Chương 53: Phong Bao Lì Xì Đầu Năm
An Tĩnh là một nhân viên văn phòng bình thường, làm kế toán tại một công ty không quá lớn cũng không quá nhỏ.
Cuối năm là thời điểm đối soát sổ sách, cô bận rộn liên tục suốt cả tuần mới hoàn thành hết công việc trên tay.
Công ty gần như không còn việc gì nữa, sau tiệc tất niên, lãnh đạo cho nghỉ phép sớm.
Cô cuối cùng cũng có thời gian để nghỉ ngơi, mấy tuần trước phải làm thêm giờ nhiều, tóc rụng gần hết, giờ được nghỉ phải tranh thủ phục hồi sức khỏe.
An Tĩnh thích lúc ngủ sẽ kéo rèm cửa một nửa, để buổi sáng trong phòng không quá tối, tránh không biết giờ giấc.
Ấy thế mà tối hôm ấy, cô lại thấy bên ngoài sáng quá, rồi bị tiếng sấm nổ vang giật mình tỉnh giấc.
Cô ngồi lại trên giường một lúc, cho tim đập nhanh do tiếng sấm kịp dịu lại. Lúc này giữa mùa đông mà có sấm như vậy, cô còn nghi ngờ liệu mình có nghe nhầm không.
An Tĩnh đã tỉnh hẳn, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài thì thấy một màu trắng xóa khắp nơi.
Tuyết rơi rồi sao?
Có lẽ trời tuyết mà có sấm cũng không phải chuyện không thể xảy ra.
Nghĩ vậy, cô nằm xuống, chơi điện thoại một lúc rồi lại ngủ say.
Sáng hôm sau thức dậy, lớp tuyết ngoài cửa dày chừng bốn, năm phân, đây là trận tuyết lớn nhất kể từ đầu mùa đông tới nay, trước đó tuyết còn chưa phủ kín mặt đất.
An Tĩnh mở cửa sổ, hít một hơi lạnh trong lành, mắt chợt dừng lại nhìn về phía tòa nhà nhỏ không xa.
Từ chung cư tới tòa nhà nhỏ đó cách khá xa, nhà hàng xóm nhìn về đó cũng có chỗ bị che khuất.
Mùa đông, cây cối úa vàng nên còn thấy rõ một phần, đến khi lá cây xanh lại thì gần như chỉ còn thấy một chút.
Chỉ có cửa sổ phòng ngủ của An Tĩnh quanh năm đều có thể nhìn thấy tòa nhà nhỏ kia.
Nói thật, tòa nhà ấy trông đẹp thật đấy, nhưng đủ để làm người ta sởn tóc gáy bởi có biết bao người chết bên trong đó. Nghĩ mà thấy rùng rợn.
Không những vậy, vài căn gần tòa nhà nhỏ cũng lâu rồi khó bán được, ai có thể thì chuyển tới chỗ khác sống.
Còn không thì cho thuê ngoài lấy lại tí tiền.
Không biết có phải ảo giác không, An Tĩnh cứ cảm thấy tòa nhà nhỏ hôm nay khác hẳn mọi ngày.
Cô không thể giải thích rõ ràng, trước đây mỗi lần nhìn về đó đều cảm giác tối tăm u ám, khiến lòng nặng trĩu, nhưng hôm nay nhìn lại chẳng còn thấy cảm giác đó nữa.
Cô thấy hơi lạ nhưng nghĩ chắc do vừa mới có tuyết rơi, hoặc có khi do được nghỉ ngơi nên tâm trạng vui vẻ, nhìn gì cũng dễ chịu.
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, An Tĩnh không để bụng.
Lúc này, vệ Miên lại đang ở tầng hai nghỉ ngơi điều tức.
Mới rạng sáng hôm nay, cô vừa đập tan hoàn toàn trận luyện hồn trận.
Vệ Miên đã đánh giá thấp sức mạnh của trận pháp, không ngờ nó còn có thể lấy lại linh hồn chứa trong pháp khí để chống cự lại đòn tấn công.
Nửa năm trước khi đến thế giới này, sau khoảng thời gian luyện tập thích nghi, linh hồn của cô vẫn chưa hội nhập hoàn toàn với thân thể.
Cho nên khi luyện hồn trận phản kích cô, suýt nữa linh hồn cô bị rời khỏi cơ thể.
Nếu không có chiếc quạt ngọc hỗ trợ, có lẽ cô đã chết ở trong đó.
Dù sao kết quả cũng tốt đẹp, trận luyện hồn cuối cùng đã bị phá, pháp khí đặt tại trung tâm trận cũng lộ ra hình dạng thật, là chiếc chuông triệu hồn.
Chiếc chuông này khác với những thứ cô từng thấy trước đây, đã qua công đoạn luyện chế, là vật có thể chứa linh lực, ban đầu chứa nhiều linh lực nhưng phần lớn đã bị tiêu hao trong khi chống lại cô, chỉ còn chút ít.
Vệ Miên dùng giấy phù niệm phong bế lại, cho vào túi, biết đâu mai sau dùng đến.
Xung quanh tòa nhà nhỏ vẫn còn nhiều sát khí, cô dự định sẽ bố trí thêm trận pháp để trừ bỏ.
Khi sức khỏe phục hồi, cô sẽ đến khu phố phong thủy tìm mua pháp khí để lập thành trận tụ linh bao phủ toàn bộ sân vườn.
Dù sao ngôi nhà này đã thuộc về cô, khi có trận tụ linh bao phủ cả khuôn viên cũng thuận lợi cho việc tu luyện.
Nghĩ vậy, vệ Miên thả người mệt mỏi dựa vào sofa, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau soi gương, nhìn sắc mặt tái xanh, cô mỉm cười chua chát, đây chính là biểu hiện rõ rệt nhất của linh hồn chưa ổn định.
Mặt trắng bệch như xác chết.
Cô lấy ra chiếc khẩu trang đeo lên, lại đội thêm mũ che gần hết khuôn mặt, chỉ để lại đôi mắt.
Vệ Miên đi taxi đến khu phố phong thủy, dạo một vòng, cũng có vài món ưng ý, nhưng số tiền trong tài khoản còn xa mới đủ.
Trùng hợp thay, lúc đang đắn đo có nên về hay không, điện thoại cô nhận được tin nhắn.
Tài khoản ngân hàng cô vừa được chuyển khoản 660.000 nhân dân tệ.
Chưa kịp thắc mắc, cô nhận được tin nhắn từ Tiền Lệ.
“Đại sư, con gửi tặng thầy phong bao lì xì đầu năm, chúc thầy năm mới vui vẻ.”
660.000 mà gọi là phong bao lì xì “nhỏ” sao?
Vệ Miên hiểu rõ ý định của Tiền Lệ, đó đều là việc cùng có lợi cho đôi bên, nên cô vui vẻ đáp lại “Cảm ơn”.
Tiền Lệ đọc tin nhắn, khóe môi nở nụ cười hài lòng.
Vệ Miên vừa đến đầu khu phố phong thủy định gọi taxi thì dừng lại, quay trở lại cửa hàng trước đó mua hết những món mình đã chọn.
Chỉ riêng mấy món đó cũng đã tiêu hết 580.000.
Chất lượng các pháp khí cũng khá ổn, khi bố trận sẽ dùng thêm phù giấy để tăng sức mạnh, chắc chắn trận tụ linh cũng lên được cấp sơ cấp.
Còn muốn cao hơn thì hiện tại vệ Miên chưa dám mơ.
Cô về đến tòa nhà nhỏ, khai quang pháp khí mới mua, lấy la bàn phong thủy căn cứ địa thế tòa nhà cùng các công trình lân cận để điều chỉnh phong thủy khu vườn.
Nhưng có vậy chưa đủ, cô còn muốn pháp thuật dẫn dắt tinh hoa nhật nguyệt, lợi dụng thế đất thiên địa để thu hút linh khí.
Đó không phải chuyện chỉ dựa vào la bàn có thể làm được.
Cô chọn một đêm trời quang mây tạnh, dựa vào 12 cung hoàng đạo, 28 vì sao trong chòm sao, cùng kinh độ vĩ độ nơi trú ngụ để chọn hướng phù hợp nhất cho khu vực này.
Treo tấm gương bát quái bên tường rào.
Chẳng bao lâu sát khí quanh khu vườn sẽ được loại bỏ hoàn toàn.
***
Trung tâm thương mại đông đúc người mua sắm lễ Tết, vệ Miên cũng như chú ong chăm chỉ bay qua các cửa hàng.
Có lẽ bị ảnh hưởng từ cách sống của người thời này, cô cũng thấy mua nhà là chuyện vui.
Nên cô rất nóng lòng muốn chuyển vào tòa nhà nhỏ ngay, ở năm mới đầu tiên của mình ở thế giới này cũng được đón giao thừa trong căn nhà của riêng mình.
Giữa mùa đông, cô đi xe điện nhỏ tần suất từ trung tâm thương mại về nhà, mua một đống đồ dùng sinh hoạt.
Tòa nhà nhỏ đầy đủ nội thất, nhưng nhiều đồ trang trí mềm và thiết bị gia dụng thì không.
Mãi đến tối 29 tháng chạp cô mới thật sự thở phào được chút.
Ngồi lười biếng trên sofa, cô cắt ra hai con giấy, vội vẽ phác nét mặt.
Không cần đẹp, chí ít không thể thiếu các chi tiết.
Trên đầu giấy vẫn là kiểu tóc tết xoắn hai bên rất đặc trưng.
Vệ Miên thầm niệm vài câu chú, thổi nhẹ vào con giấy.
Chợt con giấy trắng vẫn nằm im trong lòng bàn tay từ từ đứng dậy.
Rồi nó nhảy xuống đất bên cạnh, từ từ lớn lên như được thổi nhồi không khí.
Nó nhanh chóng phát triển đến kích thước của một đứa trẻ 10 tuổi.
Con giấy còn bỡ ngỡ, khua khoắng tay chân vụng về.
Gương mặt kỳ quái khiến người nhìn cảm thấy rờn rợn khắp người.
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Thập Niên Bảy Mươi, Ta Cùng Nàng Tiểu Thư Giả Hoán Đổi Lương Duyên