Trong lời kể của lão thôn trưởng, Thanh Ly đã thấy được một mặt khác không ai biết của ngôi làng.
Ông thở dài, thần sắc đau buồn nói: "Mặc dù tôi rất cảm ơn họ đã cứu mọi người, cho chúng tôi nơi ở ổn định, nhưng những đứa trẻ được chọn đó lại trở thành cái gai trong lòng tôi. Chúng đều là những đứa trẻ tôi tận mắt nhìn thấy lớn lên, chẳng khác gì con đẻ của mình. Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mà cả làng chúng tôi đều là hung thủ đẩy chúng vào hố lửa, tôi cả đời này sẽ không tha thứ cho chính mình."
Ông ho càng lúc càng dữ dội, vốn đã ở cái tuổi sắp gần đất xa trời, nhưng vì lo lắng cho dân làng, ông căn bản không dám nhắm mắt xuôi tay.
Dân làng bầu ông làm thôn trưởng, ông phải gánh vác trách nhiệm này.
Thế là, ông khẩn cầu: "Cô gái này, lão phu muốn nhờ cô một việc."
Thanh Ly nhìn ông, kính trọng nói: "Thôn trưởng cứ nói đi."
Lão thôn trưởng hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra, thần sắc phức tạp nó...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 8.800 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Hàn Môn Đích Nữ Có Không Gian