Hứa Thư và Nại Lan trơ mắt nhìn gia đình thôn trưởng lén lút chôn cất họ, nói với bên ngoài rằng Nại Lan đã đi học xa.
Còn những dấu vết Hứa Thư từng đến đây đều bị họ xóa sạch hoàn toàn.
Không ai biết cô ta từng đến nơi này.
Cho dù bố mẹ cô ta có báo cảnh sát thì cũng chỉ có thể tra ra được cô ta đột ngột mất tích.
Hứa Thư lúc đó hiểu rằng, cái chết của họ tuyệt đối sẽ không có ngày được đưa ra ánh sáng.
Vì vậy, họ muốn tự mình báo thù.
"Vậy còn Diêm Quốc Vĩ?" Tương Ly nghe, dường như thiếu mất một người.
Hứa Thư ngẩn ra, khuôn mặt dần trở nên vô cảm: "Diêm Quốc Vĩ... anh ta không ra tay, anh ta nhát gan, không quá biết phản kháng bọn Hạ Văn Lượng, tôi từng cầu cứu anh ta, nhưng anh ta chỉ biết trốn ở cửa khóc, nhỏ giọng van xin bọn Hạ Văn Lượng dừng tay, nhưng âm thanh đó căn bản không thể ngăn cản được lũ cầm thú Hạ Văn Lượng đó..."
Tương Ly lập tức hiểu ra: "Vì vậy, đây chính là lý do các ngươi không trực tiếp giết chết Diêm Quốc Vĩ?"
Hứa Thư khẽ lắc đầu: "Anh ta rất ngu ngốc, tôi cũng không cách nào tha thứ cho anh ta, nên tôi vẫn muốn mạng của anh ta."
Tương Ly: "Nhưng hiện tại anh ta vẫn chưa chết."
Hứa Thư nghĩ tới điều gì đó: "Vậy nên các người vì Diêm Quốc Vĩ mới đến đây điều tra sao?"
Tương Ly gật đầu: "Có thể nói như vậy."
Hứa Thư thất vọng cười một tiếng: "Thật đáng tiếc, anh ta thế mà vẫn chưa chết, vận khí tốt thật..."
Tương Ly lại hỏi: "Kẻ ngươi hận nhất là Hạ Văn Lượng và Lưu Bân?"
Hứa Thư: "Đúng vậy, hai đứa bọn chúng là không thể tha thứ nhất!" Ánh mắt cô ta lóe lên sự phẫn hận: "Tôi có thể tha thứ cho tất cả mọi người, duy chỉ không thể tha thứ cho hai đứa bọn chúng! Hạ Văn Lượng là bạn trai tôi, Lưu Bân cũng là bạn tốt của tôi, kết quả hai đứa bọn chúng lại hại tôi như vậy, tôi dù có chết thêm bao nhiêu lần đi nữa, tôi cũng không cách nào tha thứ cho bọn chúng!"
Tương Ly: "Vậy cái chết của bọn chúng là do ngươi và Nại Lan làm?"
Hứa Thư thừa nhận: "Đúng vậy, là hai chúng tôi, lũ đàn ông này vĩnh viễn không biết hối cải! Bọn chúng chính là cầm thú, chỉ cần hơi nháy mắt với bọn chúng một cái là bọn chúng sẽ mắc bẫy! Bọn chúng tưởng rằng con gái thì có thể tùy tiện bị bắt nạt, thế nào cũng không ngờ tới ngược lại sẽ chết trong tay con gái chúng tôi."
Cô ta và Nại Lan không cần nhờ đến thứ gì khác hay năng lực gì, chỉ dùng đặc điểm của phái nữ là đã dễ dàng báo thù rồi.
Hứa Thư nhìn Tương Ly cười: "Cô nói xem, có phải bọn chúng tự tìm cái chết không?"
Phong Hành không nói nên lời.
Anh đột nhiên có thể thấu hiểu nỗi hận của Hứa Thư và Nại Lan tại sao lại nặng nề như vậy.
Bọn Hạ Văn Lượng thực sự không làm người...
Tương Ly đối diện với đôi mắt của Hứa Thư, ánh mắt tối sầm lại một thoáng, nói: "Vậy còn những du khách bình thường thì sao?"
Hứa Thư khẽ cười: "Du khách bình thường? Bọn chúng làm sao có thể là du khách bình thường? Bọn chúng đều là những kẻ thấy chút nhan sắc liền không ngừng ảo tưởng trong lòng, là bọn chúng tự đưa mình vào chỗ chết, không phải tôi và Nại Lan."
Tương Ly khẽ nhíu mày, không phủ nhận, tiếp tục hỏi: "Vậy lớp da người trên người ngươi và Nại Lan từ đâu mà có?"
Hứa Thư khẽ cười: "Các người không biết đâu, trong ngọn núi này từng có không ít người chết, chúng tôi chỉ mượn một lớp da người từ họ mà thôi, cộng thêm mảnh xương mà tôi vô tình phát hiện được, tôi nhận ra tôi và Nại Lan có thể dễ dàng ngụy trang, thế nào cũng không bị người ta phát hiện, nên chúng tôi dùng cách quyến rũ này để giết chết những kẻ cầm thú tâm hoài bất chính đó."
Cô ta nhìn Tương Ly và Phong Hành hỏi: "Các người nói xem, chúng tôi làm thế này chẳng lẽ không tính là thế thiên hành đạo sao?"
Phong Hành nghẹn lời.
Do dự một lát, anh vẫn nói: "Các cô có nỗi khổ của các cô, có oan tình của các cô, tôi có thể thấu hiểu, nhưng những du khách đó không hề làm gì cả, là các cô dùng mị thuật mê hoặc tâm trí họ, các cô không thể dùng tội danh chưa xuất hiện để định tội cho họ, và thực hiện tư hình được."
Đề xuất Cổ Đại: Ái Phi Giỏi Diễn Bị Nam Chính Điên Cuồng Cưỡng Chế Ái
[Luyện Khí]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy