Chặng đường tiếp theo, Chu Thừa Vũ vẫn đi tiên phong, nhưng hắn rất nghe lời, trùm một cái bao tải lên đầu, rồi khoét hai cái lỗ ở chỗ mắt để tiện quan sát xung quanh.
Thanh Ly và Ôn Hạ Hạ đi phía sau, cẩn thận tránh né những góc cạnh trên tường để không bị quẹt trúng.
Sau vài phút, cuối cùng bọn họ cũng thấy phía trước xuất hiện một cánh cửa sắt.
Chu Thừa Vũ là quỷ thể, có thể tùy ý xuyên qua cửa sắt, thế là hắn thò đầu vào trong cửa sắt để xem bên trong có nguy hiểm gì không.
Vài giây sau, Chu Thừa Vũ rút đầu ra, nói với Thanh Ly và Ôn Hạ Hạ: "Bên trong có vẻ là một cái kho, chất đầy mấy thứ thiết bị."
Cửa sắt bị khóa trái từ bên trong, nhưng điều này không làm khó được Chu Thừa Vũ.
Tay Chu Thừa Vũ xuyên qua cửa sắt rồi mở khóa ra.
"Két—"
Cánh cửa sắt chậm rãi mở ra một khe hở.
Mùi cũ kỹ kèm theo bụi bặm ập vào mặt.
Chu Thừa Vũ mở toang cửa sắt, không nhịn được chửi thề: "Mẹ kiếp, cuối cùng cũng ra ngoài được rồi."
Nhưng tình cảnh trước mắt cũng chẳng mấy tốt đẹp gì!
"Chỗ này dường như là..."
Ôn Hạ Hạ nhìn quanh một lượt, sắc mặt tái nhợt có chút khó coi.
Trong cái kho bỏ hoang chất đầy các loại máy móc thiết bị và một số chai lọ hũ hũ.
"Mẹ nó, vừa nãy tôi không nhìn thấy mấy cái thứ này." Ánh mắt Chu Thừa Vũ rơi vào những cái chai lọ đó, chỉ cảm thấy da đầu tê rần.
Bởi vì trong những cái chai này đựng chính là những con sâu đã chui vào người hắn lúc nãy.
Nhưng hình thái của những con sâu này lại có chút khác biệt.
"Xem ra những con sâu này chính là vật thí nghiệm." Thanh Ly lên tiếng.
Đám sâu đựng trong hũ vẫn chưa chết, nghe thấy có tiếng động, bọn chúng bị đánh thức, từng con một vặn vẹo ngoe nguẩy thân mình trong hũ, dường như muốn thoát ra ngoài.
"Viện tâm thần nghiên cứu mấy con sâu này làm gì?" Chu Thừa Vũ ghé sát đầu vào hũ, quan sát đám sâu này ở cự ly gần.
Những con sâu này toàn thân màu đỏ tươi, cực kỳ giống loại sâu đỏ mà dân câu cá hay dùng, nhưng trên đầu bọn chúng đều có một cái giác hút, vì lớp thủy tinh của hũ có tác dụng phóng đại nên Chu Thừa Vũ nhìn thấy xung quanh những cái giác hút đó dày đặc những cái móc gai nhỏ xíu sắc nhọn.
Ánh mắt Thanh Ly cũng rơi vào những cái hũ này, đám sâu này khiến cô nhớ tới nhiệm vụ phó bản từng trải qua — Đường hầm tử thần.
Trong cái đường hầm tử thần đó cũng có loại sâu tương tự, những con sâu đó cực kỳ khó đối phó.
Hơn nữa... những con sâu đó cũng là thứ thoát ra từ phòng thí nghiệm!
Chẳng lẽ...
Trong viện tâm thần này cũng có người của phòng nghiên cứu năm đó?
Sở Từ đã tiêu tốn cả đời để muốn hồi sinh những người trong phòng nghiên cứu đó, sau đó hoàn thành cuộc trả thù của mình.
Nếu trong viện tâm thần này cũng có người sống sót của phòng nghiên cứu năm xưa, vậy thì cô nhất định phải bắt bằng được kẻ đó, rồi trói gô lại gửi tới trước mặt Sở Từ làm quà cưới cho anh.
Chậc, cô đúng là một người vợ hiền thục biết thấu hiểu lòng người mà.
Thanh Ly đảo mắt qua những chai lọ khác, những cái hũ khác tuy bên trong vẫn đựng đám sâu này nhưng hình thể của chúng lại xảy ra những biến đổi quỷ dị.
Trong hũ thủy tinh trong suốt, có con sâu mọc ra một con mắt khổng lồ, phía dưới con mắt nối liền với cơ thể sâu, nếu không nhìn kỹ thì rất dễ nhầm cơ thể sâu thành dây thần kinh máu.
Thanh Ly nhớ tới nữ y tá mắt to gặp ở hành lang...
Chẳng lẽ cô ta chính là bị cải tạo thành quái vật như thế này sao?
Trong những cái hũ khác, có cái là một tấm da người máu me đầm đìa, có cái là một bàn tay, một bàn chân...
Lại có cái là mấy chục thân sâu quấn quýt thành một búi, trên đầu bọn chúng mọc đầy hết con mắt này đến con mắt khác.
Xem ra đây là phiên bản tiến hóa rồi!
Thanh Ly thu hồi tầm mắt, giọng điệu cô bắt đầu trở nên nôn nóng: "Tôi thấy chúng ta nên xuống tầng hầm một chuyến."
Nếu thực sự có người sống sót của phòng nghiên cứu, vậy thì khả năng lớn nhất là hắn đang lẩn trốn trong phòng thí nghiệm dưới tầng hầm.
Còn những nhân viên bệnh viện biến thành quái vật kia, có lẽ cũng là tác phẩm của hắn.
"Nhưng gợi ý nói rồi, tầng hầm rất nguy hiểm, có quái vật đáng sợ." Ôn Hạ Hạ bất an nói.
Thanh Ly nhếch môi, mắt híp lại, thong thả nói: "Tục ngữ nói rất đúng, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất."
Chu Thừa Vũ: "Tôi học ít, cô đừng có lừa tôi đấy nhé!"
Tại sao hắn cứ cảm thấy người phụ nữ này lúc thì đáng tin, lúc thì chả đáng tin tí nào.
Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn nhất trí quyết định, trước tiên phải tìm được cái tầng hầm bí ẩn đó.
Dù sao hiện tại bọn họ chẳng biết gì về người gửi thư cầu cứu cả, biết đâu tìm thấy tầng hầm xong, bọn họ cũng sẽ tìm thấy những manh mối liên quan.
[Cứ cảm thấy gái quê đang lừa quỷ ấy nhỉ.]
[Nơi nguy hiểm nhất chưa chắc đã là nơi an toàn nhất, nhưng chắc chắn là nơi nguy hiểm nhất rồi.]
[Ồ, lầu trên nói một câu huề vốn vãi chưởng.]
[Huhu, tui cũng học ít, các bác cũng đừng lừa tui.]
[Giờ tui mới phát hiện ra, Chu Thừa Vũ tuy mặt đầy lỗ nhưng cái gã này lại cực kỳ thiếu muối.]
[Bị lừa một cách nghiêm túc mà vẫn không biết gì luôn.]
[Mau đi tìm cái tầng hầm đó đi, tui tò mò xem có quái vật gì quá!]
Chu Thừa Vũ dọn dẹp đống thiết bị thí nghiệm bỏ hoang, phía sau đống thiết bị này, cuối cùng hắn lại tìm thấy một cánh cửa sắt.
Cánh cửa sắt gần như khít rịt với bức tường, rất khó bị phát hiện.
Hắn thò đầu qua cửa sắt trước, cẩn thận xem xét động tĩnh bên ngoài.
"Bên ngoài là một hành lang, tạm thời không thấy thứ gì."
Cơ thể Chu Thừa Vũ cũng xuyên qua cửa sắt, cánh cửa này bị khóa từ bên ngoài, hắn mở khóa, Thanh Ly và Ôn Hạ Hạ bước ra khỏi kho.
Hành lang này trở nên rộng rãi hơn nhiều, đèn chiếu sáng trên đầu sáng quắc đến chói mắt.
"Chỗ này rõ ràng sạch sẽ ngăn nắp hơn hẳn, nhưng tôi lại cảm thấy hành lang này nguy hiểm hơn." Ôn Hạ Hạ nhỏ giọng nói, cô thận trọng quan sát xung quanh, nhưng trong hành lang không một bóng người, những bức tường nhẵn thín cũng không có bất kỳ điều gì bất thường.
Tuy nhiên, không có gì bất thường chính là điều bất thường lớn nhất.
"Rời khỏi đây trước đã, có lẽ hành lang này chính là lối dẫn xuống tầng hầm." Thanh Ly nói.
Thế nhưng bọn họ vừa đi được vài bước, phía trước hành lang đột nhiên vang lên tiếng "bộp bộp bộp".
Không giống tiếng gõ cửa... mà giống như...
Tiếng dao phay chặt thịt trên thớt!
"Lộc cộc lộc cộc..."
Một cái đầu người lăn tới.
Ôn Hạ Hạ nhìn thấy diện mạo của cái đầu, mắt trợn trừng: "Là hắn—"
Cái đầu này chính là nam quỷ mặc đồ bệnh nhân mà bọn họ gặp lúc mới đến viện tâm thần.
"Cứu... cứu tôi..."
Cái đầu người mấp máy miệng.
Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn