“Vụ Thanh?” Lưu hiệu úy ngơ ngác, cái tên rau này ông chưa từng nghe qua bao giờ!
“Chính là loại mà nhà nông hay gọi là Cẩu Đầu Giới, hoặc Đại Đầu Giới. Ở Trường An người ta gọi là Vụ Thanh.”
Cố Trường Tiêu thầm nghĩ: ...Ở Trường An cũng gọi là rau Đại Đầu thôi mà.
Lưu hiệu úy một lần nữa cảm thán sự am tường nông sự của Vương gia. Đám con cháu quyền quý khác ngay cả ngũ cốc còn chẳng phân biệt được, vậy mà Vương gia nhà mình lại hiểu rõ việc đồng áng đến từng chân tơ kẽ tóc.
Ông vội vàng chỉ tay về phía những luống đất xa hơn một chút: “Đó đều là những loại rau thường ngày, để dự trữ cho mùa đông nên doanh Đồn Điền cũng trồng không ít, còn có cả củ cải nữa, ngay ở khoảnh kia, Vương gia có muốn qua xem không?”
Cẩm Tuế mừng rỡ nói: “Xem thì không cần đâu, bản vương giao cho ngươi một nhiệm vụ mới. Hãy cho người trồng xen kẽ Vụ Thanh và Tùng Thái trên cùng một mảnh đất, chuyên để lấy hạt giống.”
“Sau khi thu hoạch hạt giống thì lại tiếp tục trồng xen, cứ thế thu hoạch hạt qua vài đợt. Sau đó chọn ra những hạt giống bị biến dị, tức là những hạt cho ra cây khác hẳn với hai loại rau ban đầu, rồi đem trồng ở ruộng thử nghiệm.”
Lưu hiệu úy thắc mắc: “Làm vậy để làm gì ạ?”
“Lai giống, ngươi hiểu không? Tức là cho hai loại rau cùng họ trồng chung với nhau, có thể kết ra loại hạt giống khác biệt.”
“Cũng giống như cây ăn quả vậy, có những cây không ra trái, nhưng nếu ghép một cành của cây có trái vào thì nó sẽ kết quả được.”
Lưu hiệu úy ở doanh Đồn Điền đã lâu, sao có thể không hiểu đạo lý này, ông vỗ đùi đánh đét một cái: “Ý Vương gia là Tùng Thái và Vụ Thanh này có thể mọc ra thứ khác sao?”
Cẩm Tuế gật đầu: “Cứ thử trồng vài đợt, chắc chắn sẽ ra thứ mới, nhưng cụ thể là thứ gì thì bản vương không dám bảo đảm.”
“Không chỉ có rau, mà ngay cả lúa mạch, lúa nước của chúng ta cũng có thể dùng phương pháp này để tạo ra hạt giống năng suất cao.”
Nàng đương nhiên biết rõ Tùng Thái và Vụ Thanh lai với nhau sẽ ra thứ gì, đó chính là loại rau năng suất cao nhất, bình dân nhất của hậu thế: Đại bạch cải! Nếu thật sự lai tạo được đại bạch cải, lại có thêm muối, đường và ớt, Biên Thành của chúng ta sẽ có thêm một loại đặc sản mới: cải thảo muối.
Thấy Cố Trường Tiêu đang nhìn mình với ánh mắt rực sáng, nàng hạ thấp giọng nói: “Ngươi không hiểu nông sự cũng không sao, Lưu hiệu úy làm việc rất giỏi, sau này khi chúng ta đổi lại thân phận, ngươi có vấn đề gì về đồng áng cứ việc hỏi ông ấy.”
Cố Trường Tiêu khẽ hỏi: “Tiểu Quý đạo trưởng sao lại am hiểu nông canh đến vậy?”
Cẩm Tuế cười xòa: “Học từ ông nội tôi đấy, ông nội tôi cái gì cũng biết!”
“Ông thường bảo kỹ năng càng nhiều càng tốt, cái gì cũng nên biết một chút.”
Cố Trường Tiêu nhớ lại những gì Quý đạo trưởng đã làm suốt dọc đường, quả thực đúng là một bậc “giang hồ bách nghệ”.
Hắn nhân cơ hội nói: “Đợi Quý đạo trưởng đến, Quý gia có thể gây dựng cơ nghiệp tại Biên Thành.”
Cẩm Tuế không đáp lời, người này hễ có cơ hội là lại muốn khuyên nàng ở lại Biên Thành đây mà!
Khi đi đến bãi xương rồng, nàng thấy người nhà họ Yến đã dựng thêm mấy căn nhà cỏ bên cạnh, một số công nhân đang thu gom sâu Yên Chi.
Viên quản sự từ xa thấy đoàn người của Lệ Vương đi tới, liền cung kính đứng đợi bên đường, còn chuẩn bị sẵn trà nước cho mọi người nghỉ chân.
Hắn cười lấy lòng: “Lượng sâu Yên Chi cần dùng rất lớn, chúng tôi thu gom ngày đêm cũng không kịp, không biết Vương gia có thể phái người ra ngoài quan ải tìm thêm không? Yên Chi Trai chúng tôi sẽ thu mua với giá cao.”
Đã dùng đến cả từ “chúng tôi” rồi, đây là đang kiếm tiền cho nàng, Cẩm Tuế sao có thể từ chối?
Sau hai trận chiến Hàn Tinh diệt mã tặc và Biên Thành đánh đuổi quân Đát Đát, nàng tin rằng trong vài tháng tới vùng ngoài quan ải sẽ rất thái bình.
Nàng bảo quản sự nhà họ Yến phái công nhân đi theo, doanh Hắc Vũ sẽ cử một đội quân bảo vệ kiêm dẫn đường, đưa họ ra ngoài quan ải thu gom sâu Yên Chi.
Thấy có người đang đào hầm bên cạnh, nàng thắc mắc hỏi: “Đây là làm gì vậy?”
Quản sự vội đáp: “Đây là hầm trú đông, sợ có người làm hỏng đám xương rồng này nên mùa đông nhà họ Yến cũng sẽ phái người canh giữ.”
Cẩm Tuế gật đầu, chỉ tay về phía bãi đá sỏi đằng xa: “Nhà họ Yến chỉ hoạt động trong khu vực này thôi, đằng kia là hương liệu do doanh Đồn Điền trồng, người của các ngươi đừng có qua đó.”
Quản sự nhà họ Yến vội vàng cam đoan người của họ chỉ trông coi khu vực xương rồng, nếu không có lệnh của Vương gia, tuyệt đối không bước loạn một bước.
Lúc rời đi, Cẩm Tuế lại giải thích với Cố Trường Tiêu rằng bãi đá sỏi đó trồng tiểu hồi hương, hạt thì là và các loại hương liệu khác, đợi khi chín sẽ là đặc sản của Biên Thành.
Còn việc làm ăn với nhà họ Yến là hợp tác cùng Yến Thập Nhị nương.
Nghe đến chuyện làm ăn phấn son, Cố Trường Tiêu không khỏi thắc mắc: “Tiểu Quý đạo trưởng ngay cả cái này cũng biết sao?”
“Biết sơ sơ, biết sơ sơ thôi. Ngươi đừng có coi thường việc buôn bán phấn son, chuyện làm ăn này mà mở rộng ra thì kiếm được nhiều tiền lắm đấy!”
“Biên Thành nghèo rớt mồng tơi, việc có thể kinh doanh quá ít, mối làm ăn phấn son này chúng ta hợp tác với nhà họ Yến, phải hết sức coi trọng.”
Nàng cân nhắc một chút rồi cười nói: “Cái đó, công thức làm phấn son là gia truyền của nhà tôi, ông nội tôi bảo phải coi như bảo vật gia truyền. Nhưng việc làm ăn này tôi lại dùng danh nghĩa Lệ Vương để hợp tác, ngươi xem...”
“Đợi khi ngươi và ta đổi lại thân phận, ta sẽ nói rõ với nhà họ Yến, mối làm ăn này là của Quý gia.” Cố Trường Tiêu nén cười nói.
Cẩm Tuế mừng rỡ, giao tiếp với người thông minh đúng là đơn giản! Nàng vội cười bảo: “Tiền hoa hồng chúng ta chia đôi, tôi không để người chịu thiệt đâu.”
Thấy Cẩm Tuế cười chân thành hơn hẳn, Cố Trường Tiêu đã nhìn thấu tâm tư, Tiểu Quý đạo trưởng của chúng ta ham tiền nha! Như vậy, đến lúc đó có thể dùng tiền tài để giữ người lại.
Nghĩ đến việc nàng hợp tác với Yến Thập Nhị nương, Cố Trường Tiêu lại ướm hỏi: “Tiểu Quý đạo trưởng đối với Yến cô nương có tư tình gì không?”
Cẩm Tuế sững người, tư tình? Chẳng lẽ định để chúng ta nở hoa bách hợp sao?
Tên này không lẽ vì muốn giữ lại một nhân tài như mình mà định lợi dụng cả Yến cô nương đấy chứ?
Nàng vội lắc đầu: “Tuyệt đối không có nửa điểm tư tình! Tôi hiểu rất rõ, đời này tôi không có duyên với chuyện nam nữ.”
Cố Trường Tiêu lại không nghĩ vậy: “Ở Trường An, không ít hoạn quan vẫn cưới vợ đấy thôi.”
Cẩm Tuế giật nảy mình, chuyện này tuyệt đối đừng để Yến Thập Nhị nương biết! Nàng không muốn làm hại đời con gái nhà người ta.
Nghĩ đến lời khuyên của Ngụy chủ bạ lúc trước, nàng cười khuyên Cố Trường Tiêu: “Nói đến Yến cô nương, cô ấy thực sự là một cô gái tốt hiếm có, Vương gia có thể gặp cô ấy xem sao, nếu hai bên tình trong như đã, cưới cô ấy còn tốt hơn cưới mấy tiểu thư khuê các ở Trường An nhiều!”
Cố Trường Tiêu liếc nàng một cái, thản nhiên nói: “Cái danh Lệ Vương không thể làm chuyện nam nữ đã đồn vang thiên hạ, không cưới vợ được đâu.”
Cẩm Tuế nghẹn lời, đừng có nhỏ mọn thế chứ! “Cái này có thể chứng minh được mà, tìm vài vị y sư tự chứng thực là xong thôi.”
Cố Trường Tiêu lắc đầu: “Bỏ đi, hiện giờ ta không có tâm trí nghĩ đến chuyện đó.”
Cẩm Tuế nhớ lại những lời chất vấn của Yến Thập Nhị nương dành cho Lệ Vương trước kia, không nén nổi tò mò: “Có phải ngươi vẫn không quên được Lâm tiểu thư?”
Cố Trường Tiêu nhìn về phía xa, trong ánh mắt tràn đầy sự lạc lõng, còn có một phần phẫn hận khiến người ta lạnh sống lưng, hắn dùng giọng điệu rất nhẹ nhưng cũng rất lạnh lùng nói: “Quả thực là không quên được.”
Đó không phải là giọng điệu nhung nhớ người tình, mà là đối với kẻ thù.
Cẩm Tuế bản năng cảm thấy chủ đề này không nên tiếp tục nữa, biết quá nhiều chuyện riêng tư của ông chủ lớn chẳng có ích gì.
Vạn nhất sau này đường ai nấy đi với Cố Trường Tiêu, hắn lại buông một câu: “Ngươi biết quá nhiều rồi” thì biết làm sao?
Nàng vội vàng chuyển chủ đề: “Lý Hằng còn nợ Biên Thành chúng ta một con đường, phải mau chóng giục ông ta sắp xếp người tu sửa. Đợi con đường đi Yến Châu sửa xong, chúng ta sẽ sửa đường đi Đông Hải, xây dựng một căn cứ ở bên đó.”
Cố Trường Tiêu nhanh chóng thu lại cảm xúc, khẽ cười: “Tiểu Quý đạo trưởng đã lập ra rất nhiều kế hoạch cho tương lai của Biên Thành nhỉ! Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, đổi lại là người khác e rằng ngay cả Biên Thành còn chưa đi hết một vòng, nói chi đến việc làm được nhiều thứ như vậy.”
Cẩm Tuế nửa đùa nửa thật nói: “Tình cảnh của tôi khác mà, sợ Vương gia trách tội nên mới nghĩ phải làm nhiều việc một chút để bù đắp.”
Cố Trường Tiêu nhìn nàng, cực kỳ chân thành nói: “Ta đối với Tiểu Quý đạo trưởng chỉ có lòng cảm kích, chưa từng trách cứ ngươi bao giờ.”
Đề xuất Hiện Đại: Trả lại bà nội NPD cho bạn trai, cả nhà anh ta hối hận đến phát điên
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ
[Luyện Khí]
hóngg