Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 274: Chung cư Ấm Áp: Cày thiện cảm của Sở Từ

Thanh Ly đứng ở cửa, bốn mắt nhìn nhau với Sở Từ, nhìn nụ cười đầy ẩn ý của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ửng lên một vệt hồng.

"Khụ khụ, em đang livestream đấy, có rất nhiều người đang xem."

Mặc dù da mặt cô rất dày, nhưng bảo cô bán rẻ nhan sắc để thả thính đàn ông trước mặt hàng triệu khán giả, cô vẫn cần chút liêm sỉ.

Mà khán giả trong phòng livestream lại càng phấn khích gào thét.

[Gái quê cứ yên tâm, tui không phải người, tui là chó săn, tui khoái xem mấy cảnh này lắm]

[Giường cũng bê tới cho hai người rồi, hôm nay mà không cho tui xem cảnh gì đó thiếu nhi không nên xem, tui sẽ khiếu nại phòng livestream này nhạt như nước ốc]

[Gái quê hôn bác sĩ Sở một cái đi, tui tặng một trăm chiếc tên lửa, có tiền là phải chơi tới bến]

[Đáng ghét thật, mấy cái tên nhà giàu các người đúng là... có tâm lắm!]

Thanh Ly không nhìn thấy nội dung đạn mạc, cô bảo hệ thống tắt phòng livestream, thế nhưng hệ thống nhìn đống hiệu ứng quà tặng bay loạn xạ trên màn hình cùng nhân khí đang tăng vọt, lầm bầm nói: "Thần thiếp không làm được."

Thanh Ly: "..."

Mà Sở Từ cũng bày ra vẻ mặt ủy khuất nói: "Ly Ly, không phải em nói muốn cho anh một danh phận sao? Sao có người xem là em lại không muốn thân mật với anh nữa, lẽ nào anh không thể lộ diện khiến em mất mặt à?"

Khóe miệng Thanh Ly giật giật: "Bác sĩ Sở, trước khi đến đây anh mới nốc một bát trà xanh lớn đúng không?"

Cái mùi trà xanh này của Sở Từ đúng là khiến người ta không đỡ nổi.

Khóe môi Sở Từ nở nụ cười nhạt, giọng nói trầm thấp đầy vẻ trêu chọc khẽ vang lên: "Có uống trà xanh hay không, Ly Ly nếm thử chẳng phải sẽ biết sao."

[A a a a, tui quắn quéo chết mất, hóa ra bác sĩ Sở cao lãnh khi riêng tư lại biết thả thính thế này]

[Nghĩ đến đôi tay chuyên mổ bụng phanh thây quỷ của bác sĩ Sở sắp ôm lấy gái quê, tui lại càng... phấn khích hơn!]

[Lầu trên ơi, tay của gái quê cũng có kém cạnh gì đâu.]

[Hì hì, cặp đôi đồ tể này đúng là hết nước chấm.]

"Bác sĩ Sở, anh cúi đầu xuống chút đi." Thanh Ly nói nhỏ một câu.

Sở Từ rất phối hợp cúi đầu xuống, khoảng cách giữa anh và Thanh Ly chỉ trong gang tấc, ngũ quan hoàn hảo phóng đại trong mắt Thanh Ly, chỉ cần cô khẽ kiễng chân là có thể chạm vào môi anh.

Và ngay khi khán giả livestream đang mong chờ nụ hôn màn ảnh đầu tiên của Thanh Ly, thì cô đột nhiên quay sang ống kính nói: "Đây là thứ mà các người không nạp tiền cũng muốn xem sao?"

Nói xong câu đó, livestream bị cưỡng chế đóng lại.

Màn hình đen kịt, đạn mạc chạy qua gào khóc thảm thiết.

[Gái quê cái cô này không chơi được, một chút ngọt ngào cũng không cho fan CP hưởng]

[Đáng ghét, rõ ràng tui đã nạp tiền rồi, tại sao không cho tui xem?]

[Thôi, tui đi vẽ đồng nhân vậy]

[Thôi, tui nằm chờ các đại lão ra truyện đồng nhân vậy]

Livestream vừa tắt, Thanh Ly lập tức bạo dạn hẳn lên.

Cô kiễng chân, đột ngột hôn một cái "chụt" vào khóe miệng Sở Từ.

"Bác sĩ Sở, có cảm giác gì không?" Thanh Ly chớp chớp mắt nhìn anh.

Sở Từ nhướng mày: "Ly Ly, chỉ hôn một cái thôi thì chưa đủ đâu."

Đến cả hệ thống cũng phối hợp nói: "Đúng đúng đúng, độ thiện cảm mới có 0.01, cô hôn một cái thế này là định lừa ai hả?"

Thanh Ly cố nén cơn giận muốn đem hệ thống ra xào lăn, răng khểnh cắn chặt lấy lớp thịt mềm bên trong má, lạnh lùng nói: "Hệ thống, rốt cuộc ngươi là chó của ai?"

Hệ thống: "Khi Sở Từ không có ở đây, tôi là chó của cô."

Ý ngoài lời là, khi Sở Từ ở đây, nó là chó của anh ấy!

Thanh Ly tức giận lườm Sở Từ một cái, cô bất mãn nói: "Hóa ra độ thiện cảm của bác sĩ Sở đối với em chỉ có 0.01, em mà ra đường dắt bà lão qua đường thì thiện cảm còn nhiều hơn thế này, tình cảm trước kia hóa ra đều là lừa dối, anh đúng là đồ tra nam."

Đối mặt với sự trách móc của Thanh Ly, Sở Từ chỉ mỉm cười, một tay anh ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.

"Ly Ly, tình cảm của anh dành cho em thế nào em là người rõ nhất, hiện tại anh chỉ dùng một chút thủ đoạn nhỏ để kiềm chế lại thôi."

Thanh Ly hất cằm, nhe răng với Sở Từ: "Đây không phải thủ đoạn nhỏ, đây là đồ không biết xấu hổ."

Sở Từ: "So với Ly Ly thì cái mặt này anh thà không cần còn hơn!"

Thanh Ly: (д)

Sở Từ cúi người, chủ động hôn nhẹ lên môi Thanh Ly một cái, chỉ chạm khẽ rồi thôi.

Hệ thống: "Đinh, độ thiện cảm 0.02"

Thanh Ly cạn lời: "Chậm thế này thì đến năm nào tháng nào mới cày đủ thiện cảm?"

Hệ thống thúc giục: "Ký chủ, cô có thể tung chiêu cuối mà! Đè anh ta ra giường, lột sạch quần áo, sau đó hắc hắc hắc hắc..."

Lần đầu tiên Thanh Ly cảm thấy cái hệ thống này thật là bỉ ổi và ồn ào: "Cút ——"

Hệ thống: "Tuân lệnh, hy vọng khi tôi xuất hiện lại, độ thiện cảm của ký chủ đã đầy."

Sau khi hệ thống biến mất, lỗ tai Thanh Ly cuối cùng cũng được thanh tịnh.

Cô đẩy Sở Từ vào trong phòng, sau đó dùng chân đá cửa, đóng sầm một cái.

"Bác sĩ Sở, cởi đồ ra." Thanh Ly thẳng thừng nói.

Sở Từ: "..."

Thấy Sở Từ không động đậy, Thanh Ly nhướng mày: "Hay là anh muốn em đích thân giúp anh cởi?"

Lần này đến lượt Sở Từ có chút thẹn thùng, vành tai anh ửng đỏ, giọng nói nhỏ đến mức khó nghe thấy: "Vậy thì làm phiền Ly Ly giúp anh cởi vậy."

Thanh Ly áp sát vào Sở Từ, mùi nước sát trùng trên người anh rất nhạt, nhạt đến mức gần như không ngửi thấy.

Cô giơ tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của Sở Từ, hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi trắng, cổ áo hơi mở, lộ ra yết hầu và xương quai xanh rõ nét, khi Thanh Ly cởi cúc áo, ngón tay vô tình chạm vào trước ngực Sở Từ, làn da lạnh lẽo lại khiến đầu ngón tay cô nóng bừng.

Luồng nhiệt đó nhanh chóng lan từ đầu ngón tay ra khắp toàn thân, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Ly đỏ bừng.

Cô tự nhủ: Tất cả là vì nhiệm vụ.

Nhưng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Sở Từ: Tất cả là vì mỹ sắc.

Khuôn mặt này của Sở Từ, dù có quyến rũ cô bao nhiêu lần đi nữa, cũng đều thành công.

Tay Thanh Ly đang định tiếp tục "mở khóa" xuống phía dưới thì Sở Từ nắm lấy cổ tay cô.

"Ly Ly, tiếp theo cứ để anh tự làm đi!"

Anh cúi đầu hôn lên vầng trán trắng ngần của Thanh Ly, rồi đến chóp mũi tròn trịa, cuối cùng là đôi môi đỏ mọng mềm mại...

Tình cảm không thể kìm nén được bộc phát mạnh mẽ trong khoảnh khắc này.

"Đinh, độ thiện cảm 50"

"Đinh, độ thiện cảm 80"

"Đinh, độ thiện cảm 100"

"Nhiệm vụ kết thúc, chúc mừng người chơi số 9 đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này."

Cùng với tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên, một luồng ánh sáng trắng bao trùm lấy Thanh Ly và Sở Từ.

Khi Thanh Ly mở mắt ra, cô đã ở trong phòng nghỉ của Sở Từ tại Bệnh viện Đông Giao.

"Sao chúng ta lại về đây rồi?"

Sở Từ xoa đầu Thanh Ly, rũ mắt nói: "Ở đây sạch sẽ."

Anh biết Thanh Ly có bệnh sạch sẽ, nên tất nhiên sẽ không để cô phải chịu thiệt thòi trong căn chung cư cũ nát đó.

Ai ngờ sắc mặt Thanh Ly thay đổi, lật mặt nhanh như lật bánh tráng đẩy Sở Từ ra, cô hai tay chống nạnh, khóe miệng nhếch lên một độ cong thật cao: "Hừ, nhiệm vụ đã hoàn thành rồi, ai rảnh mà tiếp tục với anh nữa."

Sở Từ bị lợi dụng xong liền bị vứt bỏ: "..."

Mà Thanh Ly ghé sát mặt vào anh, cười híp mắt nói: "Bác sĩ Sở à, gậy ông đập lưng ông rồi nhé!"

Sở Từ sờ mũi, thấp giọng nói: "Ừm, anh sai rồi..."

Vợ sắp vào tay lại bay mất rồi...

Đề xuất Huyền Huyễn: MỆNH KỴ SĨ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện