Hạ Tân đầy dấu hỏi chấm, đã sắp trưa rồi, trong quán vốn không có thói quen có người đến thắp nhang vào giữa trưa mà.
Ai sẽ đến chứ?
Hạ Tân gãi đầu, muốn hỏi, nhưng thấy Tương Ly ra vẻ "thiên cơ bất khả lộ", anh ta đành nuốt những lời định nói vào trong.
Kệ đi.
Dù sao Lão tổ tông đã nói sẽ có người đến mời bọn họ ăn cơm.
Vậy thì anh ta không làm nữa!
Đúng lúc quá, lại còn đỡ tốn công!
Hạ Tân hớn hở chạy đến trước mặt Tương Ly, ôm điện thoại ngồi xuống, tiếp tục xử lý các công việc trên điện thoại.
Hôm qua Tương Ly đã xem bói cho năm người, nhưng đến giờ mới chỉ có bốn người ra phản hồi, còn một người nữa vẫn bặt vô âm tín.
Cư dân mạng cũng rảnh rỗi quá mức, tất cả đều đang đợi tin tức, đợi đến sốt ruột nên thỉnh thoảng lại vào khu bình luận của Tương Ly giục giã.
Cứ như thể giục ở đây thì người đó sẽ ra phản hồi ngay lập tức vậy.
Tuy nhiên, chưa đợi được người thứ năm ra phản hồi.
Bên Hạ Tân đã nhận được tin nhắn riêng của hai người muốn mua phù.
Một người muốn mua Đào hoa phù để cầu duyên, một người đến hỏi sự khác biệt giữa Hộ thân phù và Bình an phù.
"Lão tổ tông, Hộ thân phù và Bình an phù có gì khác nhau không ạ?" Hạ Tân hỏi Tương Ly: "Có một cư dân mạng muốn mua Hộ thân phù, nhưng không biết có gì khác biệt."
Giá của Hộ thân phù cao gần gấp đôi Bình an phù.
Hạ Tân cũng không hiểu rõ lắm sự khác biệt giữa hai loại này.
Sư phụ trước đây từng nói với anh ta rằng, Hộ thân phù và Bình an phù đều giống nhau, đều dùng để bảo vệ bình an.
"Bình an phù có thể giúp người ta đỡ một tai kiếp, và chỉ một lần duy nhất. Còn Hộ thân phù ấy à, Hộ thân phù do ta vẽ có thể đỡ được ba tai kiếp, bất kể tai nạn lớn nhỏ, đảm bảo không bị thương không bị chết." Tương Ly trả lời.
Hạ Tân trợn tròn mắt, "Oa, lợi hại vậy sao?"
Tương Ly nhướng mày, "Sư phụ ngươi không nói với ngươi về chuyện của ta sao, ông ta không nói với ngươi là ta vẽ phù lợi hại thế nào à?"
Nhìn vẻ mặt đắc ý của Tương Ly, Hạ Tân lắc đầu, "Sư phụ trước đây chưa từng nói với con về chuyện của Lão tổ tông, mãi đến trước khi lâm chung ông mới nói cho con biết Lão tổ tông Người sẽ trở lại."
Cũng chính lúc đó, anh ta mới biết Kiêu Dương Quán còn có một vị Lão tổ tông.
Trước đó sư phụ chưa bao giờ nhắc tới.
Trong lòng anh ta cũng từng tò mò, nếu Kiêu Dương Quán có một vị Lão tổ tông luôn bế quan không ra, tại sao sư phụ chưa bao giờ kể với anh ta.
Chỉ tiếc là sư phụ nói xong câu đó không lâu thì đã qua đời.
Dù trong lòng có thắc mắc, anh ta cũng không có cơ hội hỏi ra miệng.
Tương Ly tặc lưỡi một cái, "Sư phụ này của ngươi cũng thật không tròn trách nhiệm, ta cũng có chút tò mò, tại sao ông ta nhận ngươi làm đồ đệ mà chưa bao giờ mang đến núi Toàn Cơ cho ta xem mặt. Phải biết rằng, ông ta và sư phụ, sư công của ông ta, lúc nhập môn đều được đưa đến núi Toàn Cơ bái kiến ta."
Lúc đó, dù đang bế quan, thần thức của cô vẫn có thể giúp cô xuyên qua tầng tầng kết giới để nhìn thấy đồ tử đồ tôn của mình.
Mà đồ tử đồ tôn của cô tuy chưa từng gặp mặt cô thật sự, nhưng đã từng thấy qua chân dung của cô.
Năm đó, khi cô sắp xuất quan, cô đã dùng thuật truyền âm nhập mật để thông báo cho lão đạo sĩ.
Lúc đó, cô cũng tính ra được vị đồ tôn này của mình đại hạn đã đến, Kiêu Dương Quán không có người kế thừa, cần cô trở về.
Ngày đó tại núi Toàn Cơ, lão đạo sĩ dưới hình dạng linh thể đã đến đón Tương Ly xuất quan.
Lão đạo sĩ và Tương Ly coi như là lần đầu tiên gặp mặt.
Tuy nhiên, người có thể bước ra từ tầng tầng kết giới của núi Toàn Cơ, không cần hỏi lão đạo sĩ cũng biết là ai.
Còn Tương Ly ở lối vào, nhìn thấy lão đạo sĩ như linh thể, tự nhiên cũng hiểu ra đây chính là người đến đón mình.
Chỉ có điều, vị đồ tôn này của cô đi sớm hơn cô.
Cô cũng là sau khi gặp lão đạo sĩ mới nghe ông ta nói rằng ông ta có nhận một đồ đệ tên là Hạ Tân.
Lúc đó cô còn tưởng là đồ đệ lão đạo sĩ mới nhận cơ.
Không ngờ Hạ Tân đã nhập môn lâu như vậy rồi.
Lão đạo sĩ vậy mà không mang đến núi Toàn Cơ cho mình xem mặt, thật là kỳ lạ.
Lời ngoài lề
Đã lên kệ rồi, cảm ơn mọi người đã đồng hành!
Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng
[Pháo Hôi]
Oke
[Pháo Hôi]
hayy