng sợ, đáng sợ đến mức vạn kiếp bất phục.

Lần đầu tiên bị người ta nói thấu đáo như vậy, lần đầu tiên có người nói với cô những điều này. Thích, chẳng lẽ đây chính là thích sao? Ly Tâm nằm sấp trên giường, lúc này đầu cũng không chóng mặt nữa, cũng không vì nghĩ đang ở trên biển mà thấy khó chịu theo phản xạ. Một vấn đề cô chưa từng nghĩ tới, bị mổ xẻ đặt ngay trước mặt cô, bắt buộc phải nhìn thẳng, không thể không nhìn thẳng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
Quay lại truyện Đạo Tình
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

3 ngày trước
Trả lời

Ôi truyện đầu tiên tui đọc luôn

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện