Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4: Không gian

Chương 4: Không gian

Lăng Cẩm Tuế vạn lần không ngờ mình lại tìm thấy ông nội trong hoàn cảnh trớ trêu thế này. Càng không ngờ được rằng, tình cảnh của ông nội lúc này còn bi thảm hơn cả nàng!

Hơn nữa, ông nội biến thành đạo sĩ từ bao giờ vậy?

Dĩ nhiên, những thắc mắc này hiện tại đều không quan trọng, điều quan trọng nhất là làm sao cứu được ông nội khỏi tay đám thổ phỉ này? Nhìn ba gã đàn ông vạm vỡ lăm lăm hung khí, lại nhìn thân hình gầy nhỏ của mình, trong khi tay ông nội bị trói chặt, dùng sức mạnh đối kháng trực diện chắc chắn là không xong rồi.

Ba tên này vừa mới than vãn không bắt được đàn bà, nếu để chúng phát hiện ra nàng, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng thảm khốc.

Kiên nhẫn, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi. Sư tử cũng có lúc chợp mắt, đợi đến nửa đêm khi chúng buồn ngủ, nàng mới có cơ hội cứu ông.

Tiếc rằng Lăng Cẩm Tuế sẵn lòng chờ đợi, nhưng ba tên thổ phỉ kia lại không cho nàng cơ hội đó.

Nghe thấy lão đạo sĩ từ chối biểu diễn ảo thuật, tên thổ phỉ cầm đao liền dùng mũi dao chỉ thẳng vào ông nội Lăng, lảo đảo đứng dậy.

Theo nhịp rung lắc của hắn, mũi dao cứ thế quơ qua quơ lại trước mắt và giữa chân mày của ông nội. Chỉ cần tên sơn tặc kia tiến thêm một bước, ông nội chắc chắn sẽ mất mạng.

Toàn thân ông nội căng cứng. Ông không sợ chết, nhưng ở đất Yến vẫn còn đứa cháu trai nhỏ và con dâu đang đợi ông đến cứu.

Lại còn đứa cháu gái hay bệnh đang đợi ông về nhà, ông không thể chết một cách không minh bạch trong tay đám thổ phỉ này được! Ông lập tức cầu xin: "Đại gia, lão đạo thực sự không biết ảo thuật. Trên người lão còn mấy tiền bạc vụn, xin kính biếu các vị đại gia uống rượu."

Tên thổ phỉ cười lớn, ông nội cứ ngỡ hắn đã đồng ý, cũng cười gượng theo. Bất thình lình, tên sơn tặc thu chuôi đao lại, giáng một cú thúc cùi chỏ thật mạnh vào vai ông.

Lão nhân gầy gò ngay lập tức bị đánh ngã xuống đất, tiếp đó là một cú giẫm nặng nề lên lưng.

Một tiếng "phụt" vang lên, ông nội phun ra một ngụm máu tươi.

"Lão đạo sĩ thối vô dụng, ngươi chết rồi, lão tử vẫn lấy được bạc của ngươi để uống rượu như thường!"

"Đại ca, lão đạo này tay chân già yếu, mang về cũng chẳng ích gì, lại tốn lương thực, chi bằng giết quách đi cho rảnh nợ."

Tên sơn tặc vừa nói vừa dùng chân di mạnh trên lưng ông nội, mũi dao quơ đi quơ lại trên cổ ông, chỉ đợi đại ca hắn ra lệnh một tiếng là sẽ lấy mạng ông ngay lập tức.

Hướng ông nội ngã xuống chính là nơi Lăng Cẩm Tuế đang ẩn nấp. Lão nhân khó nhọc quay đầu về phía tượng Thổ Địa, như thể đang cầu xin thần linh cứu mạng.

Nào ngờ, đập vào mắt ông lại là gương mặt nhỏ nhắn của cháu gái mình.

Ông cứ ngỡ đó là ảo giác trước lúc lâm chung, liền chớp mắt, quệt vết máu trên mặt vào vai để nhìn cho rõ.

Đúng là cháu gái ông rồi, không sai vào đâu được. Chỉ là lúc này, đứa cháu gái vốn dĩ yếu đuối nhát gan lại đang mang một vẻ mặt đầy quyết liệt.

Đôi mắt sáng quắc tràn đầy căm hận, dường như muốn xông ra băm vằn tên thổ phỉ kia.

Ông nội không còn tâm trí đâu mà nghĩ xem đứa cháu gái vốn đang ở nhà họ Tưởng an toàn tại sao lại xuất hiện ở đây. Ông chỉ liên tục lắc đầu ra hiệu cho nàng. Ngay cả khi bị đánh đến mức tính mạng ngàn cân treo sợi bún ông cũng không rơi lệ, vậy mà lúc này, đôi mắt già nua đục ngầu lại trào nước mắt.

Ông đang khẩn cầu Cẩm Tuế, ngàn vạn lần đừng bước ra!

Ông run rẩy đưa tay xuống dưới bàn thờ, muốn đẩy cháu gái vào sâu bên trong. Dù mình có chết, cũng tuyệt đối không thể để cháu gái bị bọn thổ phỉ phát hiện.

Khi bàn tay đầy vết chai sạn và máu me của lão nhân chạm vào Lăng Cẩm Tuế, khoảnh khắc đó, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc chưa từng có.

Đây chính là cảm giác có ông nội sao? Đây chính là cảm giác được người thân bảo vệ sao?

Nàng hạ quyết tâm, cho dù nguyên chủ đã yên nghỉ nơi chín suối, kiếp này nàng cũng sẽ thay nguyên chủ hiếu kính người ông này thật tốt.

Nàng chuẩn bị xông ra, vì nếu còn do dự thêm nữa, ông nội thực sự sẽ chết dưới tay bọn sơn tặc.

Nàng lôi từ thắt lưng ra một gói bột thuốc, đây là thuốc nàng pha chế để phòng rắn rết sâu bọ, không giết được người nhưng có thể làm lóa mắt đối phương trong chốc lát.

Sau đó đá tung đống lửa, thừa dịp hỗn loạn cứu ông nội đi cũng không phải là không có khả năng.

Dù chỉ có một tia hy vọng mong manh, nàng cũng không thể trơ mắt nhìn lão nhân này chết trước mặt mình!

Nàng thầm mắng nguyên chủ thêm lần nữa: Lúc ở ngoài rừng núi ngươi dọa ta giỏi lắm mà, sao lúc này không ra dọa bọn thổ phỉ đi?

Dường như nhận ra ý định của nàng, bàn tay ông nội đẩy nàng càng mạnh hơn, ông nói bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Đừng ra! Ông xin con, đừng ra."

Đúng lúc này, tên đại ca thổ phỉ có nốt ruồi đen mọc lông trên cổ cũng lên tiếng:

"Lôi ra ngoài đi, Thổ Địa gia đang nhìn, đừng làm vấy máu bẩn thỉu ở đây."

"Dạ! Đại ca yên tâm, bảo đảm chết sạch sẽ!"

Trong lúc nói chuyện, tên sơn tặc kia đã tiến lại định kéo hai chân ông nội đi. Ông nội dốc hết hơi tàn, nắm chặt lấy tay Cẩm Tuế, vẫn khẩn khoản:

"Ngàn vạn lần đừng ra!"

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi bún, khi tay hai ông cháu chạm nhau, Lăng Cẩm Tuế đang định liều mạng xông ra.

Đột nhiên, nàng cảm thấy lòng bàn tay nóng rực như lửa đốt, trước mắt lóe lên một luồng sáng kỳ ảo, rồi nàng bỗng xuất hiện ở một nơi vô cùng quen thuộc.

Đó chính là phòng thí nghiệm đã phát nổ kia!

Phòng thí nghiệm không phải là đống đổ nát, mà vẫn giữ nguyên trạng thái trước khi vụ nổ xảy ra. Đủ loại thiết bị y tế, dược phẩm, còn có cả phòng trà và tủ thực phẩm.

Điều kỳ quái là phòng thí nghiệm không một bóng người, cửa sổ và cửa chính đều bị khóa chặt.

Đến chuyện xuyên không nàng còn gặp phải, Lăng Cẩm Tuế cảm thấy dù có chuyện kỳ quái hơn nữa nàng cũng có thể chấp nhận được.

Phòng thí nghiệm này chính là chỗ dựa lớn nhất của nàng!

Lúc này không phải lúc để khám phá phòng thí nghiệm, tính mạng ông nội đang treo trên sợi tóc!

Liếc nhìn xung quanh, nàng lập tức tìm thấy thứ có thể sử dụng: một lọ Thiophene, chính là 1 loại hóa chất có thể gây kích ứng cho hệ hô hấp và mắt.

Nàng ôm chặt lọ thuốc như ôm lấy phao cứu sinh, thầm cầu nguyện: Nếu thực sự có thần phật, chỉ cần để nàng cứu được mạng ông nội, cái khởi đầu xuyên không như ở địa ngục này nàng cũng cam lòng chấp nhận!

Vừa mở mắt ra, lọ hóa chất đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Ông nội vẫn đang nắm chặt tay nàng, thều thào: "Ngàn vạn lần đừng ra!"

Xem ra khi nàng vào phòng thí nghiệm, thời gian ở thế giới bên ngoài đã ngừng trôi.

Lăng Cẩm Tuế nắm ngược lại tay ông nội, nhanh nhẹn chui ra khỏi gầm bàn thờ, hét lớn:

"Dừng tay!"

Nàng không nhìn vào gương mặt tuyệt vọng của ông nội, cũng chẳng thèm để ý đến vẻ mặt phấn khích của ba tên thổ phỉ hay sự kinh ngạc của những con tin đang bị trói.

"Chà chà, vừa mới nói không có đàn bà, thế mà con nhỏ này lại tự mình..."

Tên thổ phỉ buông ông nội ra, tiến về phía Cẩm Tuế, lời còn chưa dứt.

Cẩm Tuế một tay bịt mũi, tay kia ném mạnh lọ hóa chất xuống đất. Ngay lập tức, một làn khói trắng như sương mù tuôn ra từ miệng lọ.

Chưa đợi mọi người kịp phản ứng xem đó là thứ gì, những tiếng ho sặc sụa xé lòng đã vang lên khắp miếu.

Tên đại ca có nốt ruồi đen mọc lông cố gắng vùng vẫy định bắt lấy ông nội, hắn đinh ninh rằng đây là trò ảo thuật của lão đạo sĩ này.

Nhưng lúc này, Cẩm Tuế đã nhặt lấy con đao dưới đất, cắt đứt dây thừng trên cổ tay ông nội, rồi kéo ông khom người lao ra khỏi cánh cửa nát.

Cứ ngỡ đã thoát được một kiếp nạn, nàng đang định quay lại phòng thí nghiệm lấy thêm thuốc cho ông nội.

Đột nhiên, từ con đường quan lộ không xa vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, ánh đuốc đã xuất hiện trong tầm mắt.

Ông nội phản ứng cực nhanh, không màng đến cơ thể suy nhược, kéo nàng nằm rạp xuống phía sau ngôi miếu nhỏ.

Ông bịt chặt miệng, không để bản thân phát ra tiếng ho nào.

Chỉ vài hơi thở sau, đám người ngựa đã đến trước ngôi miếu đổ nát đang bốc khói nghi ngút. Đó lại là một nhóm người mặc quan phục.

Ông nội buông tay ra, thở phào nhẹ nhõm: "Ta cứ tưởng là sơn tặc, quan sai thì không sợ, phen này cứu được rồi."

Cẩm Tuế thò đầu ra nhìn một cái, lập tức bịt miệng ông nội lại, thì thầm:

"Không cứu được đâu, đám quan sai này chính là đến để bắt con đấy."

Đúng vậy, trong đám quan sai có hai gương mặt quen thuộc, chính là hai kẻ đã khiến nàng mất con lừa xanh ở trên trấn ban sáng.

Chỉ là, nguyên chủ cũng chỉ là con gái của một huyện lệnh thôi mà, có cần phải huy động lực lượng lớn như vậy để truy đuổi không?

Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay nha mấy bồ

hzz
hzz

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

hóngg

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện